Chí Tôn Vạn Đế
Chương 170

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:42:41 | Lượt xem: 4

Chương 170: Thiên Huyền Thành – Bước Đầu Đế Vương

Ánh nắng giữa trưa chói chang, rải vàng trên những con đường lát đá cổ kính của Thiên Huyền Thành. Lăng Tiêu đứng giữa dòng người tấp nập, hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt của không khí nơi đây. Linh khí nồng đậm hơn gấp trăm lần so với Huyền Giới, phảng phất một mùi hương của đất trời và sức mạnh nguyên thủy. Những kiến trúc sừng sững vươn thẳng lên trời, những cửa hàng san sát, những tòa lầu các nguy nga tráng lệ, tất cả đều toát lên vẻ phồn hoa và hùng vĩ mà Huyền Giới không thể sánh bằng.

Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Phàm Trần, cũng không còn là thanh niên tài tuấn của Huyền Giới. Hắn là Lăng Tiêu, người mang trong mình huyết mạch Chí Tôn, và con đường Đế Vương của hắn, giờ đây mới thực sự bắt đầu trên mảnh đất Thiên Nguyên Đại Giới này. “Đế Vương chi lộ… ta tới rồi!” Hắn thầm nhủ, lòng tràn đầy tự tin và khát vọng. Bước chân hắn vững chãi, mỗi bước đi đều mang theo ý chí kiên định của một vị Chí Tôn tương lai.

Thiên Nguyên Đại Giới, một trong vô số Đại Giới nằm ngoài Huyền Giới, là nơi cư ngụ của các cường giả cấp Đế Vương. Lăng Tiêu biết, hắn cần phải thích nghi nhanh chóng. Mặc dù ở Huyền Giới hắn đã là đỉnh phong, nhưng ở đây, hắn chỉ là một người mới, một kẻ xa lạ. Hắn cần một chỗ đứng, cần thông tin, và quan trọng nhất, cần chiêu mộ những nhân tài kiệt xuất để xây dựng nền móng cho Vạn Đế Thần Triều trong tương lai.

Lăng Tiêu không vội vã. Hắn đi bộ chậm rãi qua các con phố chính, quan sát từng chi tiết nhỏ. Các tu sĩ ở Thiên Huyền Thành, dù chỉ là những người đi đường bình thường, cũng sở hữu khí tức mạnh mẽ hơn nhiều so với những cường giả Hư Thần cảnh ở Huyền Giới. Phổ biến nhất là cảnh giới Thần Quân, thậm chí Thần Tướng cũng không hiếm. Điều này chứng tỏ, cấp bậc tu luyện ở Đại Giới đã hoàn toàn vượt xa những gì hắn từng biết. Sức mạnh của hắn hiện tại, dù đã đạt tới Chân Thần sơ kỳ, vẫn chưa đủ để xưng hùng xưng bá ngay lập tức.

Hắn cần phải ẩn mình một thời gian, vừa để thăm dò tình hình, vừa để tiếp tục tu luyện, hấp thụ Chí Tôn Thần Tàng. Nguồn gốc sâu xa của sức mạnh Chí Tôn trong hắn, một phần bị phong ấn, một phần chưa được khai phá hoàn toàn. Mỗi khi tiến vào một cảnh giới mới, hoặc gặp phải một cơ duyên lớn, một mảnh ghép ký ức hoặc một phần sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng lại được giải phóng. Hắn cảm thấy, Thiên Nguyên Đại Giới này sẽ là lò luyện để hắn hoàn toàn thức tỉnh.

Sau khi đi một vòng quanh Thiên Huyền Thành, Lăng Tiêu tìm đến một khách sạn có vẻ ngoài trang nhã, gọi là “Lạc Thần Các”. Đây là một nơi khá cao cấp, có thể đảm bảo sự yên tĩnh và cung cấp những thông tin cần thiết. Hắn thuê một gian phòng thượng hạng, rồi xuống đại sảnh. Đại sảnh Lạc Thần Các không chỉ là nơi ăn uống, mà còn là một trung tâm giao lưu, nơi các tu sĩ từ khắp nơi tụ họp, trao đổi tin tức.

Lăng Tiêu chọn một bàn khuất, gọi vài món ăn đặc trưng của Thiên Nguyên Đại Giới và một ấm trà Linh Minh Thảo. Vừa thưởng thức, hắn vừa lắng nghe những câu chuyện phiếm xung quanh. Quả nhiên, những thông tin quý giá thường ẩn chứa trong những lời đồn đại, những cuộc trò chuyện vô thưởng vô phạt.

