Chí Tôn Vạn Đế
Chương 160
CHƯƠNG 160: Vô Kỵ Khiêu Khích
Bình minh ló dạng, những tia nắng vàng óng len lỏi qua từng mái ngói cổ kính của Minh Nguyệt Thành, xua tan đi màn đêm tĩnh mịch. Nhưng không khí trong thành lại không hề tĩnh lặng như vẻ ngoài của nó. Tin tức về trận chiến đêm qua, về việc Lăng Tiêu đánh bại Triệu Thiên Hạo, thiếu chủ Triệu gia, đã trở thành đề tài nóng hổi nhất, lan truyền với tốc độ chóng mặt, vượt xa cả tốc độ của những tin đồn tầm thường.
Tại Triệu gia, bầu không khí nặng nề như mực. Triệu Thiên Hạo bị thương nặng, dù không nguy hiểm đến tính mạng nhưng tâm trí đã bị đả kích nghiêm trọng. Hắn không thể chấp nhận được sự thật rằng mình, một thiên tài lừng lẫy của Triệu gia, lại bị một thiếu niên vô danh đánh bại ngay trước mặt bao người. Nỗi nhục nhã này còn đau đớn hơn cả vết thương thể xác.
Trong đại sảnh trang nghiêm của Triệu gia, Triệu Vô Cực, Gia chủ Triệu gia, khuôn mặt âm trầm như nước. Đôi mắt sắc lạnh quét qua các vị trưởng lão đang ngồi bên dưới. “Thiên Hạo bị thương, thể diện Triệu gia bị tổn hại nghiêm trọng. Các ngươi có ai muốn nói gì không?”
Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ khẽ thở dài: “Gia chủ, Lăng Tiêu này không tầm thường. Sức mạnh của hắn đã vượt xa cảnh giới Hóa Linh sơ kỳ. Đánh bại Thiên Hạo chỉ trong vài chiêu, e rằng hắn đã đạt tới Hóa Linh trung kỳ đỉnh phong, thậm chí là hậu kỳ.”
Triệu Vô Cực hừ lạnh: “Cảnh giới không phải là tất cả. Quan trọng là hắn đã dám khiêu khích Triệu gia ta, khiêu khích Minh Nguyệt Tông. Một tên tiểu tử không biết trời cao đất rộng! Lập tức phái người điều tra rõ lai lịch của hắn. Đồng thời, phái Triệu Long và Triệu Hổ đi, mang hắn về Triệu gia. Sống hay chết, ta muốn hắn phải trả giá!”
Triệu Long và Triệu Hổ là hai huynh đệ song sinh, là Hóa Linh hậu kỳ cường giả, nổi tiếng trong Triệu gia với khả năng phối hợp chiến đấu vô cùng ăn ý. Phái bọn họ đi, Triệu Vô Cực tin chắc Lăng Tiêu sẽ không có đường thoát.
Cùng lúc đó, tại Minh Nguyệt Tông, tin tức cũng đã đến tai một số vị trưởng lão. Minh Nguyệt Tông là tông môn đứng đầu Minh Nguyệt Thành, Triệu gia chỉ là một thế lực phụ thuộc. Việc Triệu Thiên Hạo bị đánh bại, ít nhiều cũng ảnh hưởng đến uy danh của tông môn.
Trong một điện thờ thanh tịnh, một nam tử trung niên vận trường bào màu xanh lam, khuôn mặt uy nghiêm, đang nhắm mắt tĩnh tọa. Hắn là Lý Thanh Huyền, Trưởng lão chấp pháp của Minh Nguyệt Tông, cũng là sư phụ của Triệu Thiên Hạo.
Một đệ tử vội vã báo cáo: “Bẩm sư phụ, Triệu Thiên Hạo sư huynh bị một thiếu niên tên Lăng Tiêu đánh trọng thương, danh tiếng Triệu gia bị tổn hại nghiêm trọng.”
Lý Thanh Huyền từ từ mở mắt, ánh mắt sắc bén như kiếm. “Ồ? Lại có chuyện như vậy? Thiên Hạo tuy có chút kiêu ngạo, nhưng thực lực cũng không tệ. Kẻ có thể đánh bại hắn, e rằng không phải là hạng người vô danh. Hãy đi điều tra kỹ lưỡng về Lăng Tiêu này. Triệu gia đã phái người đi chưa?”
“Bẩm sư phụ, Triệu gia đã phái Triệu Long và Triệu Hổ đi rồi ạ.”
Lý Thanh Huyền khẽ nhíu mày. “Triệu Long, Triệu Hổ… Hai tên đó chỉ biết dùng sức mạnh, không hiểu rõ thế cục. Được rồi, ngươi cứ tiếp tục theo dõi. Nếu Lăng Tiêu kia có gì đặc biệt, ta sẽ tự mình ra tay.”
Trong khi đó, Lăng Tiêu vẫn thong dong trong quán trọ. Hắn không hề bận tâm đến những làn sóng ngầm đang cuộn trào khắp Minh Nguyệt Thành vì mình. Sáng sớm, hắn đã dậy, ngồi thiền định, hấp thu linh khí thiên địa, củng cố tu vi. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn vẫn đang chậm rãi vận chuyển, từng chút một thức tỉnh sức mạnh bị phong ấn.
Hắn biết Triệu gia sẽ không dễ dàng bỏ qua. Cũng biết Minh Nguyệt Tông có thể sẽ nhúng tay vào. Nhưng tất cả những điều đó đều nằm trong dự liệu của hắn. Muốn vươn lên, muốn gây dựng thế lực, muốn tìm kiếm manh mối về thân thế và kẻ thù, hắn không thể mãi ẩn mình. Minh Nguyệt Thành, chỉ là một viên đá lót đường.
