Chí Tôn Vạn Đế
Chương 167
Chương 167: Thiên Nguyên Đại Giới – Cánh Cửa Đế Vương
Lăng Tiêu đứng trên một đỉnh núi cô độc, gió đêm thổi lướt qua vạt áo choàng của hắn, mang theo hơi thở của một thế giới hoàn toàn xa lạ. Hắn vừa đặt chân đến Thiên Nguyên Đại Giới, một trong vô số Đại Giới rải rác khắp vũ trụ, nơi mà Huyền Giới bé nhỏ chỉ là một hạt bụi không đáng kể.
Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn khẽ rung động, như đang reo vang trước một cuộc phiêu lưu mới. Nó truyền cho hắn một cảm giác cấp bách, một sự hối thúc phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa, phải thức tỉnh hoàn toàn ký ức và sức mạnh bị phong ấn của mình.
“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây,” Lăng Tiêu nói, giọng nói vang vọng trong không gian rộng lớn. “Thiên Nguyên Đại Giới… Đây sẽ là nơi Vạn Đế Thần Triều của ta đặt nền móng đầu tiên.”
Ánh mắt hắn lóe lên sự sắc bén và quyết đoán. Con đường Đế Vương, con đường Chí Tôn Vạn Đế, đã chính thức mở ra. Hắn sẽ bước lên, từng bước một, xây dựng thế lực của riêng mình, và cuối cùng, trở thành Chí Tôn Vạn Đế, khai sáng Đạo Thống của riêng mình. Huyền Giới, chỉ là một khởi đầu. Thiên Nguyên Đại Giới, mới là chiến trường thực sự.
Hành trình từ Huyền Giới đến Thiên Nguyên Đại Giới không hề đơn giản. Lăng Tiêu đã phải tìm kiếm trong vô số cổ tịch và bí cảnh để tìm ra một Tinh Không Truyền Tống Trận cổ xưa, một di sản từ thời viễn cổ có khả năng xuyên qua hàng vạn dặm tinh không. Quá trình kích hoạt trận pháp đã tiêu tốn gần như toàn bộ tài nguyên hắn tích lũy được ở Huyền Giới, và kinh nghiệm xuyên không cũng là một thử thách lớn.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc bước vào trận pháp. Một luồng lực hút kinh khủng kéo xé linh hồn, vặn vẹo thân thể. Xung quanh là vô tận hư vô, những mảnh không gian vỡ vụn lướt qua như những lưỡi dao sắc bén. Chỉ cần một chút sơ sẩy, hắn sẽ tan biến thành tro bụi trong dòng chảy không gian. Chí Tôn Thần Tàng đã phải vận chuyển hết công suất, bảo vệ ý thức và thể xác hắn khỏi sự hủy diệt. Cảm giác đó tựa như một lần trùng sinh, một sự tái tạo hoàn toàn.
Giờ đây, khi đã đứng vững trên mảnh đất mới, Lăng Tiêu hít sâu một hơi. Linh khí nơi đây nồng đậm đến mức có thể cảm nhận rõ ràng, luân chuyển trong kinh mạch hắn với tốc độ nhanh gấp trăm lần so với Huyền Giới. Cỏ cây cũng mang theo một luồng sinh khí mạnh mẽ hơn, những ngọn núi hùng vĩ vươn thẳng tới trời xanh, ẩn chứa những dấu vết của Đạo Pháp tự nhiên. Đây chính là thế giới của cường giả.
Hắn thử vận chuyển công pháp, cảm nhận sức mạnh đang tuôn trào trong huyết mạch. Cảnh giới Hóa Thần của hắn, vốn đã là đỉnh phong ở Huyền Giới, giờ đây lại cảm thấy như đang được tiếp thêm năng lượng, có thể đột phá bất cứ lúc nào. Nhưng Lăng Tiêu biết, không thể vội vàng. Cảnh giới cao không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự thấu hiểu về Đạo. Ở một nơi linh khí phong phú như thế này, những “Thiên Tài” của Huyền Giới có lẽ chỉ là những người bình thường.
