Chí Tôn Vạn Đế
Chương 165

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:40:30 | Lượt xem: 4

Chương 165: Thức Tỉnh Thần Tàng – Hợp Thể Hiển Uy

Lăng Tiêu ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn, toàn thân như chìm vào hư vô. Xung quanh hắn, linh khí từ Thiên Tàng Phong không ngừng bị hút vào, tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nhưng không chỉ có linh khí, những tia sáng vô hình, mang theo ý chí cổ xưa và sức mạnh nguyên thủy, cũng đang hòa tan vào cơ thể hắn. Đó là sự vận hành của Chí Tôn Thần Tàng, đang dần phá vỡ các tầng phong ấn, hé lộ những mảnh ghép ký ức và tri thức kinh thiên động địa mà hắn vừa hấp thụ.

Bên trong Đan Điền, Kim Đan của hắn rung động kịch liệt, không ngừng hấp thu năng lượng, sau đó nứt vỡ, hóa thành một Nguyên Anh nhỏ bé nhưng ngưng thực đến đáng sợ, với khuôn mặt giống hệt Lăng Tiêu. Nhưng quá trình này không dừng lại. Nguyên Anh tiếp tục lớn mạnh, hấp thu linh khí và năng lượng thần tàng, thân thể nó trở nên trong suốt, như một tiểu thế giới thu nhỏ. Từng tia sáng, từng mảnh vỡ của Đạo Pháp cổ xưa mà Lăng Tiêu hấp thụ từ bí cảnh, khắc sâu vào Nguyên Anh, khiến nó trở nên uy nghi và huyền ảo.

Hắn cảm nhận được những xiềng xích vô hình đang dần nới lỏng. Đó là những phong ấn trên huyết mạch, trên linh hồn, trên cả con đường tu luyện của hắn. Mỗi khi một phong ấn được phá vỡ, một dòng sức mạnh cuồn cuộn đổ về, như thác lũ nhấn chìm mọi giác quan. Chí Tôn Thần Tàng không chỉ là một nguồn năng lượng, nó còn là một kho tàng tri thức vô tận, chứa đựng những bí mật về vạn giới, về các kỷ nguyên đã qua, và cả về kẻ thù tối cao – Tổ Chức Hắc Ám.

Thời gian dường như mất đi ý nghĩa. Lăng Tiêu không biết mình đã tĩnh tọa bao lâu, chỉ biết rằng mỗi giây trôi qua, hắn đều trở nên mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn về bản chất của mình. Hắn không còn là một thiếu niên phế vật, không còn là thiên tài bị ghen ghét. Hắn là một Hạt giống Nguyên Thủy, một tiềm năng Chí Tôn đang chờ được khai phá, mang trong mình sứ mệnh lật đổ một trật tự đã tồn tại hàng tỷ năm.

Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang vọng trong tâm hải Lăng Tiêu. Nguyên Anh trong Đan Điền bỗng hóa thành một luồng ánh sáng chói lòa, sau đó dung nhập vào thể phách của hắn. Một cảm giác thống nhất chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể. Linh hồn, thể phách, ý chí, và cả Chí Tôn Thần Tàng đều hòa quyện làm một. Đây chính là cảnh giới Hợp Thể Cảnh! Hợp Thể Hư Không, Hợp Thể Đại Đạo, Hợp Thể Vạn Vật!

Một luồng uy áp vô hình bùng nổ từ tiểu viện của Lăng Tiêu, quét ngang Thiên Tàng Phong, khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Cây cối lay động dữ dội, đá núi nứt toác, ngay cả những đệ tử đang tu luyện gần đó cũng cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng, buộc họ phải quỳ xuống. Họ ngẩng đầu nhìn về phía Thiên Tàng Phong, ánh mắt tràn ngập kinh hãi và sùng bái.

Trong tổng điện của Thái Huyền Thánh Tông, Tông chủ Thái Huyền và các vị trưởng lão cấp cao đang đàm đạo, bỗng đồng loạt biến sắc. Một luồng khí tức cường đại, vượt xa cảnh giới Luyện Hư, ngang bằng với một số lão quái vật ẩn thế, đột nhiên xuất hiện.

“Khí tức này… Là Lăng Tiêu!” Thái Huyền Tông chủ đứng bật dậy, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc tột độ.

“Hắn… hắn đột phá Hợp Thể Cảnh rồi sao? Nhanh đến vậy!” Một vị trưởng lão không thể tin nổi. Lăng Tiêu chỉ vừa đạt tới Luyện Hư không lâu, giờ đã Hợp Thể?

