Chí Tôn Vạn Đế
Chương 169
Chương 169: Thiên Huyền Thành – Khởi Đầu Đế Lộ
Bình minh ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, rọi sáng căn phòng trọ đơn sơ nhưng sạch sẽ. Lăng Tiêu mở mắt, không còn vẻ mệt mỏi của một lữ khách đường xa, thay vào đó là sự tinh anh, sắc bén và một ngọn lửa khát vọng đang bùng cháy trong đôi mắt. Hắn vươn vai, cảm nhận luồng linh khí dồi dào hơn hẳn Huyền Giới đang tràn ngập trong không khí Thiên Huyền Thành. Đây chính là Thiên Nguyên Đại Giới, mảnh đất của các Đại Đế, nơi con đường Đế Vương của hắn sẽ chính thức bắt đầu.
Hắn đứng dậy, bước ra ban công. Từ độ cao này, toàn cảnh Thiên Huyền Thành hiện ra hùng vĩ đến choáng ngợp. Những tòa kiến trúc cao vút chạm mây, những con đường rộng lớn tấp nập người qua lại, dòng người hối hả với đủ loại tu vi, từ Luyện Khí Cảnh cho đến những cường giả Niết Bàn Cảnh, thậm chí là Sinh Tử Cảnh ẩn mình. Khung cảnh này hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ thành trì nào hắn từng thấy ở Huyền Giới. Áp lực vô hình từ các cường giả ẩn hiện khiến hắn càng thêm phấn khích.
“Đế Vương chi lộ… quả nhiên không tầm thường.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, hít một hơi thật sâu. Hắn đã hiểu rõ hơn về thân phận Chí Tôn của mình, về Chí Tôn Thần Tàng đang phong ấn trong cơ thể, và về kẻ thù ẩn mình đằng sau tất cả. Để đối đầu với những thế lực đó, hắn không thể chỉ là một cá nhân. Hắn cần một đế quốc, một thần triều, một đội quân hùng mạnh dưới trướng.
Bước đầu tiên để xây dựng một đế quốc là phải hiểu rõ mảnh đất này. Lăng Tiêu rời khỏi phòng, xuống đại sảnh. Nơi đây đã tấp nập các tu sĩ và thương nhân đang dùng bữa sáng, trao đổi thông tin. Hắn chọn một góc khuất, gọi vài món điểm tâm và lắng nghe.
“Ngươi nghe nói gì chưa? Vài ngày trước, Trấn Bắc Vương lại dẫn quân tiến đánh Man Hoang, nhưng bị Ma tộc bên đó phản công dữ dội, tổn thất không ít chiến tướng.”
“Chuyện đó thì có gì lạ. Trấn Bắc Vương muốn lập công, nhưng Ma tộc Man Hoang đâu phải dễ đối phó. Ta nghe nói, bên Ma tộc có một vị Hộ Pháp đã đạt đến bán bộ Đế Cảnh rồi.”
“Bán bộ Đế Cảnh? Khủng khiếp vậy sao! Chẳng trách Trấn Bắc Vương phải rút lui. May mà Hoàng Thượng đã phái Đại Tướng Quân Vô Song tới tiếp viện, nếu không, e rằng biên giới phía Bắc khó giữ.”
“Đại Tướng Quân Vô Song? Hắn ta là một cường giả Chuẩn Đế đỉnh phong, đã sớm danh chấn Thiên Nguyên Đại Giới rồi. Có hắn ra tay, Man Hoang Ma tộc chắc chắn sẽ phải chịu thiệt.”
Lăng Tiêu nhấm nháp trà, tai lắng nghe những thông tin quý giá. “Trấn Bắc Vương”, “Ma tộc Man Hoang”, “Đại Tướng Quân Vô Song”, và đặc biệt là “Đế Cảnh”, “Chuẩn Đế”. Hắn đã đoán được, cấp độ tu vi ở đây sẽ cao hơn Huyền Giới rất nhiều, nhưng giờ đây hắn đã có cái nhìn rõ ràng hơn. Các cường giả Chuẩn Đế hay bán bộ Đế Cảnh đã có thể tung hoành một phương, còn những Đại Đế chân chính thì sao? Hắn biết, bản thân mình hiện tại ở Huyền Giới có thể xưng hùng, nhưng đặt vào Thiên Nguyên Đại Giới này, e rằng chỉ mới là một trong số vô vàn thiên tài mà thôi.
Hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn về Thiên Nguyên Đế Quốc, về các thế lực Đại Đế khác đang tồn tại trên Đại Giới này, và quan trọng nhất, về những kẻ thù đã phong ấn hắn. Những mảnh ký ức rời rạc vẫn thỉnh thoảng hiện lên, cho hắn biết kẻ thù không chỉ là một cá nhân hay một thế lực, mà là một “Tổ Chức” hay một “Đạo Thống” đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên. Để đối phó với chúng, hắn phải có đủ thực lực và một đế quốc hùng mạnh chống lưng.
Sau bữa sáng, Lăng Tiêu quyết định ra ngoài dạo quanh thành phố để quan sát kỹ hơn. Thiên Huyền Thành không chỉ lớn mà còn vô cùng phồn thịnh. Các cửa hàng bán pháp bảo, đan dược, công pháp mọc san sát. Hắn đi ngang qua một quảng trường lớn, nơi đang diễn ra một cuộc tỷ thí võ đạo nhỏ. Một thanh niên kiêu ngạo, tu vi ở Hóa Thần Cảnh đỉnh phong, đang liên tục khiêu khích những người xung quanh.