Đột nhiên, một tiếng gầm rống chói tai vang lên từ thung lũng bên dưới. Mặt đất rung chuyển, và một luồng năng lượng hung bạo bùng phát. Lăng Tiêu nheo mắt nhìn xuống. Một bầy Hắc Viêm Lang, mỗi con đều có tu vi tương đương với Hóa Thần Cảnh sơ kỳ ở Huyền Giới, đang vây công một nhóm nhỏ các tu sĩ. Điều đáng chú ý là, những tu sĩ này trông rất trẻ, nhưng sức mạnh mà họ thể hiện đã đạt đến mức Hóa Thần Cảnh trung kỳ, thậm chí hậu kỳ.
“Chỉ là một bầy Hắc Viêm Lang cấp thấp mà thôi, vậy mà đã có tu vi Hóa Thần đỉnh phong… Thiên Nguyên Đại Giới này quả nhiên không tầm thường.” Lăng Tiêu lẩm bẩm. Hắn từng coi Hóa Thần Cảnh là đỉnh cao, nhưng ở đây, nó chỉ là tầng lớp căn bản để tồn tại.
Nhóm tu sĩ trẻ tuổi tuy mạnh mẽ, nhưng số lượng Hắc Viêm Lang quá đông, và chúng có vẻ đã được huấn luyện, phối hợp tác chiến rất ăn ý. Một cô gái trẻ với mái tóc đỏ rực, tay cầm trường kiếm, đang bị thương. Nàng ta có vẻ là người mạnh nhất nhóm, nhưng đã bắt đầu lộ rõ vẻ kiệt sức. Bên cạnh nàng là một thiếu niên thư sinh, khuôn mặt trắng bệch nhưng vẫn cố gắng thi triển trận pháp phòng ngự.
Lăng Tiêu không có ý định ra tay ngay lập tức. Hắn muốn quan sát. Hắn cần hiểu rõ hơn về quy tắc chiến đấu, về cách các tu sĩ Thiên Nguyên Đại Giới vận dụng pháp lực và kỹ năng. Đây là bài học nhập môn đầu tiên của hắn.
Tuy nhiên, tình hình nhanh chóng xấu đi. Con đầu đàn Hắc Viêm Lang, một con thú khổng lồ với bộ lông đen bóng và đôi mắt rực lửa, phát ra một tiếng gầm uy hiếp, và toàn bộ bầy sói đột nhiên tăng tốc độ tấn công. Cô gái tóc đỏ bị một con sói khác đánh lén, phun ra một ngụm máu. Trận pháp của thiếu niên thư sinh cũng bắt đầu rạn nứt.
Lăng Tiêu thở dài. Hắn không phải là kẻ máu lạnh. Dù là một bài học, hắn cũng không thể đứng nhìn người khác chết dưới mắt mình. Hơn nữa, việc ra tay cũng là một cách để hắn thử nghiệm sức mạnh của mình trong môi trường mới.
Hắn chậm rãi bước xuống núi. Từng bước chân của hắn dường như không gây ra tiếng động, nhưng lại chứa đựng một lực lượng vô hình. Khi hắn tiến vào vùng chiến trường, các tu sĩ trẻ tuổi và bầy Hắc Viêm Lang đều không hề hay biết sự hiện diện của hắn.
Con Hắc Viêm Lang đầu đàn chuẩn bị tung đòn kết liễu cô gái tóc đỏ. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lăng Tiêu bất chợt xuất hiện giữa chúng. Hắn không thi triển bất kỳ công pháp hoa mỹ nào, chỉ đơn thuần là vung tay. Một luồng linh lực thuần túy, mạnh mẽ và sắc bén, bùng nổ. Nó không phải là kiếm khí, cũng không phải là hỏa diễm, mà là một sức mạnh nguyên thủy, không thể định hình.
Ầm!
Luồng linh lực quét qua, như một cơn bão vô hình. Con Hắc Viêm Lang đầu đàn đang lao tới đột ngột cứng đờ, sau đó thân thể nó nổ tung thành vô số mảnh thịt và máu, không kịp phát ra lấy một tiếng kêu thảm thiết. Cả bầy Hắc Viêm Lang còn lại, dù không bị chạm trực tiếp, cũng bị chấn động bởi uy áp kinh khủng, chúng hoảng loạn tản ra, không dám nhìn thẳng vào Lăng Tiêu.
