Chí Tôn Vạn Đế
Chương 162
Chương 162: Thiên Huyền Tranh Phong – Dị Tượng Nhập Môn
Thiên Hoang Giới, một cái tên chứa đựng sự hoang vu rộng lớn nhưng cũng không kém phần hùng vĩ. Lăng Tiêu đứng trên đỉnh một ngọn núi trọc, phóng tầm mắt nhìn xuống cánh đồng bằng phẳng trải dài đến tận chân trời, nơi Đại thành Thiên Huyền sừng sững hiện ra giữa những rặng núi xanh biếc. Khác xa với những thành thị phàm tục mà hắn từng đi qua, Đại thành Thiên Huyền được bao bọc bởi một lớp kết giới mờ ảo, lấp lánh như sương khói, và từ bên trong vọng ra những luồng linh khí dồi dào, khiến không khí xung quanh cũng trở nên thanh tịnh hơn.
“Đây chính là Huyền Giới sao?” Lăng Tiêu lẩm bẩm, hít một hơi thật sâu. Nguồn linh khí ở đây tinh khiết và nồng đậm hơn gấp bội so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến ở Phàm Trần Giới. Cảm giác như mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều đang reo mừng, khao khát hấp thụ nguồn năng lượng này. Xung quanh hắn, thỉnh thoảng lại có những luồng sáng lướt qua bầu trời, đó là những tu sĩ đang ngự kiếm phi hành, hoặc điều khiển các loại pháp khí bay lượn. Cảnh tượng này ở Phàm Trần Giới là điều không tưởng, nhưng ở đây lại là chuyện bình thường.
Lăng Tiêu không vội vã tiến vào thành. Hắn đứng yên một lúc lâu, dùng thần thức quét qua, cảm nhận những luồng khí tức cường đại ẩn chứa trong thành. Nguyên Anh cảnh không còn là đỉnh cao hiếm có, thậm chí hắn còn cảm nhận được vài luồng khí tức hùng hậu hơn, có lẽ đã đạt đến Hóa Thần cảnh hoặc cao hơn. Điều này càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn cần một nơi có đủ tài nguyên và thử thách để phát triển, để thức tỉnh hoàn toàn Chí Tôn Thần Tàng và tìm ra kẻ thù đã phong ấn mình.
Hắn hạ xuống chân núi, thu liễm khí tức, hòa mình vào dòng người đang đổ về Đại thành Thiên Huyền. Cổng thành cao vút, được canh gác bởi những tu sĩ có tu vi Kim Đan cảnh. Phía trên cổng thành là một tấm biển lớn khắc ba chữ: “Thiên Huyền Thành”, với nét bút như rồng bay phượng múa, ẩn chứa một ý cảnh sâu xa. Bên trong thành, đường phố rộng lớn, san sát những cửa hàng bán đủ loại linh dược, pháp khí, công pháp. Các tu sĩ qua lại tấp nập, ai nấy đều mang theo khí chất bất phàm. Lăng Tiêu lắng nghe những lời đàm tiếu, nhanh chóng nắm bắt được một số thông tin quan trọng.
Trong Thiên Hoang Giới này, có ba tông môn lớn và hai học viện danh tiếng nhất. Trong đó, Thái Nhất Học Viện, nằm ở trung tâm Thiên Huyền Thành, là nơi đào tạo ra vô số thiên tài, cường giả cho cả vùng. Điều kiện nhập học cực kỳ khắt khe, nhưng bù lại, tài nguyên tu luyện và sự chỉ dẫn của các trưởng lão ở đó là điều mà mọi tu sĩ trẻ đều khao khát. Đây chính là mục tiêu của Lăng Tiêu.
Hắn không mất nhiều thời gian để tìm đến Thái Nhất Học Viện. Học viện tọa lạc trên một ngọn núi linh thiêng giữa lòng thành phố, được bao quanh bởi những mảng xanh biếc của rừng cổ thụ và những thác nước đổ xuống từ trên cao, tạo nên một cảnh quan hùng vĩ và tràn đầy linh khí. Cổng chính của học viện được làm bằng một loại ngọc thạch quý hiếm, phát ra ánh sáng lung linh. Dưới cổng, một hàng dài các thiếu niên thiếu nữ đang xếp hàng chờ đợi, ai nấy đều mang theo vẻ mặt hoặc tự tin, hoặc lo lắng, xen lẫn sự kiêu ngạo.
