Chí Tôn Vạn Đế
Chương 164

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:39:56 | Lượt xem: 4

Dưới ánh chiều tà rực rỡ, Lăng Tiêu theo chân Trưởng lão Lý Huyền rời khỏi chủ điện, tiến sâu vào nội viện của Thái Nhất Học Viện. Con đường lát đá cổ kính uốn lượn giữa những hàng cây cổ thụ xanh tốt, dẫn họ đi qua những tòa kiến trúc trang nghiêm, ẩn hiện trong màn sương mờ ảo của linh khí. Không khí nơi đây đậm đặc linh khí hơn hẳn những khu vực khác, mang theo một cảm giác thanh tịnh và siêu phàm.

“Khu vực tu luyện độc lập dành cho đệ tử Chí Tôn nằm ở đây, được gọi là ‘Thiên Tàng Phong’,” Lý Huyền vừa đi vừa giới thiệu, ánh mắt ngập tràn sự kính trọng. “Đây là nơi linh khí dồi dào nhất học viện, được bố trí vô số trận pháp tụ linh và phòng hộ. Mỗi đệ tử Chí Tôn sẽ có một tiểu viện riêng, đảm bảo sự yên tĩnh tuyệt đối cho việc tu luyện.”

Lăng Tiêu khẽ gật đầu, cảm nhận luồng linh khí tinh thuần đang ùa vào cơ thể, khiến kinh mạch hắn khẽ rung động. Chỉ cần hít thở thôi cũng đã thấy thoải mái hơn rất nhiều. Hắn biết, đây chính là tài nguyên quý giá mà vô số tu sĩ mơ ước.

Họ đi thêm một đoạn, cuối cùng dừng lại trước một ngọn núi nhỏ độc lập, bị bao phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo, trông như một tiên cảnh. Trên đỉnh núi, những tiểu viện cổ kính ẩn mình giữa rừng cây, toát lên vẻ trang nhã và bí ẩn. Lý Huyền dẫn Lăng Tiêu đến một trong số đó, một tiểu viện có kiến trúc đơn giản nhưng tinh tế, được bao quanh bởi một dòng suối nhỏ và vài cây trúc xanh mướt.

“Đây sẽ là nơi ở và tu luyện của ngươi, Lăng Tiêu,” Lý Huyền nói, chỉ vào cánh cửa gỗ trầm hương. “Bên trong đã được chuẩn bị đầy đủ. Ngươi có thể tùy ý sử dụng linh tuyền, linh dược trong viện. Bất cứ yêu cầu nào khác, cứ thông báo cho ta qua Chí Tôn Lệnh.”

Lăng Tiêu bước vào trong, một luồng linh khí mạnh mẽ hơn ập đến. Căn phòng rộng rãi, bày trí gọn gàng, có một bồ đoàn tu luyện đặt giữa phòng, phía sau là một tảng đá linh thạch to lớn đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Hắn cảm nhận được sự tinh túy của linh khí nơi đây, đủ để hỗ trợ cho việc đột phá cảnh giới.

“Đa tạ Trưởng lão Lý,” Lăng Tiêu chân thành nói. “Ngươi đã giúp ta rất nhiều.”

Lý Huyền cười hiền: “Không có gì. Ta cũng chỉ làm theo phận sự. Bây giờ, ta sẽ đưa ngươi đến Tàng Kinh Các. Đó mới là nơi thật sự mở ra thế giới mới cho ngươi.”

Rời khỏi Thiên Tàng Phong, Lý Huyền lại dẫn Lăng Tiêu đi qua một con đường khác, hướng về phía trung tâm học viện. Tàng Kinh Các không nằm trên đỉnh núi, mà tọa lạc trong một thung lũng sâu, được bao bọc bởi những vách đá sừng sững, tạo cảm giác thiêng liêng và cổ kính. Từ xa, Lăng Tiêu đã thấy một tòa tháp cao sáu tầng, được xây bằng đá xám khổng lồ, sừng sững giữa thung lũng, như một ngọn hải đăng của tri thức.

Khi đến gần, hắn càng cảm nhận rõ hơn sự uy nghiêm của nó. Cánh cổng lớn bằng đồng đen chạm khắc vô số phù văn cổ xưa, tỏa ra một luồng khí tức nặng nề, dường như ẩn chứa vô vàn bí mật của thời gian. Những tu sĩ ra vào Tàng Kinh Các đều mang vẻ mặt thành kính, bước đi nhẹ nhàng, không dám làm ồn.

“Tàng Kinh Các của Thái Nhất Học Viện được xem là một trong ba thư viện lớn nhất Huyền Giới,” Lý Huyền tự hào nói. “Nó chứa đựng vô số công pháp, bí thuật, điển tịch cổ xưa từ hàng vạn năm trước. Từ tầng một đến tầng ba, chỉ cần là đệ tử nội viện đều có thể vào đọc. Tầng bốn và năm thì cần điểm cống hiến hoặc cấp bậc nhất định. Còn tầng sáu…” Lý Huyền dừng lại, ánh mắt lóe lên sự phức tạp. “Tầng sáu chỉ dành cho Viện trưởng, các Trưởng lão cấp cao, và những đệ tử Chí Tôn.”

