Chí Tôn Vạn Đế
Chương 163

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:39:17 | Lượt xem: 4

Chương 163: Viện Trưởng Đại Nhân

Lăng Tiêu bước qua cánh cửa tháp, không gian bên trong lập tức biến đổi. Không phải là một căn phòng tráng lệ như hắn tưởng tượng, mà là một thế giới thu nhỏ đầy tĩnh lặng và huyền bí. Bốn phía là những kệ sách cổ kính cao vút chạm tới trần, chất đầy những cuốn điển tịch đã ố vàng, tỏa ra khí tức của năm tháng và tri thức vô tận. Trung tâm đại sảnh, trên một bồ đoàn đơn giản, một lão giả ngồi xếp bằng, lưng thẳng tắp, đôi mắt khép hờ như đang nhập định.

Lão giả đó chính là Viện trưởng Thái Nhất Học Viện, một trong những cường giả đứng đầu Huyền Giới, Thái Nhất Đạo Nhân. Ông mang một bộ áo bào màu xám tro, mái tóc bạc như sương, nhưng khuôn mặt lại không hề già nua, trái lại toát lên vẻ thanh thoát, siêu phàm. Khí tức của ông hòa tan vào không gian, không hề gây áp lực, nhưng lại khiến người ta cảm thấy như đang đối diện với cả một vùng trời đất bao la, thâm sâu khó lường.

Lý Huyền cúi người hành lễ: “Bái kiến Viện trưởng đại nhân.”

Lăng Tiêu cũng lập tức chắp tay, cung kính nói: “Vãn bối Lăng Tiêu, bái kiến Viện trưởng.”

Thái Nhất Đạo Nhân từ từ mở mắt. Đôi mắt ông không có vẻ sắc bén hay uy nghi, mà lại như chứa đựng cả tinh tú vũ trụ, sâu thẳm và đầy trí tuệ. Ánh mắt ông lướt qua Lăng Tiêu, dừng lại một chút, rồi khẽ gật đầu.

“Ngươi chính là Lăng Tiêu?” Giọng nói của ông trầm ấm, mang theo một lực lượng vô hình, nhưng lại khiến người nghe cảm thấy thư thái, an bình.

“Dạ, chính là vãn bối.” Lăng Tiêu đáp.

Thái Nhất Đạo Nhân không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng quan sát Lăng Tiêu. Dưới ánh mắt của một cường giả cấp bậc này, Lăng Tiêu cảm thấy mọi bí mật của mình dường như đều bị nhìn thấu. Tuy nhiên, hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không hề nao núng. Hắn biết, Thái Nhất Đạo Nhân có thể cảm nhận được sự đặc biệt của hắn, nhưng không thể hoàn toàn hiểu rõ Chí Tôn Thần Tàng ẩn sâu trong cơ thể hắn.

Một lúc sau, Thái Nhất Đạo Nhân khẽ thở dài, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc khó che giấu. “Quả nhiên là một kỳ tài hiếm có. Linh căn của ngươi… không thuộc về bất kỳ loại nào trong Thiên Đạo ghi chép. Khí vận trên người ngươi cũng vô cùng thịnh vượng, nhưng lại bị một tầng sương mù dày đặc bao phủ, ta cũng khó lòng nhìn thấu.”

Lý Huyền đứng bên cạnh nghe vậy cũng giật mình. Ngay cả Viện trưởng cũng không nhìn thấu Lăng Tiêu? Điều này chứng tỏ sự đặc biệt của Lăng Tiêu còn vượt xa tưởng tượng của ông.

Lăng Tiêu vẫn giữ vẻ mặt khiêm tốn: “Vãn bối cũng không rõ, chỉ là tu luyện theo bản năng. Có lẽ là do tổ tiên từng có một chút cơ duyên, truyền lại cho vãn bối một thể chất đặc thù.” Hắn khéo léo đổ lỗi cho “tổ tiên” và “thể chất đặc thù” để che giấu bí mật về Chí Tôn Thần Tàng.

Thái Nhất Đạo Nhân mỉm cười, nụ cười hiếm hoi khiến không gian như bừng sáng. “Tổ tiên sao? Có lẽ vậy. Nhưng cho dù là như thế, thì tài năng và ngộ tính của ngươi cũng đủ để khiến cả Huyền Giới phải chấn động. Chỉ trong thời gian ngắn đã có thể đạt được thành tựu như vậy, lại còn sáng tạo ra công pháp độc đáo của riêng mình, quả thật là khiến người ta phải kinh ngạc.”

