Chí Tôn Vạn Đế
Chương 168
Chương 168: Thiên Nguyên Đại Giới – Bước Đầu Thử Thách
Thiên Nguyên Đại Giới, một cái tên vang vọng trong truyền thuyết của Huyền Giới, giờ đây hiện ra chân thực trước mắt Lăng Tiêu. Dưới sự dẫn dắt của nhóm tu sĩ trẻ, hắn cùng bọn họ băng qua những dãy núi hùng vĩ, những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn mà chỉ một hơi thở thôi cũng đủ cảm nhận được linh khí nồng đậm hơn gấp trăm lần so với Huyền Giới. Cây cối ở đây cao lớn sừng sững, thân cây to bằng cả một căn nhà, tán lá vươn tới tận tầng mây. Các loài linh thú ẩn mình trong rừng sâu, thỉnh thoảng lại có tiếng gầm rống vang vọng, mang theo uy áp khiến những tu sĩ trẻ phải run rẩy.
Lăng Tiêu điềm nhiên bước đi, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi cảnh vật. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Không chỉ linh khí dồi dào, mà ngay cả quy tắc thiên địa ở đây cũng ổn định và mạnh mẽ hơn. Điều này đồng nghĩa với việc, tu luyện tại Thiên Nguyên Đại Giới sẽ đạt được cảnh giới cao hơn, nhưng đồng thời, những cường giả ở đây cũng sẽ mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng nổi đối với người từ Huyền Giới.
“Lăng tiền bối, chúng ta sắp đến Thiên Huyền Thành rồi.” Một tu sĩ trẻ tên là Lý Phong, người đã mời Lăng Tiêu đi cùng, cung kính nói, chỉ tay về phía chân trời xa xăm.
Lăng Tiêu nhìn theo hướng chỉ. Từ xa, một đường chân trời mờ ảo dần hiện rõ, đó là những bức tường thành cao ngất, sừng sững như một ngọn núi khổng lồ, ẩn hiện trong màn sương mù linh khí. Càng đến gần, quy mô của thành trì càng khiến người ta phải kinh ngạc. Những bức tường thành được xây bằng loại đá không biết tên, tỏa ra một vầng sáng nhàn nhạt, hiển nhiên được gia trì bằng vô số trận pháp phòng ngự.
“Thiên Huyền Thành…” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Đây chỉ là một thành trì cấp thấp ở Thiên Nguyên Đại Giới, nhưng đã hùng vĩ hơn bất kỳ thành phố nào hắn từng thấy ở Huyền Giới.
Khi họ tiến vào cổng thành, Lăng Tiêu cảm nhận được hàng chục luồng khí tức mạnh mẽ quét qua. Đó là những tu sĩ trấn giữ cổng thành, thực lực ít nhất cũng đạt tới cảnh giới Tôn Giả, thậm chí có vài người đã đạt tới Bán Đế. Ở Huyền Giới, Tôn Giả là cường giả đứng đầu một phương, Bán Đế là tồn tại siêu việt. Nhưng ở đây, họ chỉ là những binh lính gác cổng.
Sự chênh lệch về thực lực khiến Lăng Tiêu càng thêm hứng thú. Hắn không hề cảm thấy áp lực, ngược lại, trong huyết mạch Chí Tôn của hắn, một ngọn lửa chiến ý đang bùng cháy dữ dội. Đây chính là sân chơi mà hắn mong muốn, nơi hắn có thể phát huy hết tiềm năng của mình.
Nhóm Lý Phong dẫn Lăng Tiêu đến một quán trọ tương đối yên tĩnh trong thành. Sau khi sắp xếp chỗ ở, bọn họ cung kính mời Lăng Tiêu dùng bữa và kể cho hắn nghe về Thiên Nguyên Đại Giới.
