Chí Tôn Vạn Đế
Chương 177
Chương 177: Cửu U Khởi Thủy
Bước chân của Lăng Tiêu chìm vào màn sương mù âm lãnh của Cửu U Đại Giới, mỗi hơi thở hít vào đều mang theo một luồng khí tức đặc quánh, nặng nề mà ở Huyền Giới chưa bao giờ cảm nhận được. Đây là khí tức của Cửu U, một loại năng lượng thuần túy nhưng cực kỳ âm hàn, tựa như băng ngàn năm tích tụ, lại ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ, đủ để phàm nhân chỉ chạm vào đã hóa thành tro bụi.
Hắn ngẩng đầu. Bầu trời nơi đây không có ánh dương, chỉ có một vầng trăng khuyết màu tím treo lơ lửng vĩnh cửu, phát ra thứ ánh sáng yếu ớt, ma mị, nhuộm cả không gian trong một sắc thái u ám, huyền ảo. Những cột đá khổng lồ vươn lên ngút trời, bề mặt khắc họa vô số phù văn cổ xưa mà Lăng Tiêu chưa từng thấy, chúng tựa như những ngọn tháp trấn giữ một bí mật vĩnh hằng. Xa xa, những ánh sáng lập lòe quả thực là những thành trì cổ kính, nhưng chúng không sáng rực rỡ như ở Huyền Giới, mà lại mang theo vẻ trầm mặc, uy nghiêm, ẩn chứa bao nhiêu gió sương thời gian.
“Cửu U Đại Giới… quả nhiên danh bất hư truyền.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tinh quang. Nơi đây khác biệt hoàn toàn so với Huyền Giới. Năng lượng tràn ngập không gian cũng mạnh mẽ hơn gấp bội, cho thấy cấp độ tu luyện ở đây chắc chắn cao hơn. Hắn có thể cảm nhận được Đại Đạo chi lực ở Cửu U tựa như một dòng sông cuồn cuộn, chứ không còn là những khe suối nhỏ lẻ như ở Huyền Giới nữa.
Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu khẽ rung động, như đang vui mừng trước nguồn năng lượng phong phú này. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn dường như đang reo hò, khao khát hấp thụ nguồn lực cường đại của Cửu U. Lăng Tiêu biết, đây chính là môi trường lý tưởng để hắn tiến xa hơn trên con đường tu luyện.
Hắn phóng thích thần thức, cẩn thận thăm dò xung quanh. Chỉ trong chốc lát, hắn đã phát hiện ra một vài luồng khí tức mạnh mẽ, ẩn hiện trong màn sương, cho thấy nơi đây không hề vắng vẻ như vẻ ngoài. Có lẽ, đó là những sinh linh bản địa, hoặc những cường giả đã đến đây từ lâu.
Đột nhiên, một tiếng gầm rú chói tai xé tan sự tĩnh lặng. Từ trong màn sương mù, ba bóng đen khổng lồ lao ra, với đôi mắt đỏ rực như máu và hàm răng sắc nhọn. Chúng là những con thú hoang dã của Cửu U, thân hình được bao phủ bởi lớp vảy xám đen, phát ra khí tức hung bạo. Sức mạnh của chúng, theo đánh giá của Lăng Tiêu, đã đạt đến cấp bậc Hư Không Cảnh đỉnh phong, thậm chí là Bán Thánh Cảnh, mạnh hơn rất nhiều so với những linh thú hắn từng gặp ở Huyền Giới.
“Thú vị.” Lăng Tiêu nhếch môi. Đây là bài kiểm tra đầu tiên mà Cửu U dành cho hắn. Hắn không hề né tránh, mà ngược lại, ánh mắt tràn đầy chiến ý. Hắn cần phải hiểu rõ sức mạnh của bản thân ở cấp độ này, cũng như tiêu chuẩn của Cửu U Đại Giới.
Một con thú lao đến trước, há to cái mồm đầy răng nanh, muốn nuốt chửng Lăng Tiêu. Hắn chỉ nhẹ nhàng lách người, tránh thoát đòn tấn công, sau đó tung ra một quyền. Quyền phong mang theo Đại Đạo chi lực cuồn cuộn, không còn là những chiêu thức hoa mỹ mà là sức mạnh tuyệt đối, trực tiếp xuyên thủng lớp vảy cứng rắn của con thú, khiến nó kêu thảm thiết rồi nổ tung thành một làn khói đen.