Ông nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy tán thưởng: “Ngươi có biết, linh căn của ngươi giống như một cây non vừa mới đâm chồi từ trong hỗn độn, tuy non yếu nhưng lại ẩn chứa tiềm năng vô hạn, có thể phá vỡ mọi định luật, phát triển thành một cây đại thụ chống trời.”

Thái Nhất Đạo Nhân trầm ngâm một lát, rồi nói tiếp: “Thái Nhất Học Viện ta đã tồn tại hàng vạn năm, đã từng bồi dưỡng vô số thiên tài, nhưng chưa từng có ai đặc biệt như ngươi. Ngươi đến đây, có lẽ là định mệnh, cũng có lẽ là một dấu hiệu cho một kỷ nguyên mới.”

Lăng Tiêu cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút. Thái Nhất Đạo Nhân đã nhìn ra quá nhiều điều. Hắn không khỏi tự hỏi, liệu lão nhân này có phải cũng là một tồn tại siêu việt, có thể cảm nhận được vận mệnh của vạn giới hay không?

“Viện trưởng đại nhân quá khen rồi. Vãn bối chỉ mong có thể học hỏi thêm tại học viện, nâng cao thực lực để bảo vệ những người thân yêu.” Lăng Tiêu khiêm tốn đáp, nhưng trong lòng lại đang tính toán. Viện trưởng càng coi trọng hắn, hắn càng có cơ hội tiếp cận những tài nguyên và bí mật mà học viện đang nắm giữ.

Thái Nhất Đạo Nhân gật đầu: “Tâm tính không tồi. Ngươi có nguyện vọng lớn, là điều đáng quý. Thái Nhất Học Viện ta sẽ dốc toàn lực bồi dưỡng ngươi.”

Ông phất tay áo, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bay ra, hạ xuống trước mặt Lăng Tiêu, hóa thành một chiếc lệnh bài màu vàng óng, khắc hình một con rồng uốn lượn và chữ “Thái Nhất Chí Tôn”.

“Đây là Chí Tôn Lệnh của Thái Nhất Học Viện. Ngươi từ nay trở đi không cần trải qua các cấp độ đệ tử, trực tiếp trở thành đệ tử Chí Tôn của học viện. Với lệnh bài này, ngươi có thể tự do ra vào tất cả các khu vực cấm địa của học viện, bao gồm Tàng Kinh Các tầng thứ mười trở lên, Luyện Đan Tháp tầng cao nhất, và cả Luyện Khí Các. Ngoài ra, mỗi tháng ngươi sẽ nhận được một lượng lớn tài nguyên tu luyện, và có thể yêu cầu bất kỳ trưởng lão nào trong học viện giảng đạo cho ngươi ba lần.”

Lý Huyền đứng bên cạnh nghe vậy không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh. Chí Tôn Lệnh! Đây là lệnh bài cao quý nhất của Thái Nhất Học Viện, chỉ dành cho những thiên tài tuyệt thế có khả năng thay đổi vận mệnh học viện, và thường chỉ được ban cho những đệ tử đã đạt đến cảnh giới nhất định hoặc có cống hiến cực lớn. Lăng Tiêu mới chỉ là một thiếu niên, vừa mới gia nhập học viện, lại được ban cho Chí Tôn Lệnh, điều này cho thấy Thái Nhất Đạo Nhân đã đặt kỳ vọng lớn đến mức nào vào hắn!

Lăng Tiêu cũng cảm thấy bất ngờ và mừng rỡ. Với Chí Tôn Lệnh này, hắn có thể tiếp cận vô số tài nguyên và công pháp quý giá, giúp hắn đẩy nhanh tốc độ tu luyện và tìm kiếm manh mối về Chí Tôn Thần Tàng.

“Đa tạ Viện trưởng đại nhân!” Lăng Tiêu cung kính nhận lấy lệnh bài. Chí Tôn Lệnh vừa chạm vào tay, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa và mạnh mẽ truyền vào, như thể nó được làm từ một loại vật liệu đặc biệt, ẩn chứa một sức mạnh siêu việt.