Lăng Tiêu khẽ giật mình. Hắn biết, tầng cao nhất của những thư viện lớn thường ẩn chứa những bí mật động trời hoặc những công pháp nghịch thiên. Việc hắn có thể bước vào tầng sáu đã cho thấy sự đãi ngộ đặc biệt của học viện đối với đệ tử Chí Tôn.

Bọn họ bước qua cánh cổng đồng đen, bước vào bên trong Tàng Kinh Các. Một mùi hương của giấy cũ và linh thảo thoang thoảng trong không khí, mang lại cảm giác cổ xưa và uyên bác. Những kệ sách cao vút, kéo dài đến tận trần nhà, chứa đầy những cuộn trúc, thẻ ngọc, và sách giấy da. Hàng trăm tu sĩ đang say sưa đọc sách, không ai để ý đến sự xuất hiện của họ.

Lý Huyền dẫn Lăng Tiêu đi thẳng lên tầng sáu. Càng lên cao, không khí càng trở nên tĩnh lặng, linh khí càng thêm dồi dào, và những điển tịch cũng càng trở nên thưa thớt hơn, nhưng mỗi cuốn đều tỏa ra một luồng khí tức đặc biệt.

Tầng sáu không quá rộng, nhưng mỗi góc đều được bố trí những kệ sách làm từ gỗ linh mộc quý hiếm, chứa đựng những điển tịch cổ xưa nhất, được bảo vệ bằng trận pháp cấm chế tinh vi. Ánh sáng dịu nhẹ từ các linh thạch chiếu rọi, khiến từng cuốn sách trông như những bảo vật vô giá.

“Ở đây có những công pháp đã thất truyền, những bí thuật cường đại, thậm chí là những ghi chép về các nền văn minh cổ đại,” Lý Huyền nói, giọng điệu hạ thấp. “Ngươi có thể dành thời gian đọc bất cứ thứ gì mình muốn. Nhưng hãy nhớ, những tri thức ở đây có thể thay đổi vận mệnh của một người, hãy cân nhắc kỹ lưỡng.”

Lăng Tiêu gật đầu. Hắn biết mình cần gì. Hắn không chỉ muốn những công pháp mạnh mẽ, mà còn muốn tìm kiếm manh mối về thân thế của mình, về Chí Tôn Thần Tàng, và về kẻ thù đã phong ấn hắn. Những câu hỏi đó luôn day dứt trong tâm trí hắn, thúc đẩy hắn không ngừng tiến lên.

Lý Huyền không ở lại lâu. Sau khi dặn dò vài câu, ông liền rời đi, để lại Lăng Tiêu một mình trong không gian yên tĩnh của tầng sáu.

Lăng Tiêu chậm rãi bước đi giữa các kệ sách, ánh mắt lướt qua hàng ngàn cuốn điển tịch. Hắn không vội vàng chọn một công pháp nào, mà tập trung cảm nhận. Hắn tin rằng, nếu Chí Tôn Thần Tàng có liên quan đến một công pháp hay bí thuật nào đó, nó sẽ tạo ra một sự cộng hưởng nào đó khi hắn tiếp xúc.

Hắn đi qua khu vực công pháp chiến đấu, khu vực luyện đan, khu vực luyện khí, khu vực trận pháp… Cảm giác của hắn vẫn bình thường. Cho đến khi hắn bước vào một góc khuất, nơi có những cuốn điển tịch trông cũ kỹ nhất, nằm lẻ loi trên một kệ sách làm từ đá cổ.

Ánh mắt hắn dừng lại ở một cuốn sách da thú màu xám tro, không có tên, chỉ có một vài ký hiệu cổ xưa mà hắn chưa từng thấy bao giờ. Khi Lăng Tiêu đưa tay chạm vào nó, một luồng khí tức lạnh lẽo nhưng đầy uy nghiêm đột nhiên xẹt qua lòng bàn tay hắn, khiến Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn khẽ rung động, phát ra một tia sáng mờ nhạt mà chỉ hắn mới cảm nhận được.

“Đây rồi!” Lăng Tiêu thầm reo lên trong lòng. Đây chính là cảm giác mà hắn đang tìm kiếm!

Hắn cẩn thận rút cuốn sách ra. Cuốn sách không nặng, nhưng lại mang một cảm giác vô cùng cổ xưa. Những ký hiệu trên bìa sách dường như sống dậy, tỏa ra một chút ánh sáng mờ ảo.

Lăng Tiêu mở cuốn sách ra. Trang đầu tiên không phải là công pháp, mà là một bức vẽ cổ xưa, mô tả một vũ trụ hỗn độn, nơi một thực thể khổng lồ đang mở ra một con mắt, nhìn xuống vạn giới. Bên dưới bức vẽ là những dòng chữ cổ đại, viết bằng một ngôn ngữ mà Lăng Tiêu chưa từng thấy, nhưng lại có một sự thôi thúc kỳ lạ khiến hắn muốn đọc chúng.

