Chí Tôn Vạn Đế
Chương 161
Chương 161: Rời Thành, Hướng Thiên Hoang
Dưới ánh nến lờ mờ trong quán ăn, Lăng Tiêu thản nhiên đặt đôi đũa xuống. Món ăn đã nguội lạnh, nhưng tâm cảnh của hắn lại vô cùng tĩnh lặng, không chút gợn sóng. Bên ngoài, những tiếng xì xào bàn tán không ngừng vọng vào, mang theo sự kinh hãi, ngưỡng mộ và cả những toan tính ngấm ngầm. Uy phong của Triệu gia, một trong tứ đại gia tộc của Minh Nguyệt Thành, đã bị một thiếu niên xa lạ chà đạp không thương tiếc ngay giữa ban ngày ban mặt.
Hắn biết, Minh Nguyệt Tông sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn. Triệu Vô Cực, kẻ đã bị hắn sỉ nhục, chắc chắn sẽ huy động toàn lực truy lùng. Nhưng Lăng Tiêu không sợ hãi. Trái lại, một cảm giác hưng phấn nhẹ nhàng dâng lên trong lòng. Nơi đây, Minh Nguyệt Thành, đã quá nhỏ bé để giữ chân hắn. Con đường của Chí Tôn, không thể bị giới hạn bởi một góc nhỏ của phàm trần.
Thanh toán tiền ăn, Lăng Tiêu đứng dậy, bước ra khỏi quán. Ánh mắt hắn quét qua đám đông đang vây quanh, nhìn thấy những ánh mắt phức tạp. Có sợ hãi, có tò mò, có cả những kẻ đang âm thầm ghi nhớ dung mạo hắn. Hắn không nói một lời, chỉ khoanh tay, bước đi chậm rãi về phía khách điếm của mình, như thể không có chuyện gì vừa xảy ra. Sự điềm tĩnh ấy càng khiến những kẻ chứng kiến thêm phần kinh hãi, bởi chỉ có cường giả chân chính mới có thể giữ được thái độ như vậy sau khi gây ra một trận động trời.
Trở về phòng, Lăng Tiêu không vội vã. Hắn ngồi xếp bằng trên giường, nhắm mắt điều tức. Linh khí trong cơ thể lưu chuyển, tẩy rửa những tạp chất còn sót lại từ trận chiến. Chí Tôn Thần Tàng trong đan điền âm thầm vận chuyển, hấp thu năng lượng từ hư không, khiến tu vi của hắn càng thêm vững chắc. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức âm u đang dần áp sát, những kẻ truy đuổi đầu tiên của Minh Nguyệt Tông đã bắt đầu hành động. Tốc độ này còn nhanh hơn hắn dự đoán.
“Đến nhanh thật,” Lăng Tiêu lẩm bẩm, khóe môi khẽ nhếch. “Đáng tiếc, các ngươi không đủ tư cách.”
Hắn đứng dậy, thu dọn hành lý đơn giản. Ngoài một vài bộ quần áo, thứ quý giá nhất chính là chiếc nhẫn trữ vật chứa đựng những chiến lợi phẩm và linh thạch mà hắn đã tích lũy được trong thời gian qua. Hắn không cần nhiều thứ, bởi con đường tu luyện của hắn, thứ quan trọng nhất chính là bản thân và Chí Tôn Thần Tàng.
Đêm xuống, Minh Nguyệt Thành chìm vào tĩnh mịch. Nhưng dưới vẻ ngoài yên bình đó, một luồng sóng ngầm đang cuộn trào. Tại Triệu gia, đèn đuốc sáng trưng, tiếng gầm giận dữ của Triệu Vô Cực vang vọng khắp nơi. Tại Minh Nguyệt Tông, các trưởng lão cũng đang hội họp khẩn cấp, bàn bạc về sự sỉ nhục mà một đệ tử ngoại môn gây ra cho thể diện của tông môn.
Lăng Tiêu không đợi đến khi bọn chúng tìm đến. Khi bóng đêm bao trùm vạn vật, hắn khẽ mở cửa sổ, thân ảnh hóa thành một làn khói nhẹ, lặng lẽ rời khỏi khách điếm. Hắn không bay thẳng lên trời, mà lướt đi thoăn thoắt qua những mái nhà, những con hẻm tối tăm, tránh né mọi ánh mắt dò xét. Hắn biết, Minh Nguyệt Tông đã bố trí người canh gác khắp nơi, nhưng những kẻ đó chỉ là hạng tép riu, không thể phát hiện ra hắn.