Lăng Tiêu lặng lẽ xếp vào cuối hàng. Hắn nhận thấy hầu hết những người ở đây đều ở tầm Trúc Cơ cảnh đến Kim Đan cảnh, một số ít thậm chí đã đạt đến Nguyên Anh cảnh sơ kỳ. Điều này cho thấy tiềm lực của Thiên Hoang Giới vượt xa những gì hắn từng biết.
“Ngươi là ai? Lần đầu đến Thái Nhất Học Viện sao? Nhìn ngươi có vẻ lạ mặt.” Một thanh niên tuấn tú, khoác trên mình bộ y phục lụa là, với tu vi Kim Đan hậu kỳ, khinh thường liếc nhìn Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Hắn không muốn gây sự chú ý quá sớm. Nhưng hành động của hắn lại bị coi là khinh mạn. Thanh niên kia hừ lạnh: “Hừ, không biết trời cao đất rộng. Thái Nhất Học Viện không phải là nơi ai muốn vào cũng được. Ngươi nhìn đi, ở đây có bao nhiêu thiên tài đến từ các thế gia lớn, các tông môn nhỏ. Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám…”
“Ồn ào!” Một giọng nói uy nghiêm vang lên từ phía trước, cắt ngang lời của thanh niên kia. Một vị trưởng lão của học viện, với tu vi Hóa Thần cảnh, đang đứng trước một bệ đá cổ kính. “Kiểm tra tư chất bắt đầu! Người đầu tiên!”
Cuộc kiểm tra diễn ra nhanh chóng. Từng người một bước lên bệ đá, đặt tay lên một viên linh ngọc. Viên linh ngọc sẽ phát sáng với các màu sắc khác nhau, biểu thị phẩm chất linh căn và ngộ tính của người kiểm tra. Đa số đều là linh căn trung phẩm hoặc thượng phẩm, khiến những người đạt được phải mừng rỡ. Nhưng cũng có nhiều người với linh căn hạ phẩm bị loại thẳng thừng, mang theo vẻ mặt thất vọng rời đi.
Đến lượt thanh niên vừa chế nhạo Lăng Tiêu, hắn đặt tay lên linh ngọc. Viên ngọc phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ, biểu thị linh căn thượng phẩm cấp cao, khiến hắn đắc ý nhìn Lăng Tiêu. “Thế nào? Ngươi có thể đạt được như vậy không?”
Lăng Tiêu vẫn bình thản. Khi đến lượt hắn, hắn bước lên bệ đá, đặt lòng bàn tay lên viên linh ngọc. Ngay lập tức, viên ngọc phát ra một luồng sáng chói lòa màu vàng kim, không chỉ rực rỡ hơn bất kỳ ai trước đó mà còn ẩn chứa một khí tức cổ xưa, hùng vĩ. Ánh sáng này không chỉ dừng lại ở màu vàng kim, mà còn biến đổi liên tục, lúc thì ánh xanh biếc, lúc thì đỏ rực, tím huyền ảo, như thể tập hợp vạn loại linh căn trong một thể. Viên linh ngọc bắt đầu rung chuyển kịch liệt, các vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên bề mặt, rồi lan rộng dần.
“Cái gì?” Vị trưởng lão kiểm tra ban đầu vốn thờ ơ, giờ đôi mắt già nua của ông chợt mở lớn, lộ ra vẻ kinh hãi. Ông vội vàng bước tới, nhìn chằm chằm vào viên linh ngọc đang có nguy cơ vỡ vụn. “Đây là… Thập Phương Dị Biến Linh Căn? Không! Không phải! Đây là… một loại linh căn chưa từng thấy! Thậm chí còn ẩn chứa khí tức Chí Tôn!”