“Ngươi nghe nói gì chưa? Vụ ám sát Thập Tam hoàng tử của Thiên Nguyên Đế Quốc thất bại rồi!” Một tu sĩ thân hình vạm vỡ, áo giáp sáng loáng, đập mạnh chén rượu xuống bàn, giọng nói ồm ồm.

Người ngồi đối diện hắn, một thư sinh tuấn tú với chiếc quạt xếp trong tay, cười khẽ: “Ha, tin tức của ngươi chậm quá. Không chỉ thất bại, mà kẻ chủ mưu còn bị bắt giữ, là phó tướng của Lục hoàng tử đó. Trận chiến giành ngôi vị Thái tử xem ra càng ngày càng khốc liệt.”

“Lục hoàng tử? Hắn lại dám ra tay công khai như vậy sao? Không sợ Hoàng đế trừng phạt à?”

“Trừng phạt? Hoàng đế đã bế quan tu luyện hàng trăm năm rồi, mọi chuyện đều do các Đại lão trong triều và các hoàng tử tự xử lý. Thiên Nguyên Đế Quốc tuy mạnh, nhưng nội bộ lại phân liệt thành nhiều phe phái, các Đại Đế khác cũng đang nhăm nhe bên ngoài. Thời buổi loạn lạc sắp tới rồi.”

Lăng Tiêu nhấp một ngụm trà, trong lòng thầm ghi nhớ. Thiên Nguyên Đế Quốc, vị Hoàng đế đang bế quan, các hoàng tử tranh giành quyền lực, các Đại Đế khác nhăm nhe… Đây chính là thời cơ tốt nhất để hắn chen chân vào, bắt đầu xây dựng thế lực của mình. Một đế quốc hùng mạnh nhưng nội bộ rệu rã là miếng mồi béo bở cho một kẻ có dã tâm như hắn.

Hắn cũng nghe được một số tin tức về các tông môn lớn, các thế gia lâu đời, và cả những bí cảnh, di tích cổ xưa. Có vẻ như trong Thiên Nguyên Đại Giới, có một “Thần Khí” cổ xưa mang tên “Thiên Nguyên Đồ”, được cho là chứa đựng bí mật về nguồn gốc của Đại Giới này, và chỉ xuất hiện khi Đại Giới gặp biến cố lớn.

Đột nhiên, đại sảnh trở nên ồn ào hơn. Một nhóm người bước vào, dẫn đầu là một thanh niên kiêu ngạo, vẻ mặt ngạo mạn, trên người khoác gấm vóc lụa là, bên hông đeo một thanh kiếm dài dát vàng. Phía sau hắn là vài tên tùy tùng với khí tức Thần Tướng cảnh, hiển nhiên là những kẻ có lai lịch không tầm thường.

“Hừ! Vừa nghe tin có một tên tiểu tử Huyền Giới mới tới Thiên Huyền Thành, dám ở Lạc Thần Các này sao? Thật là không biết trời cao đất rộng!” Thanh niên kia vừa bước vào đã lớn tiếng, ánh mắt quét qua khắp đại sảnh, cuối cùng dừng lại ở bàn của Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu nhíu mày. Hắn đã cố gắng ẩn mình, nhưng có vẻ như thông tin về hắn lại lan truyền nhanh như vậy. Hay là có kẻ nào đó đã theo dõi hắn từ khi hắn đặt chân đến đây?

“Chính là ngươi phải không? Tiểu tử, dám ở Thiên Huyền Thành của ta mà không đến bái kiến bổn thiếu gia, ngược lại còn dám ngồi đây uống trà sao?” Thanh niên kia cười khẩy, bước thẳng về phía Lăng Tiêu. “Ngươi có biết ta là ai không? Ta là Triệu Phong, thiếu chủ Triệu gia, một trong tứ đại thế gia của Thiên Huyền Thành này!”

Lăng Tiêu đặt chén trà xuống, vẻ mặt bình thản. “Ngươi là ai không quan trọng. Quan trọng là, ngươi đang làm phiền ta.”

Lời nói của Lăng Tiêu khiến cả đại sảnh im phăng phắc. Triệu Phong ngẩn người, sau đó bật cười ha hả, vẻ mặt đầy khinh miệt. “Ha ha ha! Lâu lắm rồi không có kẻ nào dám nói chuyện với Triệu thiếu gia ta như vậy! Xem ra ngươi không chỉ là từ Huyền Giới tới, mà còn là một tên ngốc!”