Thái Nhất Đạo Nhân khẽ mỉm cười. “Ngươi không cần đa tạ ta. Mọi thứ đều là do bản thân ngươi xứng đáng. Tuy nhiên, có một điều ta cần phải nhắc nhở ngươi.”

Ông nhìn thẳng vào Lăng Tiêu, ánh mắt trở nên nghiêm nghị hơn. “Huyền Giới này không hề bình yên như ngươi thấy. Phía trên Huyền Giới, còn có Vạn Giới Môn, nối liền với những đại giới rộng lớn hơn, nơi các cường giả chân chính ngự trị. Và trong bóng tối, có những thế lực cổ xưa đang âm thầm thao túng vận mệnh của chúng sinh. Tài năng của ngươi sẽ là ngọn đèn soi sáng, nhưng cũng sẽ là mục tiêu của vô số kẻ thù.”

“Ta hy vọng ngươi không chỉ biết tu luyện, mà còn phải biết cảnh giác, biết bảo vệ bản thân. Và quan trọng nhất, đừng bao giờ quên bản tâm của mình.”

Lời nói của Thái Nhất Đạo Nhân như một tiếng chuông cảnh tỉnh, khiến Lăng Tiêu rùng mình. Hắn biết, những gì Viện trưởng nói chính là những gì hắn đang phải đối mặt. Kẻ thù đã phong ấn hắn, lấy đi ký ức và sức mạnh của hắn, chắc chắn là một thế lực kinh khủng vượt xa Huyền Giới.

“Vãn bối ghi nhớ lời Viện trưởng dạy bảo.” Lăng Tiêu nghiêm túc đáp.

“Tốt.” Thái Nhất Đạo Nhân gật đầu hài lòng. “Lý Huyền, ngươi hãy đưa Lăng Tiêu đi làm quen với các khu vực quan trọng của học viện, và đảm bảo hắn nhận được sự hỗ trợ tốt nhất.”

“Vâng, Viện trưởng.” Lý Huyền cung kính đáp.

Thái Nhất Đạo Nhân lại nhìn Lăng Tiêu một lần cuối, ánh mắt đầy thâm ý. “Lăng Tiêu, tương lai của Thái Nhất Học Viện, và có lẽ là cả Huyền Giới này, sẽ nằm trong tay những thiên tài như ngươi. Đừng để ta thất vọng.”

Nói xong, ông khép hờ đôi mắt, lại trở về trạng thái nhập định, như một pho tượng cổ xưa, hòa mình vào không gian.

Lăng Tiêu và Lý Huyền cúi người hành lễ lần nữa, rồi lặng lẽ rời khỏi tòa tháp. Khi cánh cửa khép lại, Lăng Tiêu cảm thấy một luồng áp lực vô hình được cởi bỏ. Hắn nắm chặt Chí Tôn Lệnh trong tay, trong lòng dâng lên vô vàn suy nghĩ.

Thái Nhất Đạo Nhân đã ban cho hắn quyền lợi tối cao, nhưng cũng đã cảnh báo hắn về những hiểm nguy tiềm tàng. Rõ ràng, con đường phía trước của hắn không chỉ là tranh giành danh tiếng trong học viện, mà là đối mặt với những thế lực khổng lồ ẩn mình trong vũ trụ bao la.

“Chúc mừng ngươi, Lăng Tiêu. Với Chí Tôn Lệnh này, ngươi chính là nhân vật quan trọng nhất của học viện hiện tại.” Lý Huyền nói, giọng điệu xen lẫn ngưỡng mộ và một chút e dè.

Lăng Tiêu mỉm cười: “Đa tạ Trưởng lão Lý đã giúp đỡ.”

Lý Huyền xua tay: “Không dám. Đây là do tài năng của ngươi. Đi thôi, ta sẽ đưa ngươi đến khu vực tu luyện độc lập dành cho đệ tử Chí Tôn, và giới thiệu cho ngươi Tàng Kinh Các, nơi chứa đựng vô số công pháp và bí thuật của học viện.”

Hành trình tại Thái Nhất Học Viện của Lăng Tiêu đã bước sang một trang mới. Từ một thiếu niên bị nghi ngờ, hắn đã trở thành đệ tử Chí Tôn, nhận được sự kỳ vọng của Viện trưởng. Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn vô số thử thách, và những bí mật về thân thế cùng kẻ thù của hắn vẫn đang chờ được vén màn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8