“Lăng tiền bối, Thiên Nguyên Đại Giới của chúng ta rộng lớn vô ngần, được chia thành vô số vực và lãnh địa. Mỗi vực lại có một hoặc nhiều Đại Đế thống trị. Thiên Huyền Thành của chúng ta nằm ở biên giới của Thiên Nguyên Vực, thuộc về quản hạt của Thiên Nguyên Đế Quốc.” Lý Phong giải thích.
Lăng Tiêu nhấp một ngụm trà linh, ánh mắt sâu thẳm. “Đại Đế? Cảnh giới đó mạnh đến mức nào?”
Một tu sĩ trẻ khác, tên là Trần Vũ, xen vào: “Đại Đế là cảnh giới tối cao mà phàm nhân có thể đạt tới. Họ có thể khai sơn phá thạch, di chuyển tinh tú, thậm chí một ý niệm cũng có thể khiến vạn vật hóa hư vô. Một vị Đại Đế có thể thống trị hàng trăm, hàng ngàn tiểu thế giới như Huyền Giới của tiền bối. Họ là những vị Vua thực sự của thiên địa.”
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, trong lòng đã có một sự hình dung nhất định. Cảnh giới Đại Đế này tương tự với những gì hắn cảm nhận được từ Chí Tôn Thần Tàng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ là chinh phục những Đại Đế này, thống nhất một Đại Giới, rồi tiến tới vạn giới.
“Vậy, Thiên Nguyên Đế Quốc có bao nhiêu Đại Đế?” Lăng Tiêu hỏi tiếp.
Lý Phong cau mày: “Thiên Nguyên Đế Quốc có Thiên Nguyên Đại Đế là chủ nhân tối cao, cùng với mười hai vị Trấn Quốc Đại Đế khác. Ngoài ra, còn có một số Đại Đế ẩn thế, không tham gia vào triều chính.”
“Mười ba vị Đại Đế… Một đế quốc mà thôi đã có ngần ấy cường giả.” Lăng Tiêu thầm đánh giá. Hắn hiểu rằng, để xây dựng đế quốc của riêng mình, hắn sẽ phải đối mặt với những thế lực khổng lồ như Thiên Nguyên Đế Quốc.
Trong lúc Lăng Tiêu đang thu thập thông tin, bên ngoài quán trọ, một nhóm tu sĩ hung hãn bước vào. Bọn chúng mặc trang phục màu đen, trên ngực thêu hình một con mãng xà. Kẻ dẫn đầu có khuôn mặt dữ tợn, tu vi đạt tới cảnh giới Bán Đế đỉnh phong.
“Lũ chuột nhắt các ngươi! Thật to gan dám cướp mất Linh Thảo Đan mà bổn tọa đã nhắm trúng!” Kẻ cầm đầu gầm lên, ánh mắt quét qua bàn của Lý Phong và Trần Vũ.
Lý Phong và Trần Vũ lập tức biến sắc. “Vương Hổ! Ngươi nói gì vậy? Linh Thảo Đan đó là do chúng ta tìm thấy trong di tích, không liên quan gì đến ngươi!”
“Hừ! Trong Thiên Huyền Thành này, thứ gì bổn tọa muốn, thì đó là của bổn tọa! Giao Linh Thảo Đan ra đây, rồi tự phế tu vi, ta có thể tha cho các ngươi một mạng!” Vương Hổ cười khẩy, sát khí tỏa ra.
Lý Phong và Trần Vũ chỉ là tu sĩ cảnh giới Linh Tôn, làm sao có thể chống lại một Bán Đế đỉnh phong như Vương Hổ? Bọn họ tuyệt vọng nhìn Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu vẫn thản nhiên nhấp trà, như thể mọi chuyện không liên quan đến hắn. Tuy nhiên, một luồng uy áp vô hình đã âm thầm lan tỏa, bao trùm lấy Vương Hổ và đám thuộc hạ.
Vương Hổ cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên người, khiến hắn không thể nhúc nhích. Hắn kinh hãi nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên Lăng Tiêu, người đang ngồi đối diện với Lý Phong. Không khí trong quán trọ đột nhiên trở nên tĩnh lặng đáng sợ.
