Chí Tôn Vạn Đế
Chương 159
Chương 159: Minh Nguyệt Thành – Thần Uy Sơ Hiện
Ánh tịch dương cuối cùng buông mình sau dãy núi, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Minh Nguyệt Thành, dưới ánh trăng huyền ảo và vô số ngọn đèn lồng lung linh, hiện lên như một bức tranh thủy mặc khổng lồ, ẩn chứa vẻ đẹp cổ kính và sự hùng vĩ tráng lệ. Những bức tường thành cao vút được xây bằng đá phiến trắng muốt, phản chiếu ánh sáng bạc của trăng, khiến thành trì này mang một vẻ đẹp thoát tục, tựa như cung điện của tiên nhân lạc giữa phàm trần.
Lăng Tiêu đứng trên đỉnh đồi, nhìn xuống toàn cảnh Minh Nguyệt Thành, hít một hơi thật sâu. Đây là Thiên Hoang Giới, một khởi đầu mới, và cũng là một thử thách mới. Hắn không còn là thiếu niên phế vật bị khinh miệt ở một thị trấn nhỏ, cũng không còn là thanh niên tài tuấn mới nổi ở một vùng đất hẻo lánh. Giờ đây, hắn là Lăng Tiêu, người mang trong mình Chí Tôn Thần Tàng, sẵn sàng tranh bá thiên hạ.
Với một bước chân nhẹ nhàng, Lăng Tiêu hóa thành một làn khói nhẹ, nhanh chóng lướt xuống sườn đồi và hòa mình vào dòng người tấp nập đang đổ về phía cổng thành. Cổng thành Minh Nguyệt cao lớn, được canh gác nghiêm ngặt bởi những binh sĩ mặc giáp bạc, khí tức hùng hậu. Tuy nhiên, sự kiểm soát có vẻ chỉ mang tính hình thức, không ai ngăn cản Lăng Tiêu, một thiếu niên áo xanh bình thường, bước vào trong.
Bên trong thành, một thế giới hoàn toàn khác mở ra. Phố xá rộng lớn, san sát những cửa hàng rực rỡ, tiếng người ồn ào, tiếng rao bán tấp nập. Các tu sĩ đủ mọi cấp độ qua lại, có kẻ cưỡi Linh Thú oai phong, có người mang theo kiếm sắc, khí chất bất phàm. Khí tức linh khí ở đây cũng nồng đậm hơn hẳn so với những nơi hắn từng đi qua, cho thấy Minh Nguyệt Thành quả nhiên là một trung tâm tu luyện lớn.
Lăng Tiêu không vội vã. Hắn tìm một quán rượu nhỏ nhưng sạch sẽ ở một con phố vắng vẻ hơn, gọi vài món ăn đơn giản và một bình rượu ngon. Mục đích của hắn không chỉ là no bụng, mà còn là thu thập thông tin. Kể từ khi rời khỏi vùng đất cũ, hắn đã học được rằng, muốn đứng vững ở một nơi xa lạ, thông tin là thứ vũ khí quan trọng nhất.
Ngồi trong góc khuất, Lăng Tiêu lắng nghe những câu chuyện phiếm của những vị khách xung quanh. Từ những lời bàn tán rời rạc, hắn dần ghép nối được một bức tranh sơ bộ về Minh Nguyệt Thành. Nơi đây do Minh Nguyệt Tông thống trị, một tông môn lâu đời và hùng mạnh, sở hữu nhiều cường giả cấp Tông Sư, thậm chí có cả cường giả cấp Vương Giả tọa trấn. Dưới trướng Minh Nguyệt Tông còn có ba đại gia tộc lớn là Triệu gia, Vương gia và Lý gia, nắm giữ phần lớn quyền lực và tài nguyên trong thành.
Đặc biệt, cái tên Triệu Thiên Hạo, thiếu chủ Triệu gia, thường xuyên được nhắc đến với vẻ kính sợ và khinh ghét đan xen. Hắn là một thiên tài tu luyện của Minh Nguyệt Thành, nhưng tính cách lại kiêu ngạo, ngang ngược, thường xuyên ỷ thế hiếp người. Vừa lúc Lăng Tiêu đang suy nghĩ, một giọng nói the thé vang lên, phá tan sự yên bình của quán rượu.
“Đám phế vật các ngươi có mắt hay không? Dám cản đường Thiếu chủ Triệu gia ta!”