Hắn tập trung tinh thần, khẽ nhắm mắt lại. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn như được kích hoạt, một luồng sức mạnh huyền bí trỗi dậy, kết nối với những ký hiệu trên trang sách. Lập tức, những dòng chữ cổ xưa như biến thành những hình ảnh, những âm thanh, trực tiếp khắc sâu vào tâm trí hắn.

Đó là một câu chuyện… một câu chuyện về sự khởi nguyên của vạn vật, về một thời đại mà các Chí Tôn thực sự ngự trị, về một thực thể tối cao đã tạo ra hoặc kiểm soát Đại Đạo. Và trong đó, có những lời tiên tri, những lời nguyền rủa, và những bí mật bị lãng quên.

Lăng Tiêu càng đọc, trái tim hắn càng đập mạnh. Hắn cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với cuốn sách này, như thể nó đang kể câu chuyện của chính hắn, hoặc một phần của nó. Những ký ức bị phong ấn trong hắn dường như đang cố gắng phá vỡ xiềng xích, muốn trỗi dậy. Hắn cảm thấy đầu óc choáng váng, nhưng đồng thời cũng vô cùng hưng phấn.

Cuốn sách không phải là một công pháp tu luyện thông thường, mà là một bộ điển tịch ghi chép lại những bí ẩn về “Chí Tôn Nguyên Khởi”, về nguồn gốc của các Chí Tôn, về những Đại Đạo đã từng tồn tại và bị hủy diệt. Nó không dạy hắn cách tu luyện một loại võ kỹ nào, mà là mở ra cho hắn một cánh cửa đến với sự thật về vũ trụ, về các tầng cấp sức mạnh cao hơn, và cả về kẻ thù mà hắn sẽ phải đối mặt.

Hắn đọc đi đọc lại những trang sách, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết. Đặc biệt, có một đoạn nhắc đến “Chí Tôn Thần Tàng” như là một “Hạt giống Nguyên Thủy”, một “Mầm mống của Đại Đạo Chí Tôn” bị phân tán và phong ấn. Nó cũng nói về một “Tổ Chức Hắc Ám” đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, chuyên săn lùng và phong ấn những thực thể mang trong mình tiềm năng Chí Tôn Nguyên Khởi, để duy trì trật tự mà chúng đã thiết lập.

Lăng Tiêu hít sâu một hơi. Mảnh ghép về thân thế của hắn, về kẻ thù của hắn, đã bắt đầu hé lộ. Hắn không phải là một phế vật đơn thuần, mà là một “Hạt giống Nguyên Thủy” bị phong ấn. Kẻ thù của hắn không chỉ là một người, mà là một Tổ Chức Hắc Ám khổng lồ, đã tồn tại từ rất lâu.

Hắn dành trọn buổi chiều và đêm hôm đó trong Tàng Kinh Các, đắm chìm vào cuốn sách bí ẩn. Đến khi ánh bình minh ló rạng xuyên qua khung cửa sổ tầng sáu, Lăng Tiêu mới khép cuốn sách lại, đôi mắt rực sáng. Hắn đã tìm thấy con đường.

Cuốn sách không cho hắn sức mạnh ngay lập tức, nhưng nó cho hắn tri thức, cho hắn định hướng. Hắn hiểu rằng, để kích hoạt hoàn toàn Chí Tôn Thần Tàng, hắn cần phải tìm kiếm và hấp thụ những “Mầm mống Nguyên Thủy” khác, hoặc những vật phẩm mang dấu ấn của “Đại Đạo Chí Tôn” đã bị phân tán. Và quan trọng hơn, hắn cần phải phá vỡ những phong ấn vô hình đang trói buộc hắn.

Với một mục tiêu rõ ràng hơn trong tâm trí, Lăng Tiêu rời Tàng Kinh Các. Bước chân hắn trở nên vững vàng hơn bao giờ hết. Hắn quay trở lại Thiên Tàng Phong, nơi linh khí dồi dào đang chờ đợi. Hắn biết, việc đầu tiên cần làm là tăng cường thực lực của bản thân, để có đủ khả năng đối mặt với những bí mật kinh thiên động địa mà hắn vừa khám phá.

Tại tiểu viện của mình, Lăng Tiêu ngồi xuống bồ đoàn tu luyện. Hắn nhắm mắt lại, vận chuyển công pháp. Linh khí trong Thiên Tàng Phong cuồn cuộn đổ vào cơ thể hắn, hòa quyện với Chí Tôn Thần Tàng đang dần thức tỉnh. Mặc dù vẫn còn nhiều phong ấn, nhưng với những tri thức vừa hấp thụ, Lăng Tiêu cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra bên trong mình.

Hắn không còn là thiếu niên phế vật bị ruồng bỏ, cũng không chỉ là một thiên tài của Huyền Giới. Hắn là một “Hạt giống Nguyên Thủy”, một tiềm năng Chí Tôn đang chờ được khai phá, và hắn có một sứ mệnh: vén màn bí mật, đánh bại Tổ Chức Hắc Ám, và trở thành Chí Tôn Vạn Đế, khai sáng Đạo Thống của riêng mình. Con đường phía trước đầy gian nan, nhưng ngọn lửa khát vọng trong tim hắn chưa bao giờ rực cháy đến thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8