Khi hắn vừa đến sát tường thành, chuẩn bị âm thầm vượt qua, một đạo khí tức mạnh mẽ hơn đột nhiên xuất hiện, chặn đứng đường đi của hắn. Đó là ba thân ảnh vận trang phục Minh Nguyệt Tông, tu vi đều đạt đến Luyện Khí Cảnh tầng thứ tám, đứng đầu là một tên đệ tử nội môn khuôn mặt lạnh lùng. Bọn chúng đã phục kích sẵn.
“Lăng Tiêu! Ngươi tưởng có thể chạy thoát sao?” Tên đệ tử nội môn gằn giọng, ánh mắt tràn đầy sát ý. “Dám sỉ nhục Triệu gia, khinh thường Minh Nguyệt Tông, ngươi đã chán sống rồi!”
Lăng Tiêu dừng lại, quay đầu nhìn ba kẻ cản đường. Ánh mắt hắn lạnh như băng, không chút cảm xúc. “Minh Nguyệt Tông chỉ có những kẻ như các ngươi thôi sao? Yếu kém.”
Lời nói khinh miệt của hắn như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt ba tên đệ tử. Tên cầm đầu tức giận gầm lên: “Tiểu súc sinh, ngươi đừng có càn rỡ! Hôm nay chúng ta sẽ bắt ngươi về tông môn, để ngươi nếm trải tư vị của Minh Nguyệt Tông!”
Dứt lời, ba tên đệ tử đồng loạt xông lên, ba đạo kiếm khí sắc bén như ba con rắn độc lao thẳng về phía Lăng Tiêu. Chiêu thức phối hợp ăn ý, hiển nhiên đã được luyện tập qua.
Lăng Tiêu chỉ khẽ lắc đầu. Hắn không rút kiếm, cũng không sử dụng bất kỳ công pháp phức tạp nào. Chỉ thấy thân ảnh hắn chợt lóe lên, tốc độ nhanh đến mức khó tin. Ba đạo kiếm khí chém vào hư không, không trúng mục tiêu.
“Cái gì?” Ba tên đệ tử kinh hãi. Chúng chưa kịp phản ứng, Lăng Tiêu đã xuất hiện sau lưng tên cầm đầu. Một chưởng nhẹ nhàng đặt lên vai hắn.
“Ngươi…” Tên đệ tử nội môn cảm thấy một luồng sức mạnh khủng bố từ vai truyền vào, toàn thân cứng đờ, không thể nhúc nhích. Hắn chưa kịp nói hết câu, Lăng Tiêu đã bóp nhẹ.
Rắc!
Xương cốt vỡ vụn. Một tiếng kêu thảm thiết vừa bật ra khỏi cổ họng, đã bị Lăng Tiêu bóp nghẹt. Hắn buông tay, tên đệ tử nội môn mềm nhũn ngã xuống đất, khí tức hoàn toàn biến mất.
Hai tên đệ tử còn lại đứng sững sờ, mắt trợn tròn, không dám tin vào cảnh tượng vừa xảy ra. Một đệ tử nội môn Luyện Khí Cảnh tầng thứ tám, lại bị Lăng Tiêu giải quyết trong nháy mắt, nhẹ nhàng như bóp nát một con kiến. Sự chênh lệch sức mạnh này khiến chúng rùng mình.
“Quá yếu,” Lăng Tiêu lạnh lùng nói, ánh mắt quét qua hai tên còn lại. “Về báo với Triệu Vô Cực và Minh Nguyệt Tông, nếu muốn tìm ta, thì cử những kẻ mạnh hơn đến.”
Nói rồi, hắn không thèm ra tay nữa. Hắn biết, chúng sẽ không dám đuổi theo. Sự sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy của chúng. Hắn xoay người, một bước phóng lên không trung, hóa thành một đạo cầu vồng đen, bay vút qua tường thành, hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ sừng sững dưới ánh trăng. Đó là ranh giới của Thiên Hoang Giới.