Lăng Tiêu chậm rãi mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây sâu thẳm như vũ trụ, ẩn chứa vạn vật sinh diệt. Hắn đứng dậy, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể, một nụ cười nhạt hiện lên khóe môi. Hợp Thể Cảnh, một bước ngoặt lớn trong Huyền Giới, nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

Đúng lúc này, một tiếng nổ long trời lở đất vang vọng từ phía Đông của Thánh Tông. Kèm theo đó là những tiếng kêu thảm thiết và báo động khẩn cấp.

“Có kẻ địch!”

Lăng Tiêu nhíu mày. Hắn phóng ra thần thức, lập tức bao trùm toàn bộ Thánh Tông. Hắn thấy một luồng khí tức cực kỳ âm lãnh, mang theo sức mạnh hủy diệt, đang tàn phá một cứ điểm trọng yếu của Thánh Tông, nơi cất giữ các trận pháp phong ấn cổ xưa. Và cái khí tức đó… không hề xa lạ. Nó mang theo hơi thở của Tổ Chức Hắc Ám!

Một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen, với khuôn mặt bị che khuất bởi mũ trùm, đang đứng giữa đống đổ nát, tay cầm một thanh trường đao đen kịt, mỗi nhát chém đều mang theo tử khí nồng nặc. Hắn là một cường giả Luyện Hư Đỉnh Phong, nhưng sức mạnh tỏa ra lại khiến các trưởng lão Hợp Thể của Thánh Tông cũng phải dè chừng.

“Thái Huyền Thánh Tông, thời đại của các ngươi đã kết thúc!” Giọng nói khàn đục của kẻ áo đen vang vọng, như đến từ địa ngục.

Thái Huyền Tông chủ và các trưởng lão tức tốc lao đến, bao vây kẻ áo đen. Nhưng kẻ đó quá mạnh, mỗi đòn đánh đều mang theo sự tà ác và áp đảo. Các trưởng lão bị đẩy lùi, một số người bị thương nhẹ. Kẻ áo đen dường như đang tìm kiếm thứ gì đó, ánh mắt hắn lướt qua các khe nứt của trận pháp phong ấn.

“Hừm, phong ấn này lung lay rồi. Xem ra, tin tức về Hạt giống Nguyên Thủy tại đây là thật. Chúng ta cần phải kiểm tra kỹ lưỡng!” Kẻ áo đen lẩm bẩm, giọng nói ẩn chứa sự tham lam và tàn nhẫn.

Đúng lúc hắn chuẩn bị ra tay phá hủy hoàn toàn trận pháp, một bóng người chợt xuất hiện giữa không trung, nhẹ nhàng như lá rụng, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến tất cả mọi người đều ngộp thở.

“Ngươi muốn tìm Hạt giống Nguyên Thủy? Vậy thì đối mặt với ta đi.” Giọng nói trầm ổn, lạnh lùng, nhưng lại ẩn chứa uy năng khiến không gian xung quanh Lăng Tiêu khẽ rung động.

Kẻ áo đen quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao găm xuyên qua mũ trùm, chạm vào Lăng Tiêu. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, nhưng lại mạnh mẽ đến bất ngờ. “Ngươi… ngươi là Lăng Tiêu? Không thể nào! Ngươi mới chỉ là Luyện Hư… Khí tức này… Hợp Thể!”

Lăng Tiêu khẽ cười. “Ngươi là tay sai của Tổ Chức Hắc Ám. Các ngươi đã phong ấn ta, đã hãm hại ta. Bây giờ, đến lúc ta đòi lại tất cả!”

Vừa dứt lời, Lăng Tiêu đã tung ra một quyền. Quyền này không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, nhưng lại mang theo sức mạnh của Đại Đạo, của Chí Tôn Thần Tàng. Hư không vặn vẹo, một vết nứt đen kịt xuất hiện, trực tiếp nuốt chửng không gian giữa Lăng Tiêu và kẻ áo đen.

Kẻ áo đen hoảng sợ, không ngờ Lăng Tiêu lại mạnh đến vậy. Hắn vội vàng vung đao đỡ, tử khí bùng nổ, tạo thành một lá chắn. Nhưng quyền của Lăng Tiêu như xuyên thủng mọi thứ, trực tiếp đánh nát lá chắn tử khí, giáng thẳng vào ngực kẻ áo đen.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, kẻ áo đen phun ra một ngụm máu đen, thân thể văng xa hàng trăm trượng, đâm sầm vào vách núi. Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể đã bị trọng thương, nội tạng bị chấn động dữ dội. Mũ trùm rơi xuống, lộ ra một khuôn mặt già nua, đầy những vết sẹo ghê rợn.

“Ngươi… ngươi không phải là một Hợp Thể Cảnh bình thường! Ngươi là… Nguyên Thủy Hợp Thể! Ngươi đã phá vỡ phong ấn! Tổ Chức sẽ không tha cho ngươi!” Hắn run rẩy nói, ánh mắt tràn ngập vẻ sợ hãi và kinh hoàng.

