Chí Tôn Vạn Đế
Chương 166

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:40:58 | Lượt xem: 5

Lời tuyên bố của Lăng Tiêu vang vọng, dập tắt mọi tạp âm trong đại điện. “Ta sẽ rời Huyền Giới. Ai nguyện ý cùng ta, xông pha vạn giới, khai sáng kỷ nguyên mới, thì hãy chuẩn bị.”

Ánh mắt của Mộ Dung Tuyết rực cháy, không chút do dự. “Thiếp sẽ đi cùng huynh, dù là lên núi đao hay xuống biển lửa.” Nàng bước tới, nắm chặt tay Lăng Tiêu, sự kiên định trong ánh mắt sâu thẳm ấy là lời thề không thể lay chuyển.

Lôi Vân vỗ ngực, cười lớn, tiếng cười vang dội khắp đại điện. “Ha! Lão tử đã sớm chán ghét cái Huyền Giới nhỏ bé này rồi! Đi thôi, huynh đệ, chúng ta sẽ khiến vạn giới phải biết đến tên Chí Tôn Vạn Đế của chúng ta!” Hắn đứng cạnh Lăng Tiêu, khí thế hào hùng.

Không chỉ có hai người họ. Từ phía sau, một vài bóng người khác cũng bước ra. Đó là những cường giả trung thành mà Lăng Tiêu đã chiêu mộ và bồi dưỡng trong suốt thời gian qua: Hàn Phong, người từng là sát thủ lạnh lùng nhưng nay đã thề chết đi theo hắn; Bạch Hổ, linh thú cường đại đã được Lăng Tiêu thu phục; và một vài trưởng lão của Vạn Tượng Tông, những người đã chứng kiến sự quật khởi của hắn và tin tưởng vào tương lai mà hắn vẽ ra. Họ không đông, nhưng mỗi người đều là tinh anh, là hạt nhân đầu tiên của thế lực Chí Tôn trong tương lai.

Nhìn những khuôn mặt kiên định ấy, Lăng Tiêu cảm thấy một làn sóng ấm áp. Con đường phía trước đầy gian nan, nhưng hắn không đơn độc. Hắn biết, việc rời bỏ Huyền Giới không chỉ là một quyết định, mà là một sự đoạn tuyệt. Huyền Giới tuy đã mang lại cho hắn danh vọng và sức mạnh ban đầu, nhưng nó cũng là một chiếc lồng quá nhỏ bé so với chí hướng của hắn.

Trong những ngày sau đó, Lăng Tiêu đã dồn hết tâm trí vào việc chuẩn bị. Hắn không thể mang theo quá nhiều người, vì con đường đến Đại Giới vô cùng hiểm trở, chỉ những kẻ có thực lực nhất định mới có thể sống sót. Hắn đã truyền lại mọi công pháp, tài nguyên quý giá nhất cho Vạn Tượng Tông, củng cố nền móng của tông môn, giao phó quyền điều hành cho những trưởng lão đáng tin cậy. Hắn biết rằng, một ngày nào đó, Vạn Tượng Tông có thể sẽ trở thành một chi nhánh của Thần Triều Vạn Đế mà hắn sẽ kiến tạo.

Quan trọng nhất, Lăng Tiêu đã dành thời gian để nghiên cứu sâu hơn về Chí Tôn Thần Tàng. Chính Thần Tàng đã chỉ dẫn cho hắn về sự tồn tại của các Đại Giới, về những con đường liên giới cổ xưa bị phong ấn, và về một Đại Giới cụ thể mà hắn nên đặt chân đến đầu tiên – Thiên Nguyên Đại Giới, một vùng đất rộng lớn, phồn thịnh với vô số chủng tộc và thế lực. Chí Tôn Thần Tàng không chỉ là nguồn gốc sức mạnh của hắn, mà còn là một kho tàng kiến thức vô tận về vũ trụ, hé lộ những bí mật mà ngay cả các cường giả Huyền Giới cũng không thể tưởng tượng nổi.