“Hừ! Thiên Huyền Thành này rốt cuộc có ai dám lên đài tỷ thí với ta không? Một đám phế vật!” Thanh niên tên Tống Dương, con trai của một trưởng lão trong gia tộc nhỏ ở thành, vênh váo nói. Hắn vừa đánh bại vài tu sĩ yếu hơn, đang đắc ý muốn gây sự.
Không ai dám bước lên, bởi Tống Dương tuy không phải thiên tài bậc nhất, nhưng cũng là một cường giả Hóa Thần Cảnh có tiếng ở khu vực này, lại còn có hậu thuẫn gia tộc. Bất chợt, ánh mắt Tống Dương quét qua Lăng Tiêu, người đang đứng lặng lẽ quan sát. Thấy Lăng Tiêu khí chất bất phàm, nhưng lại không đeo huy hiệu tông môn hay gia tộc nào, Tống Dương cho rằng Lăng Tiêu là một tán tu không có chỗ dựa.
“Ngươi kia! Kẻ ngoại lai! Thấy bản công tử phong thái anh dũng, sao không lên đây thử sức?” Tống Dương chỉ vào Lăng Tiêu, giọng điệu đầy khiêu khích.
Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không thích bị khiêu khích vô cớ. Hắn chỉ muốn tìm hiểu thêm về thế giới này.
“Ta không hứng thú.” Lăng Tiêu đáp, quay người định rời đi.
“Đứng lại! Ngươi tưởng ngươi là ai mà dám khinh thường Tống thiếu gia ta?” Tống Dương thấy Lăng Tiêu không nể mặt, lập tức nổi giận. Hắn tung ra một chưởng, luồng chân nguyên Hóa Thần Cảnh mạnh mẽ xé gió lao thẳng tới Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu vẫn không quay đầu, chỉ khẽ phẩy tay. Một luồng linh lực vô hình lập tức hóa giải đòn tấn công của Tống Dương, khiến hắn lảo đảo suýt ngã. Tống Dương chưa kịp định thần, Lăng Tiêu đã xuất hiện ngay trước mặt hắn, ánh mắt lạnh lùng.
“Ngươi quá yếu.” Lăng Tiêu khẽ nói. Chỉ một ngón tay hắn chạm nhẹ vào trán Tống Dương. Tống Dương cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ ập tới, toàn thân tê liệt, không thể nhúc nhích. Hắn kinh hãi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Lăng Tiêu, cảm giác như mình đang đối mặt với một vị thần.
Lăng Tiêu không làm hại Tống Dương, chỉ dùng một chút áp lực để cảnh cáo. Hắn thu tay lại, Tống Dương lập tức ngã quỵ xuống đất, mồ hôi đầm đìa, mặt cắt không còn giọt máu. Những người xem xung quanh đều há hốc mồm kinh ngạc. Tống Dương là một cường giả Hóa Thần Cảnh đỉnh phong, vậy mà lại bị đối phương chỉ bằng một ngón tay, một câu nói đã dọa cho hồn vía lên mây.
“Kẻ này rốt cuộc là ai?”
“Tu vi của hắn ít nhất cũng phải Sinh Tử Cảnh đỉnh phong, thậm chí là Chuẩn Đế!”
Lăng Tiêu không để ý đến những lời bàn tán. Hắn chỉ muốn cho Tống Dương một bài học nhỏ, đồng thời cũng muốn thăm dò sức mạnh của mình trong môi trường mới. Hóa ra, dù đã bước vào Đại Giới, sức mạnh từ Huyền Giới của hắn vẫn đủ để đối phó với những cường giả cấp thấp ở đây. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Chuẩn Đế hay Đế Cảnh mới là mục tiêu của hắn.
Hắn tiếp tục đi, tâm trí đã có một kế hoạch sơ bộ. Để xây dựng thế lực, hắn cần tài nguyên, cần uy tín, và cần những người tài giỏi. Thiên Huyền Thành này, với vị trí là thủ đô của Thiên Nguyên Đế Quốc, chắc chắn sẽ có nhiều cơ hội. Hắn có thể bắt đầu từ việc tham gia một số cuộc thi đấu, hoặc tìm kiếm những bí cảnh, di tích cổ xưa để thu thập tài nguyên và tăng cường thực lực.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lăng Tiêu: “Thiên Nguyên Đế Quốc… Nếu ta có thể bắt đầu từ nơi này, giành lấy quyền lực, rồi từ từ mở rộng ra toàn bộ Đại Giới, đó sẽ là bước đệm vững chắc cho Vạn Đế Thần Triều của ta.”
Con đường Đại Đế không chỉ là tu luyện đơn thuần, mà còn là việc xây dựng thế lực, chiêu mộ cường giả, và cuối cùng là thống nhất một Đại Giới. Thiên Huyền Thành này có thể là điểm khởi đầu tốt. Hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn về Thiên Nguyên Đế Quốc, về các thế lực Đại Đế khác, và quan trọng nhất, về những kẻ thù đã phong ấn hắn.
Ánh nắng giữa trưa chiếu rọi con đường. Lăng Tiêu mở mắt, trong đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng rực rỡ. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Phàm Trần, cũng không còn là thanh niên tài tuấn của Huyền Giới. Hắn là Lăng Tiêu, người mang trong mình huyết mạch Chí Tôn, và con đường Đế Vương của hắn, giờ đây mới thực sự bắt đầu trên mảnh đất Thiên Nguyên Đại Giới này.
“Đế Vương chi lộ… ta tới rồi!” Hắn thầm nhủ, lòng tràn đầy tự tin và khát vọng. Bước chân hắn vững chãi, mỗi bước đi đều mang theo ý chí kiên định của một vị Chí Tôn tương lai.