Hai con còn lại chùn bước, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ sợ hãi. Chúng chưa từng thấy một sinh linh nào lại mạnh mẽ đến mức chỉ một quyền đã có thể hủy diệt đồng loại của chúng. Nhưng bản năng hoang dã khiến chúng không thể lùi bước, chúng gầm gừ, đồng loạt lao vào tấn công Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu không còn giữ lại sức mạnh. Hắn vận chuyển Vạn Cổ Bất Diệt Quyết, toàn thân tỏa ra kim quang rực rỡ, phá tan màn sương âm hàn xung quanh. Hắn vung tay, một kiếm ý sắc bén xé rách không gian, chém đôi một con thú. Con còn lại bị khí thế của hắn trấn áp, thân thể cứng đờ, sau đó bị một chưởng của Lăng Tiêu đánh nát bấy.
Chỉ trong chớp mắt, ba con Cửu U hung thú đã hóa thành hư vô. Lăng Tiêu đứng đó, không một vết xước, khí tức vẫn hùng hậu như biển cả. Hắn thở phào nhẹ nhõm, không phải vì trận chiến dễ dàng, mà vì hắn đã xác định được vị trí của mình ở Cửu U Đại Giới. Với sức mạnh hiện tại, hắn hoàn toàn có thể tự bảo vệ mình, và thậm chí là vượt qua những thách thức ban đầu.
“Sức mạnh của những sinh vật cấp thấp ở đây đã tương đương với cường giả đỉnh phong ở Huyền Giới… Vậy thì, những thành trì kia, chắc chắn ẩn chứa những tồn tại mạnh mẽ hơn nhiều.” Lăng Tiêu suy tư. Hắn không thể hành động một cách mù quáng. Mục tiêu của hắn là xây dựng đế quốc, thống nhất một Đại Giới, trở thành Đại Đế chân chính. Để làm được điều đó, hắn cần thông tin, cần hiểu rõ quy tắc, luật lệ, và các thế lực đang ngự trị ở Cửu U.
Hắn tiếp tục cất bước, nhưng lần này, thần thức của hắn tập trung hơn vào việc tìm kiếm dấu vết của con người hoặc các chủng tộc thông minh khác. Hắn đi qua những khu rừng đá rậm rạp, những khe nứt sâu hun hút dưới đất, nơi âm khí đặc quánh đến mức gần như hóa thành thực thể.
Vài canh giờ sau, một luồng sáng yếu ớt hiện ra trong màn sương. Đó là một thôn trấn nhỏ, được xây dựng bằng những khối đá xám đen, bao quanh bởi một kết giới năng lượng mờ nhạt. Những tia lửa nhỏ nhảy múa từ các ngôi nhà, cùng với tiếng nói chuyện trầm đục vang vọng, cho thấy sự sống đang tồn tại.
Lăng Tiêu thu liễm khí tức, biến mình thành một người bình thường nhất có thể, rồi chậm rãi tiến vào thôn trấn. Hắn không muốn gây sự chú ý ngay lập tức. Ở một thế giới mới, sự cẩn trọng là điều cần thiết nhất.
Thôn trấn khá thô sơ, nhưng những người dân ở đây lại có khí tức tu luyện không hề yếu. Ngay cả những đứa trẻ cũng đã đạt đến cấp độ Luyện Khí Cảnh, còn những người trưởng thành thì đa số đều ở Linh Hải Cảnh, Thần Hải Cảnh. Đây là một sự khác biệt rất lớn so với Huyền Giới, nơi mà Linh Hải Cảnh đã được xem là một cường giả cấp thấp.
Hắn tìm một quán rượu nhỏ, nơi có vài người đang ngồi uống rượu và trò chuyện. Lăng Tiêu chọn một góc khuất, gọi một chén rượu đặc trưng của Cửu U, thứ rượu có màu xanh sẫm và vị cay nồng, nhưng lại ẩn chứa một chút năng lượng âm hàn, rất thích hợp với môi trường nơi đây. Vừa nhấp rượu, hắn vừa lắng nghe những câu chuyện phiếm của người dân.