Không chỉ trưởng lão, tất cả những người đang xếp hàng đều ngơ ngác. Thanh niên Kim Đan cảnh kia há hốc mồm, khuôn mặt trắng bệch, không tin vào mắt mình. Viên linh ngọc, một bảo vật dùng để kiểm tra tư chất đã hàng vạn năm, lại đang phản ứng dữ dội như vậy trước một thiếu niên trông có vẻ bình thường.
Lăng Tiêu cảm nhận được Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể mình khẽ rung động, phát ra một luồng năng lượng bí ẩn, khiến viên linh ngọc không thể chịu đựng được. Hắn lập tức thu tay về, ánh sáng vàng kim cùng những dị tượng trên linh ngọc ngay lập tức biến mất, để lại viên ngọc đầy rẫy vết nứt.
“Ngươi… ngươi tên là gì?” Vị trưởng lão nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy phức tạp, vừa có sự kinh ngạc, vừa có sự nghi hoặc và một chút kích động. Ông đã sống mấy ngàn năm, chưa từng thấy linh căn nào có thể khiến linh ngọc kiểm tra phản ứng dữ dội đến mức này.
“Vãn bối Lăng Tiêu.” Hắn khẽ cúi đầu.
“Được! Tốt! Ngươi qua vòng đầu tiên! Hãy đến khu kiểm tra thực lực!” Vị trưởng lão vội vàng ra hiệu cho một đệ tử khác mang đến viên linh ngọc dự phòng, nhưng ánh mắt ông vẫn không rời khỏi Lăng Tiêu, như muốn nhìn thấu mọi bí mật của hắn.
Vòng kiểm tra thực lực diễn ra trong một quảng trường rộng lớn phía sau. Các ứng viên phải đối đầu với một con rối đá được điều khiển bằng trận pháp, hoặc một con linh thú cấp thấp. Mục đích là để kiểm tra kỹ năng chiến đấu, sự linh hoạt và khả năng kiểm soát linh lực. Lăng Tiêu được xếp vào nhóm cuối cùng.
Khi đến lượt hắn, Lăng Tiêu bước vào đấu trường. Con rối đá trước mặt hắn có tu vi tương đương Nguyên Anh cảnh trung kỳ, nhưng sức mạnh và sự bền bỉ của nó thì vượt trội hơn. Nhiều thiên tài trước đó đã phải chật vật, thậm chí bị thương nhẹ mới có thể đánh bại nó. Một số khác thì thất bại.
“Hừ, linh căn tốt chưa chắc đã có thực lực. Để xem hắn có thể làm gì với con rối đá này.” Thanh niên Kim Đan cảnh ban nãy giờ đã phục hồi lại tinh thần, nhưng vẫn còn chút ghen ghét trong ánh mắt.
Trưởng lão kiểm tra thực lực, một người đàn ông trung niên râu tóc bạc phơ nhưng dáng vẻ cường tráng, gật đầu ra hiệu. Con rối đá lập tức lao đến, mang theo một quyền phong mạnh mẽ. Lăng Tiêu không hề né tránh, hắn chỉ khẽ nhấc tay, một luồng linh lực màu đen tuyền từ trong lòng bàn tay hắn bùng phát, ngưng tụ thành một ấn quyết cổ quái.
“Phá Cấm Ấn!” Hắn khẽ quát. Ấn quyết bay ra, va chạm trực diện với quyền phong của con rối đá. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có dư chấn kinh thiên. Chỉ có một âm thanh “rắc” nhẹ, như tiếng thủy tinh vỡ vụn. Con rối đá khựng lại, thân thể vững chắc của nó từ từ xuất hiện những vết nứt, rồi trong chớp mắt, “ẦM!”, nó vỡ tan thành vô số mảnh đá vụn, rơi lả tả xuống đất.
Cả quảng trường im lặng như tờ. Tất cả mọi người đều trố mắt nhìn cảnh tượng khó tin vừa diễn ra. Con rối đá Nguyên Anh cảnh trung kỳ, đã được gia cố bằng vô số trận pháp, lại bị một thiếu niên chỉ dùng một chiêu nhẹ nhàng đánh nát vụn? Hắn thậm chí còn chưa bộc lộ toàn bộ tu vi của mình! Luồng linh lực màu đen tuyền kia, nó không giống bất kỳ công pháp nào họ từng biết.