Theo chỉ dẫn của Thần Tàng, Lăng Tiêu tìm đến một di tích cổ xưa nằm sâu dưới lòng đất của Huyền Giới, một nơi đã bị lãng quên từ hàng vạn năm. Đó là một cánh cổng không gian cổ kính, được xây dựng bằng những khối đá không rõ nguồn gốc, khắc đầy phù văn phức tạp và huyền ảo. Năng lượng phong ấn cánh cổng này cực kỳ mạnh mẽ, ngay cả cường giả đỉnh phong Huyền Giới cũng không thể lay chuyển. Nhưng với sự chỉ dẫn của Chí Tôn Thần Tàng và sức mạnh đã thức tỉnh của Lăng Tiêu, cánh cổng dần dần hiển lộ những tia sáng đầu tiên.

Vào một đêm trăng khuyết, khi các vì sao lấp lánh như những viên ngọc trên bầu trời đen thẳm, Lăng Tiêu cùng đoàn người ít ỏi của mình đã đứng trước cánh cổng không gian. Mộ Dung Tuyết, Lôi Vân, Hàn Phong, Bạch Hổ và ba vị trưởng lão Vạn Tượng Tông trung thành. Tổng cộng chỉ có tám người. Họ là những hạt giống đầu tiên của một đế quốc vĩ đại.

Lăng Tiêu đưa tay ra, đặt lên bề mặt cánh cổng. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bùng nổ, một luồng năng lượng nguyên thủy, hùng vĩ tuôn trào, hòa vào các phù văn cổ xưa. Cánh cổng rung chuyển dữ dội, những tia sáng ngũ sắc bắn ra, chiếu rọi cả không gian tối tăm.

Tiếng gầm rú trầm đục vang lên, như tiếng của một con quái vật khổng lồ thức tỉnh từ giấc ngủ vạn năm. Cánh cổng từ từ mở ra, lộ ra một đường hầm xoáy sâu vào hư không, bên trong là những luồng không gian hỗn loạn, rực rỡ và nguy hiểm.

“Chuẩn bị đi,” Lăng Tiêu nói, giọng nói đầy kiên định. “Chúng ta sẽ vượt qua cánh cổng này, bước vào một thế giới hoàn toàn mới. Mọi thứ chúng ta biết ở Huyền Giới sẽ không còn giá trị. Con đường phía trước là vô số cơ hội, nhưng cũng là vô số hiểm nguy. Các ngươi có sợ không?”

“Sợ cái quái gì!” Lôi Vân cười ha hả. “Có huynh đệ Lăng Tiêu ở đây, dù là địa ngục lão tử cũng dám xông vào!”

Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lăng Tiêu, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên cường. “Chỉ cần có huynh, thiếp không sợ gì cả.”

Hàn Phong và các trưởng lão khác cũng gật đầu, khuôn mặt tràn đầy vẻ mong chờ và quyết tâm. Họ đã đặt cược tất cả vào Lăng Tiêu, và họ tin rằng sự lựa chọn của mình là đúng đắn.

Lăng Tiêu gật đầu, không nói thêm gì nữa. Hắn dẫn đầu, bước chân mạnh mẽ tiến vào đường hầm không gian. Ngay lập tức, một lực hút kinh hoàng kéo lấy cả nhóm. Cảnh vật xung quanh biến đổi nhanh chóng, các vì sao và tinh vân lướt qua như những vệt sáng, thời gian và không gian dường như mất đi ý nghĩa. Cảm giác như bị xé toạc, rồi lại được tái tạo, liên tục xoay tròn trong một vòng xoáy vô tận.

Mọi người đều phải vận dụng hết sức mạnh để chống đỡ. Lăng Tiêu cảm nhận được sự hỗn loạn của các quy tắc không gian, nhưng Chí Tôn Thần Tàng lại tỏa ra một luồng ánh sáng ôn hòa, bảo vệ hắn và những người đi cùng, giúp họ vượt qua những vùng nguy hiểm nhất.

Không biết đã trôi qua bao lâu, có lẽ là vài giờ, cũng có thể là vài ngày. Cuối cùng, một luồng ánh sáng chói lòa xuất hiện trước mắt họ, và sau đó là một cú va chạm mạnh, như thể họ vừa được ném ra khỏi một cái hố sâu.