Đến trưa, khi Lăng Tiêu đang dùng bữa, một cỗ sát khí hùng hậu đột nhiên bao trùm lấy quán trọ. Hai thân ảnh cao lớn, khí thế hung hãn, bước vào đại sảnh. Chính là Triệu Long và Triệu Hổ.
“Ngươi chính là Lăng Tiêu?” Triệu Long lên tiếng, giọng nói trầm thấp như sấm. Hắn nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt khinh thường, không tin một thiếu niên như vậy lại có thể đánh bại Triệu Thiên Hạo.
Lăng Tiêu nhàn nhạt đặt đũa xuống, ngẩng đầu. “Là ta. Các ngươi tới đây làm gì?”
“Làm gì?” Triệu Hổ cười gằn, “Thiên Hạo sư đệ là người Triệu gia ta, cũng là đệ tử Minh Nguyệt Tông. Ngươi dám đánh hắn trọng thương, còn hỏi chúng ta làm gì? Tự phế tu vi, theo chúng ta về Triệu gia nhận tội, hoặc chết!”
Lời lẽ ngạo mạn, không chút kiêng dè. Xung quanh, các khách nhân trong quán trọ đều sợ hãi run rẩy, vội vàng bỏ chạy, không dám nán lại xem kịch. Họ biết Triệu gia đã ra tay, nhất định sẽ có máu chảy.
Lăng Tiêu khẽ nhếch mép. “Tự phế tu vi? Nằm mơ đi. Ta đã nói, ai dám khiêu khích ta, ta sẽ không nương tay. Các ngươi muốn tìm chết, ta sẽ thành toàn.”
“Ngông cuồng!” Triệu Long và Triệu Hổ đồng loạt quát lớn. Hai người đồng thời xuất thủ, thân pháp nhanh như chớp, quyền ảnh như mưa, mang theo linh lực hùng hậu của Hóa Linh hậu kỳ, bao phủ lấy Lăng Tiêu. Họ muốn dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát đối phương.
Nhưng Lăng Tiêu chỉ đứng yên, không lùi không tránh. Đôi mắt hắn lóe lên hàn quang. “Chỉ bằng các ngươi?”
Một luồng khí thế cường đại từ trong cơ thể Lăng Tiêu bùng nổ, không phải là Hóa Linh hậu kỳ, mà là Hóa Linh đỉnh phong! Hắn đã ẩn giấu thực lực của mình. Kèm theo đó là một đạo kiếm khí sắc bén vô cùng, không hề sử dụng kiếm, chỉ bằng ý niệm, kiếm khí đã hóa thành hình, chém thẳng về phía hai huynh đệ Triệu gia.
Triệu Long và Triệu Hổ sắc mặt đại biến. “Hóa Linh đỉnh phong! Sao có thể?!”
Họ không ngờ Lăng Tiêu lại che giấu thực lực sâu đến vậy. Kiếm khí của Lăng Tiêu không chỉ mạnh về cảnh giới, mà còn mang theo một loại ý cảnh thâm sâu, sắc bén đến mức cắt đứt cả linh lực hộ thân của bọn họ.
Phập! Phập!
Kiếm khí xuyên qua vai của Triệu Long và Triệu Hổ, máu tươi bắn ra. Hai người đau đớn lùi lại, nhìn chằm chằm Lăng Tiêu với vẻ kinh hãi tột độ. Đây không phải là sức mạnh mà một thiếu niên nên có.
Lăng Tiêu lạnh lùng nhìn hai người đang ôm vai run rẩy. “Cút. Nói với Triệu Vô Cực, nếu Triệu gia còn dám chọc vào ta, ta sẽ đích thân đến Triệu gia, san bằng nơi đó.”
Lời nói của hắn không hề có ý đùa cợt, mà là một lời tuyên chiến trần trụi. Triệu Long và Triệu Hổ nhìn nhau, trong mắt đầy sợ hãi. Bọn họ không phải kẻ ngu, biết rõ Lăng Tiêu có thể giết họ nhưng đã cố ý lưu thủ. Hắn đang cảnh cáo Triệu gia.
Hai người không dám nói thêm lời nào, vội vàng quay người bỏ chạy, để lại một Triệu gia uy phong bị chà đạp thêm một lần nữa.
Lăng Tiêu thản nhiên ngồi xuống, tiếp tục bữa ăn dang dở. Hắn biết, lời cảnh cáo này sẽ nhanh chóng đến tai Triệu Vô Cực, và Minh Nguyệt Tông cũng sẽ không thể ngồi yên. Đây chỉ là khởi đầu. Con đường của hắn, sẽ còn nhiều kẻ ngáng đường hơn nữa.
Hắn cần nhanh chóng rời khỏi Minh Nguyệt Thành, tìm kiếm những cơ duyên lớn hơn, những nơi có thể giúp Chí Tôn Thần Tàng thức tỉnh nhanh hơn. Nơi này đã quá nhỏ bé. Mục tiêu của hắn là thiên hạ, là vạn giới. Và để đạt được điều đó, hắn cần mạnh hơn, mạnh đến mức không ai có thể cản được hắn.
Ánh mắt Lăng Tiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua bầu trời Minh Nguyệt Thành, hướng về phía xa xăm, nơi có những ngọn núi hùng vĩ, những đại tông môn ẩn chứa vô số cơ duyên và nguy hiểm. Thiên Hoang Giới, ta đến đây!