Các tu sĩ trẻ tuổi cũng hoàn toàn sững sờ. Họ nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy kinh ngạc và sợ hãi. Hắn đứng đó, thân ảnh cao ngạo, lạnh lùng, như một vị thần giáng thế. Cả người hắn không hề toát ra khí thế áp bức, nhưng chỉ cần sự hiện diện của hắn thôi cũng đủ khiến không gian xung quanh trở nên ngột ngạt.
Lăng Tiêu không nói lời nào. Hắn chỉ liếc nhìn bầy Hắc Viêm Lang đang run rẩy, sau đó chúng lập tức quay đầu bỏ chạy tán loạn, biến mất vào trong bóng tối của rừng rậm.
Hắn quay sang nhìn nhóm tu sĩ trẻ. Cô gái tóc đỏ và thiếu niên thư sinh, cùng với những người khác, đều đang nhìn hắn chằm chằm. Nỗi sợ hãi trong mắt họ dần biến thành sự tò mò và kính phục.
“Đa tạ tiền bối đã ra tay cứu giúp!” Cô gái tóc đỏ là người đầu tiên lấy lại tinh thần, nàng ta cố gắng đứng dậy, cúi người thật sâu.
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn bình thản. “Các ngươi bị thương, nên tìm nơi nghỉ ngơi.”
Giọng nói của hắn trầm thấp, mang theo một sự uy nghiêm tự nhiên. Thiếu niên thư sinh cũng vội vàng hành lễ: “Không biết tiền bối là vị cao nhân phương nào? Ân cứu mạng này, chúng ta nhất định sẽ báo đáp.”
“Ta là Lăng Tiêu. Vừa đặt chân đến Thiên Nguyên Đại Giới, chưa có chỗ dung thân.” Lăng Tiêu nói thẳng thắn. Hắn không muốn giấu giếm, cũng không có gì phải giấu. Hắn sẽ sớm làm cả Thiên Nguyên Đại Giới phải biết đến cái tên này.
Nghe vậy, nhóm tu sĩ trẻ nhìn nhau. Một người vừa đặt chân đến Thiên Nguyên Đại Giới, nhưng lại có thực lực kinh khủng đến vậy? Điều này khiến họ càng thêm tò mò và kính nể.
Cô gái tóc đỏ suy nghĩ một lát, sau đó ngẩng đầu nhìn Lăng Tiêu: “Tiền bối vừa đến Thiên Nguyên Đại Giới? Vậy chắc hẳn chưa rõ về nơi đây. Nếu tiền bối không chê, có thể cùng chúng ta trở về Thiên Huyền Thành. Thành chủ của chúng ta là một người rộng lượng, có thể sẽ giúp đỡ tiền bối tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi và tìm hiểu về Đại Giới này.”
Thiên Huyền Thành. Cái tên này Lăng Tiêu đã từng nghe qua trong số ít thông tin hắn có được về Thiên Nguyên Đại Giới. Đó là một thành trì có quy mô trung bình, thuộc về một thế lực tương đối mạnh mẽ ở khu vực này. Đây là một cơ hội tốt để hắn bắt đầu tìm hiểu về thế giới mới.
“Được.” Lăng Tiêu không do dự. “Dẫn đường đi.”
Nhóm tu sĩ trẻ mừng rỡ. Có một cường giả như Lăng Tiêu đi cùng, bọn họ sẽ an toàn hơn rất nhiều. Hơn nữa, nếu Lăng Tiêu có thể ở lại Thiên Huyền Thành, đó cũng là một sự may mắn cho thành trì của họ.
Khi họ bắt đầu di chuyển, Lăng Tiêu đi phía sau, ánh mắt hắn lướt qua những ngọn núi xa xăm, những khu rừng rậm trùng điệp. Thiên Nguyên Đại Giới này, rộng lớn và nguy hiểm hơn Huyền Giới rất nhiều. Nhưng cũng chính vì thế, nó mới là mảnh đất màu mỡ cho một vị Đế Vương như hắn kiến tạo cơ đồ.
Chí Tôn Thần Tàng lại khẽ rung động, như một lời nhắc nhở về con đường dài phía trước. Lăng Tiêu nhếch mép cười. “Thiên Nguyên Đại Giới… ta đến rồi!”
Con đường Đế Vương, con đường Chí Tôn Vạn Đế, đã thực sự bắt đầu.