Bọn họ rơi xuống một vùng đất hoang vắng, bụi đất mù mịt bay lên. Cả nhóm mất một lúc để định thần lại. Khi tầm nhìn trở lại rõ ràng, họ kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt.

Bầu trời nơi đây không giống Huyền Giới. Nó mang một màu xanh thẫm hơn, và có đến ba mặt trăng treo lơ lửng, mỗi mặt trăng có một màu sắc khác nhau, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Năng lượng thiên địa dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuộn xoáy như những dải lụa. Một hơi thở nhẹ cũng đủ để cảm nhận được sự dồi dào của linh khí, vượt xa bất kỳ nơi nào ở Huyền Giới.

“Đây… đây là Đại Giới?” Lôi Vân lẩm bẩm, giọng nói đầy kinh ngạc, ngay cả sự ngạo nghễ thường ngày của hắn cũng bị thay thế bằng vẻ choáng váng.

Mộ Dung Tuyết nhìn quanh, ánh mắt lóe lên sự phấn khích. “Linh khí ở đây thật sự khác biệt, mạnh mẽ hơn gấp bội. Một ngày tu luyện ở đây có thể bằng cả tháng ở Huyền Giới.”

Nhưng niềm vui nhanh chóng bị dập tắt. Ngay khi họ vừa đặt chân đến, một tiếng gầm rú kinh thiên động địa vang lên từ phía xa. Mặt đất rung chuyển, và một sinh vật khổng lồ, cao hàng chục trượng, với lớp vảy cứng như thép và đôi cánh dơi khổng lồ, lao về phía họ. Đó là một Yêu Thú cấp bậc mà ngay cả những cường giả đỉnh phong Huyền Giới cũng phải run sợ, nhưng ở đây, nó lại xuất hiện một cách bình thường như một con vật săn mồi.

“Cẩn thận!” Lăng Tiêu quát lên, rút trường kiếm ra. “Đừng khinh suất! Đây không còn là Huyền Giới nữa!”

Trận chiến diễn ra chóng vánh. Với sức mạnh tổng hợp của Lăng Tiêu và những người đi cùng, con Yêu Thú khổng lồ nhanh chóng bị đánh bại. Tuy nhiên, sự xuất hiện của nó đã là một lời cảnh tỉnh rõ ràng: Thiên Nguyên Đại Giới này không phải là một nơi an toàn. Ngay cả những sinh vật bình thường ở đây cũng có sức mạnh tương đương với những cường giả ở thế giới cũ của họ.

Lăng Tiêu đứng trên xác con Yêu Thú, nhìn về phía chân trời xa xăm. Núi non hùng vĩ, cao vút chạm mây. Những dòng sông rộng lớn chảy xiết như những con mãng xà khổng lồ. Và xa hơn nữa, hắn cảm nhận được vô số luồng khí tức mạnh mẽ, những tồn tại mà hắn chưa từng đối mặt. Huyền Giới, thật sự chỉ là một cái ao nhỏ.

Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn khẽ rung động, như đang reo vang trước một cuộc phiêu lưu mới. Nó truyền cho hắn một cảm giác cấp bách, một sự hối thúc phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa, phải thức tỉnh hoàn toàn ký ức và sức mạnh bị phong ấn của mình.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây,” Lăng Tiêu nói, giọng nói vang vọng trong không gian rộng lớn. “Thiên Nguyên Đại Giới… Đây sẽ là nơi Vạn Đế Thần Triều của ta đặt nền móng đầu tiên.”

Ánh mắt hắn lóe lên sự sắc bén và quyết đoán. Con đường Đế Vương, con đường Chí Tôn Vạn Đế, đã chính thức mở ra. Hắn sẽ bước lên, từng bước một, xây dựng thế lực của riêng mình, và cuối cùng, trở thành Chí Tôn Vạn Đế, khai sáng Đạo Thống của riêng mình. Huyền Giới, chỉ là một khởi đầu. Thiên Nguyên Đại Giới, mới là chiến trường thực sự.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8