Rời khỏi Minh Nguyệt Thành, cảm giác gò bó trong lòng Lăng Tiêu lập tức tan biến. Hắn bay lượn trên không trung, tốc độ ngày càng nhanh. Dưới chân hắn, cảnh vật vụt qua như bay. Minh Nguyệt Thành nhanh chóng thu nhỏ lại thành một đốm sáng nhỏ bé, rồi biến mất sau những rặng núi.
Hắn không ngừng nghỉ, xuyên qua những khu rừng rậm rạp, những con sông lớn và những dãy núi trùng điệp. Trên đường đi, hắn gặp phải không ít yêu thú cấp thấp, nhưng chỉ cần một ánh mắt sắc lạnh của hắn, chúng đã sợ hãi bỏ chạy. Đôi khi, hắn cũng chạm trán với những nhóm cường đạo hoặc tán tu muốn cướp bóc, nhưng kết cục của bọn chúng đều không mấy tốt đẹp. Mỗi lần ra tay, Lăng Tiêu đều không nương tình, bởi hắn biết, trong thế giới tu luyện, lòng nhân từ chính là con đường ngắn nhất dẫn đến cái chết.
Cứ như vậy, ba ngày ba đêm trôi qua. Lăng Tiêu đã bay qua hàng ngàn dặm, vượt qua vô số địa hình hiểm trở. Linh khí trong Chí Tôn Thần Tàng không ngừng bổ sung, giúp hắn duy trì trạng thái đỉnh cao. Hắn cảm nhận được, càng đi sâu về phía tây, linh khí trong không khí càng trở nên nồng đậm, tinh thuần hơn rất nhiều so với vùng Minh Nguyệt Thành. Đây chính là dấu hiệu của một vùng đất rộng lớn và giàu có hơn, một nơi mà các tông môn và học viện lớn sẽ chọn làm nơi trú đóng.
Đến ngày thứ tư, khi bình minh vừa hé rạng, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt Lăng Tiêu. Phía xa chân trời, một dãy núi khổng lồ sừng sững, cao vút mây xanh, như những cây cột chống đỡ bầu trời. Mỗi ngọn núi đều được bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc, ẩn chứa vẻ thần bí và uy nghiêm. Từ những ngọn núi đó, Lăng Tiêu cảm nhận được vô số luồng khí tức mạnh mẽ, có cả những khí tức của yêu thú cổ xưa và những cường giả tu luyện đỉnh cao. Đây không còn là Minh Nguyệt Giới nhỏ bé nữa.
“Thiên Hoang Giới…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tinh quang. Hắn biết, hắn đã đến nơi. Đây là khởi đầu cho hành trình thực sự của hắn.
Phía dưới dãy núi khổng lồ, một con đường mòn cổ kính uốn lượn, dẫn vào một thung lũng rộng lớn. Từ thung lũng đó, Lăng Tiêu có thể nhìn thấy những kiến trúc hùng vĩ, những tòa tháp cao chọc trời, và những đạo hào quang bay lượn không ngừng. Đó là một thành trì khổng lồ, được bảo vệ bởi một kết giới pháp trận mạnh mẽ, tỏa ra khí thế uy nghiêm.
Hắn không vội vàng xông vào. Hắn hạ xuống một ngọn đồi nhỏ, ẩn mình trong rừng cây, quan sát. Mục tiêu của hắn không chỉ là một thành phố, mà là tìm kiếm một tông môn hoặc học viện lớn để gia nhập, nơi hắn có thể tiếp cận tài nguyên tu luyện phong phú hơn, học hỏi những công pháp cao cấp hơn, và quan trọng nhất là tìm kiếm manh mối về Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù đã phong ấn mình.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của linh thảo và tiếng vọng của tiếng chuông từ thành trì xa xăm. Lăng Tiêu hít sâu một hơi, cảm nhận nguồn linh khí dồi dào chảy vào cơ thể. Hắn biết, từ giờ trở đi, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản như trước nữa. Những kẻ thù mạnh hơn, những cơ duyên lớn hơn, và những thử thách khắc nghiệt hơn đang chờ đợi hắn. Nhưng Lăng Tiêu không sợ hãi. Trái lại, một ngọn lửa chiến ý bùng cháy trong đôi mắt hắn.
Thiên Hoang Giới, ta đã đến. Và ta sẽ khiến cả vùng đất này phải ghi nhớ cái tên Lăng Tiêu!