Vị trưởng lão kiểm tra thực lực đứng chết lặng. Ông là một Hóa Thần cảnh cường giả, đương nhiên có thể dễ dàng đánh nát con rối này, nhưng Lăng Tiêu chỉ là một thiếu niên, và hắn làm điều đó một cách quá đỗi dễ dàng, thậm chí còn không đổ mồ hôi. Hơn nữa, ông cảm nhận được một luồng sức mạnh cổ xưa và vô cùng bá đạo ẩn chứa trong chiêu thức của Lăng Tiêu, không phải là thứ mà một Nguyên Anh cảnh bình thường có thể thi triển.
“Thiên tài! Tuyệt thế thiên tài!” Cuối cùng, vị trưởng lão thốt lên, giọng nói vang vọng khắp quảng trường. “Lăng Tiêu! Ngươi được nhận! Không, ngươi không chỉ được nhận, mà ta sẽ tự mình dẫn ngươi đi gặp Viện trưởng! Ngươi là người duy nhất trong ngàn năm qua có thể khiến linh ngọc dị biến và phá nát con rối đá trong một chiêu!”
Lời nói của trưởng lão khiến tất cả mọi người đều bùng nổ. Những ánh mắt ghen tỵ, ngưỡng mộ, nghi hoặc đổ dồn về phía Lăng Tiêu. Thanh niên Kim Đan cảnh kia đã hoàn toàn câm nín, mặt tái mét. Hắn đã đắc tội với một thiên tài kinh thế hãi tục rồi.
Lăng Tiêu vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa đã âm thầm bùng cháy. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thái Nhất Học Viện, ta đến đây không chỉ để tu luyện, mà là để tìm lại những gì đã mất, để tìm ra kẻ thù đã phong ấn ta. Thiên Hoang Giới, hãy chuẩn bị chào đón một Chí Tôn sắp trỗi dậy!
Lăng Tiêu theo vị trưởng lão rời khỏi quảng trường, bỏ lại sau lưng những ánh mắt phức tạp và những lời xì xào bàn tán không ngớt. Hắn biết, từ giờ trở đi, tên tuổi Lăng Tiêu sẽ vang vọng khắp Thái Nhất Học Viện, và có lẽ là cả Thiên Hoang Giới. Nhưng đó chỉ là bước đầu. Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Hắn cần phải mạnh hơn, rất nhiều.
Vị trưởng lão dẫn Lăng Tiêu đi qua những hành lang cổ kính, đến một tòa tháp cao vút ẩn sâu trong học viện. “Lăng Tiêu, ta là trưởng lão Lý Huyền. Ngươi có tư chất phi phàm, Viện trưởng chắc chắn sẽ rất vui mừng. Ngươi có thể nói cho ta biết, chiêu thức vừa rồi của ngươi là công pháp gì không? Và linh căn của ngươi… thật sự chưa từng thấy trong sách sử.”
Lăng Tiêu khẽ mỉm cười: “Vãn bối cũng không rõ lắm, chỉ là tự mình lĩnh ngộ được. Về linh căn, có lẽ là do một biến dị đặc biệt.” Hắn đương nhiên không thể nói ra về Chí Tôn Thần Tàng. Lý Huyền nhìn Lăng Tiêu thật sâu, ông biết thiếu niên này đang che giấu điều gì đó, nhưng ông không ép buộc. Thiên tài nào mà chẳng có bí mật? Miễn là hắn không có ý đồ xấu với học viện là được.
“Thôi được. Dù sao thì, tài năng của ngươi là thật. Học viện sẽ dốc sức bồi dưỡng ngươi.” Lý Huyền nói, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ Thái Nhất Học Viện sắp đón chào một thời kỳ huy hoàng mới nhờ vào thiên tài này. Cánh cửa tòa tháp từ từ mở ra, một luồng khí tức uy áp tràn ngập, nhưng Lăng Tiêu không hề nao núng. Hắn biết, cuộc gặp gỡ với Viện trưởng sẽ là một bước ngoặt mới trong hành trình của mình.