Qua những lời nói đứt quãng, Lăng Tiêu dần phác họa được bức tranh sơ bộ về Cửu U Đại Giới. Nơi đây được chia thành nhiều khu vực lớn, do các thế lực hùng mạnh khác nhau kiểm soát. Có các Đế Quốc cổ xưa, các Tông Môn ẩn thế, và cả những gia tộc Thần Ma có lịch sử lâu đời. Quyền lực tập trung vào những “Đại Đế” hoặc “Thần Chủ”, những tồn tại đã vượt qua cảnh giới Thánh Vương, đạt đến một tầm cao mới mà Huyền Giới không thể tưởng tượng được.
Đặc biệt, hắn nghe được một vài cái tên đáng chú ý: Cửu U Thần Triều, một thế lực hùng mạnh thống trị phần lớn Đại Giới này; Bất Diệt Ma Tông, một tông môn tà đạo nhưng có sức ảnh hưởng cực lớn; và U Minh Thần Điện, một tổ chức bí ẩn nhưng sở hữu quyền năng kinh khủng, được đồn đại là có liên quan đến các Đại Đế cổ xưa.
“Cửu U Thần Triều… Bất Diệt Ma Tông… U Minh Thần Điện…” Lăng Tiêu thầm ghi nhớ những cái tên này. Hắn cũng nghe nói về các giải đấu tuyển chọn thiên tài, những bí cảnh cổ xưa thường xuyên mở ra, và những cuộc chiến tranh nhỏ lẻ giữa các thế lực để tranh giành tài nguyên.
Điều quan trọng nhất là hắn nhận ra rằng, để có thể xây dựng thế lực của riêng mình, hắn cần phải bắt đầu từ con số 0, hoặc ít nhất là tìm cách chen chân vào một trong những thế lực hiện có để tìm hiểu sâu hơn, sau đó mới có thể từng bước phát triển.
“Giải đấu tuyển chọn thiên tài… có lẽ đó là con đường nhanh nhất để ta tiếp cận với trung tâm quyền lực của Cửu U.” Lăng Tiêu khẽ nhếch môi. Với tài năng của hắn, việc nổi bật trong bất kỳ giải đấu nào cũng không phải là vấn đề. Vấn đề là làm sao để sử dụng sự nổi tiếng đó một cách hiệu quả nhất, phục vụ cho mục tiêu Đế Vương Chi Lộ của mình.
Hắn cũng nghe loáng thoáng về một “Hắc Diệu Thành”, một thành phố lớn nhất trong khu vực này, nơi diễn ra các giải đấu quan trọng và tập trung nhiều cường giả. Đó sẽ là điểm đến tiếp theo của hắn.
Uống cạn chén rượu, Lăng Tiêu đứng dậy. Hắn đã có được những thông tin cơ bản cần thiết. Cửu U Đại Giới không phải là nơi dễ sống sót, nhưng cũng không phải là không có cơ hội. Đối với hắn, nơi đây chính là mảnh đất màu mỡ để ươm mầm cho đế quốc vĩ đại trong tương lai.
Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn lại khẽ rung lên, một luồng sức mạnh cổ xưa dường như đang tỉnh giấc. Lăng Tiêu cảm nhận được một phần ký ức mơ hồ lóe lên, nhưng rồi lại biến mất nhanh chóng. Hắn biết, càng tiến sâu vào các Đại Giới, càng tiếp xúc với những nguồn năng lượng và bí mật cổ xưa, ký ức bị phong ấn của hắn sẽ càng có cơ hội được khôi phục.
Rời khỏi quán rượu, Lăng Tiêu nhìn về phía chân trời, nơi có những cột đá khổng lồ vươn lên, và xa hơn nữa là những ánh sáng mờ ảo của các thành trì. Hắn biết, hành trình Đại Đế Vấn Đạo của mình chỉ vừa mới bắt đầu. Từ một thiếu niên phế vật ở phàm trần, đến một thiên tài vang danh Huyền Giới, và giờ đây, hắn sẽ là người kiến tạo nên một đế quốc vĩ đại ở Cửu U Đại Giới, bước đầu tiên trên con đường trở thành Chí Tôn thống ngự vạn giới.
“Hắc Diệu Thành… ta đến đây!” Lăng Tiêu khẽ thì thầm, ánh mắt kiên định. Bóng dáng hắn dần hòa vào màn sương đêm của Cửu U, mang theo khát vọng và ý chí của một vị Đế Vương tương lai, hướng về phía những điều chưa biết, nhưng tràn đầy tự tin và quyết tâm. Con đường của Chí Tôn, từ đây sẽ bắt đầu vang vọng.