Hắn vẫy tay ra hiệu. Hai tên tùy tùng lập tức tiến lên, khí tức Thần Tướng cảnh bùng nổ, ép thẳng về phía Lăng Tiêu. “Dạy cho hắn biết quy tắc của Thiên Huyền Thành!” Triệu Phong ra lệnh.

Lăng Tiêu vẫn ngồi yên. Khi hai tên tùy tùng kia chỉ còn cách hắn vài bước, một luồng sức mạnh vô hình đột ngột bùng phát từ người hắn, không mạnh mẽ, không hùng vĩ, nhưng cực kỳ tinh thuần và áp đảo. Hai tên Thần Tướng cảnh lập tức cảm thấy một ngọn núi vô hình đè lên người, chân không vững, lảo đảo lùi lại, suýt chút nữa ngã lăn ra đất. Khí tức của bọn họ bị đè ép đến mức không thể thở nổi.

Triệu Phong thấy vậy, sắc mặt thay đổi. Hắn là một Thần Quân cảnh đỉnh phong, nhưng hắn lại không hề cảm nhận được sự dao động sức mạnh nào từ Lăng Tiêu, chỉ có một cảm giác áp bức vô hình, khiến hắn lạnh toát sống lưng. Kẻ này, tuyệt đối không đơn giản!

Lăng Tiêu đứng dậy, chậm rãi bước về phía Triệu Phong. “Ta không muốn gây sự, nhưng ta cũng không sợ gây sự.” Giọng hắn trầm thấp, nhưng lại mang theo một uy áp vô hình, khiến Triệu Phong cảm thấy như đang đối mặt với một vị Đế Vương.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Triệu Phong lắp bắp hỏi, sự kiêu ngạo ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi.

Lăng Tiêu không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu và một chút khinh miệt. “Ta chỉ là một người qua đường, muốn tìm hiểu về Thiên Nguyên Đại Giới. Ngươi, Triệu thiếu gia, có lẽ là một nguồn thông tin tốt.”

Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Triệu Phong. Triệu Phong cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng mạnh mẽ thẩm thấu vào cơ thể, khiến hắn không thể nhúc nhích. Hắn biết, nếu Lăng Tiêu muốn, hắn có thể dễ dàng lấy mạng mình.

“Ngươi muốn gì?” Triệu Phong cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng hắn vẫn run rẩy.

“Ta muốn biết mọi thứ về Thiên Nguyên Đế Quốc, về các thế lực Đại Đế khác, và quan trọng nhất, về những bí mật có thể liên quan đến kẻ đã phong ấn ta,” Lăng Tiêu nói, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, như ẩn chứa cả một vũ trụ. “Ngươi có thể giúp ta không, Triệu Phong?”

Triệu Phong nuốt khan. Hắn chưa từng gặp ai đáng sợ như vậy. Kẻ này không chỉ mạnh, mà còn bí ẩn, và có một dã tâm kinh người. Hắn biết, mình đã đụng phải một nhân vật không nên đụng. Nhưng đồng thời, hắn cũng nhìn thấy một cơ hội. Nếu có thể bám vào người này, có lẽ Triệu gia sẽ có cơ hội vươn lên.

“Ta… ta có thể. Triệu gia ta tuy không phải mạnh nhất, nhưng tin tức ở Thiên Huyền Thành này, không gì là không biết.” Triệu Phong vội vàng đáp lời, hắn đã hoàn toàn bị khí thế của Lăng Tiêu áp đảo.

Lăng Tiêu mỉm cười hài lòng. “Tốt. Vậy thì, từ giờ trở đi, ngươi sẽ là người đầu tiên giúp ta trên con đường Đế Vương này.”

Lời nói của Lăng Tiêu vang vọng trong đại sảnh tĩnh lặng. Hắn đã tìm được điểm khởi đầu. Thiên Huyền Thành này, hay thậm chí cả Thiên Nguyên Đại Giới, sẽ chỉ là bước đệm đầu tiên cho con đường chinh phạt vạn giới của hắn. Trong lòng Lăng Tiêu, Chí Tôn Thần Tàng bắt đầu khẽ rung động, như một lời đáp lại cho khát vọng bừng cháy của hắn. Con đường Đế Vương, từ giờ phút này, mới thực sự mở ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8