Lăng Tiêu không nói nhiều, hắn bước tới. Mỗi bước chân của hắn đều như giẫm lên nhịp đập của Đại Đạo, khiến kẻ áo đen càng thêm kinh hãi. “Nói đi, mục đích của các ngươi là gì? Kẻ chủ mưu là ai? Tổ Chức Hắc Ám nằm ở đâu?”

Kẻ áo đen cười gằn, một tia điên cuồng lóe lên trong mắt. “Ngươi nghĩ ta sẽ nói sao? Ngươi sẽ không bao giờ tìm được… AAAAA!”

Chưa kịp nói hết, Lăng Tiêu đã ra tay. Một luồng linh hồn lực hùng hậu trực tiếp xâm nhập vào thức hải của kẻ áo đen, cưỡng ép tìm kiếm ký ức. Kẻ áo đen gào thét thảm thiết, nhưng không thể chống cự. Trong chốc lát, ánh mắt hắn trở nên vô hồn, và Lăng Tiêu đã thu thập được những thông tin hắn muốn.

Tổ Chức Hắc Ám không chỉ là một thế lực đơn thuần. Nó là một mạng lưới khổng lồ, trải dài qua vô số Đại Giới, và Huyền Giới này chỉ là một trong những điểm dừng chân của chúng. Kẻ chủ mưu đứng sau lại là một thực thể mà ngay cả tên áo đen này cũng không biết rõ, chỉ biết đó là một “Chí Tôn” cổ xưa, kẻ đã tạo ra “Đại Đạo Nguyên Thủy” hiện tại, và muốn kiểm soát vạn vật.

Điều quan trọng nhất, Lăng Tiêu đã biết được một con đường, một tọa độ không gian để rời khỏi Huyền Giới, tiến vào một Đại Giới khác, nơi có các cường giả cấp Đế Vương ngự trị. Đó là “Thiên Giới”, một trong ba ngàn Đại Giới của vũ trụ.

Lăng Tiêu thu tay lại, nhìn xác kẻ áo đen đổ gục. Hắn quay sang Thái Huyền Tông chủ và các trưởng lão đang sững sờ. “Tông chủ, ta đã biết được một phần sự thật. Huyền Giới này chỉ là một góc nhỏ của vũ trụ. Kẻ thù của chúng ta mạnh hơn chúng ta tưởng rất nhiều, và chúng nằm ngoài thế giới này.”

Ánh mắt Lăng Tiêu kiên định. “Ta phải đi. Ta phải rời khỏi Huyền Giới, tìm kiếm con đường mạnh mẽ hơn, tìm kiếm sự thật về Tổ Chức Hắc Ám và vận mệnh của ta.”

Thái Huyền Tông chủ nhìn Lăng Tiêu, trong lòng vừa tự hào vừa lo lắng. Ông biết, Huyền Giới đã quá nhỏ bé để giữ chân một thiên tài như Lăng Tiêu. “Lăng Tiêu, hãy cẩn thận. Bên ngoài Huyền Giới, mọi thứ đều nguy hiểm hơn gấp vạn lần.”

Lăng Tiêu gật đầu. Hắn biết điều đó. Nhưng ngọn lửa khát vọng trong tim hắn không cho phép hắn dừng lại. Hắn đã hứa với chính mình, và với những ký ức đang dần thức tỉnh, hắn sẽ không bao giờ lùi bước.

Hắn triệu tập Mộ Dung Tuyết, Lôi Vân và những người bạn thân tín. “Ta sẽ rời Huyền Giới. Ai nguyện ý cùng ta, xông pha vạn giới, khai sáng kỷ nguyên mới, thì hãy chuẩn bị.”

Ánh mắt của Mộ Dung Tuyết rực cháy, không chút do dự. “Thiếp sẽ đi cùng huynh, dù là lên núi đao hay xuống biển lửa.”

Lôi Vân vỗ ngực, cười lớn. “Ha! Lão tử đã sớm chán ghét cái Huyền Giới nhỏ bé này rồi! Đi thôi, huynh đệ, chúng ta sẽ khiến vạn giới phải biết đến tên Chí Tôn Vạn Đế của chúng ta!”

Nhìn những khuôn mặt kiên định ấy, Lăng Tiêu cảm thấy một làn sóng ấm áp. Con đường phía trước đầy gian nan, nhưng hắn không đơn độc. Hắn sẽ bước lên, từng bước một, từ Huyền Giới này đến Đại Giới khác, xây dựng thế lực của riêng mình, và cuối cùng, trở thành Chí Tôn Vạn Đế, khai sáng Đạo Thống của riêng mình. Huyền Giới, chỉ là một khởi đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8