“Ồn ào quá.” Lăng Tiêu chậm rãi đặt chén trà xuống, ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo thấu xương. “Muốn thứ gì, thì tự đi mà tìm. Đừng có làm phiền ta.”
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng Vương Hổ cảm thấy như có một ngọn núi đè lên đầu. Hắn là Bán Đế đỉnh phong, đã từng tung hoành một phương, nhưng trước mặt người thanh niên này, hắn lại cảm thấy mình nhỏ bé như một con kiến. Hắn nhận ra, đây là một cường giả tuyệt thế, không phải kẻ mà hắn có thể trêu chọc.
“Tiền… tiền bối… ta… ta sai rồi! Xin tiền bối tha mạng!” Vương Hổ run rẩy quỳ xuống, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn không dám phản kháng, bởi vì hắn cảm nhận được, chỉ cần người thanh niên này muốn, hắn sẽ chết ngay lập tức, không có bất kỳ cơ hội nào.
Đám thuộc hạ của Vương Hổ cũng hoảng sợ quỳ rạp xuống đất, không dám ngẩng đầu.
Lý Phong và Trần Vũ há hốc mồm kinh ngạc. Bọn họ biết Lăng Tiêu mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức chỉ một ánh mắt thôi cũng khiến một Bán Đế đỉnh phong phải quỳ xuống cầu xin tha mạng. Lăng Tiêu đã vượt xa tưởng tượng của bọn họ.
“Cút.” Lăng Tiêu phất tay. Uy áp lập tức biến mất.
Vương Hổ như được đại xá, vội vàng bò dậy, kéo theo đám thuộc hạ chạy trối chết khỏi quán trọ, không dám quay đầu lại.
“Lăng tiền bối, ngài… ngài quá mạnh rồi!” Lý Phong lắp bắp, trong lòng tràn ngập sự kính sợ. Có một cường giả như Lăng Tiêu ở Thiên Huyền Thành, chắc chắn sẽ không ai dám bắt nạt bọn họ nữa.
Lăng Tiêu không nói gì, chỉ khẽ nhếch mép cười. Đây chỉ là một màn dạo đầu nho nhỏ. Hắn cần phải thiết lập uy danh, dù là ở một thành trì nhỏ như Thiên Huyền Thành, để làm nền tảng cho những bước đi lớn hơn sau này.
Sau bữa ăn, Lăng Tiêu trở về phòng. Hắn ngồi thiền, Linh khí Thiên Nguyên Đại Giới cuồn cuộn đổ vào cơ thể hắn, tinh luyện từng tấc thịt, từng thớ gân. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn cũng bắt đầu hấp thu linh khí với tốc độ kinh người, chậm rãi giải phong ấn, thức tỉnh những tiềm năng sâu xa hơn.
Hắn biết, con đường Đại Đế Vấn Đạo không chỉ là tu luyện đơn thuần, mà còn là việc xây dựng thế lực, chiêu mộ cường giả, và cuối cùng là thống nhất một Đại Giới. Thiên Huyền Thành này có thể là điểm khởi đầu tốt. Hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn về Thiên Nguyên Đế Quốc, về các thế lực Đại Đế khác, và quan trọng nhất, về những kẻ thù đã phong ấn hắn.
Ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ, rọi sáng căn phòng. Lăng Tiêu mở mắt, trong đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng rực rỡ. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Phàm Trần, cũng không còn là thanh niên tài tuấn của Huyền Giới. Hắn là Lăng Tiêu, người mang trong mình huyết mạch Chí Tôn, và con đường Đế Vương của hắn, giờ đây mới thực sự bắt đầu trên mảnh đất Thiên Nguyên Đại Giới này.
“Đế Vương chi lộ… ta tới rồi!” Hắn thầm nhủ, lòng tràn đầy tự tin và khát vọng.