Lăng Tiêu nhướng mày. Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Một nhóm người ăn mặc lụa là đang đứng chặn giữa phố, vây quanh một lão già bán hàng rong và cô cháu gái nhỏ đang run rẩy. Lão già vô tình làm rơi vài món đồ, cản đường một thiếu niên mặc cẩm bào hoa lệ, mặt mũi ngạo mạn. Chính là Triệu Thiên Hạo, kẻ vừa được nhắc đến.
“Cút ngay! Hay muốn ta bẻ gãy xương cốt lão già này?” Triệu Thiên Hạo quát lớn, đạp đổ gánh hàng của lão. Cô bé gái hoảng sợ ôm chặt lấy ông mình, nước mắt lưng tròng.
Những người xung quanh đều tỏ ra bất bình, nhưng không ai dám lên tiếng. Triệu gia quá mạnh, không ai muốn rước họa vào thân. Lăng Tiêu khẽ lắc đầu. Hắn vốn không phải kẻ thích xen vào chuyện bao đồng, nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, hình ảnh hắn năm xưa bị khinh miệt, bị ức hiếp lại hiện về. Hắn ghét những kẻ ỷ mạnh hiếp yếu.
“Làm người, nên giữ một chút nhân tính.”
Giọng nói trầm thấp, không quá lớn nhưng lại rõ ràng vang vọng khắp con phố, khiến tất cả mọi người đều giật mình quay lại nhìn. Lăng Tiêu chậm rãi bước ra khỏi quán rượu, ánh mắt bình thản nhưng lại ẩn chứa một uy áp vô hình.
Triệu Thiên Hạo quay phắt lại, nhìn chằm chằm Lăng Tiêu với vẻ mặt tức giận. “Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của Triệu gia ta?”
Lăng Tiêu không đáp, chỉ đưa tay đỡ lão già và cô bé dậy, rồi tiện tay nhặt lấy những món đồ bị đổ. Hành động này càng khiến Triệu Thiên Hạo nổi điên. “Hỗn xược! Ngươi muốn chết!”
Hắn vung tay, một luồng nguyên lực mạnh mẽ bùng nổ, hóa thành một chưởng ấn hung hãn đánh thẳng về phía Lăng Tiêu. Triệu Thiên Hạo là tu sĩ cấp Linh Hải cảnh đỉnh phong, một chưởng này đủ sức đánh nát một tảng đá lớn. Hắn muốn cho Lăng Tiêu một bài học nhớ đời.
Thế nhưng, Lăng Tiêu chỉ khẽ nhếch môi. Hắn không hề né tránh, cũng không vận dụng công pháp phức tạp. Chỉ một ngón tay nhẹ nhàng điểm ra. Một luồng kiếm khí vô hình, sắc bén đến cực điểm, xuyên phá hư không, va chạm trực diện với chưởng ấn của Triệu Thiên Hạo.
“BÙM!”
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, nhưng sức công phá lại vô cùng kinh người. Chưởng ấn nguyên lực của Triệu Thiên Hạo tan biến như bong bóng xà phòng, trong khi luồng kiếm khí của Lăng Tiêu vẫn không suy giảm, thẳng tắp đâm vào vai Triệu Thiên Hạo.
“A!”
Triệu Thiên Hạo kêu lên một tiếng thảm thiết, cả người bị đánh bay về phía sau, đập mạnh vào tường thành. Vai hắn máu chảy đầm đìa, một vết kiếm sâu hoắm hiện rõ. Hắn trợn tròn mắt nhìn Lăng Tiêu, vẻ mặt kinh hãi tột độ. Hắn không ngờ, một thiếu niên áo xanh lại có thể dễ dàng đánh bại hắn, thậm chí còn khiến hắn bị thương nặng chỉ bằng một ngón tay.
Những binh sĩ Triệu gia đi theo Triệu Thiên Hạo cũng kinh sợ, vội vàng xông lên. Nhưng Lăng Tiêu chỉ phẩy tay áo một cái. Một luồng khí thế cuồn cuộn bùng phát, như sóng thần quét qua, hất văng tất cả bọn họ ra xa, nằm la liệt trên mặt đất, không ai dám đứng dậy.
Cả con phố chợt im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Lăng Tiêu, vừa kính sợ vừa khó tin. Chỉ bằng một ngón tay, một thiếu niên xa lạ đã đánh bại thiếu chủ Triệu gia, một thiên tài Linh Hải cảnh đỉnh phong, và làm trọng thương hắn. Sức mạnh này… quả thực quá đáng sợ!
Lăng Tiêu thu tay về, ánh mắt vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Hắn nhìn Triệu Thiên Hạo đang nằm rên rỉ dưới đất, lạnh lùng nói: “Về nhà nói với người lớn của ngươi, quản giáo con cái cho tốt. Bằng không, có ngày sẽ rước họa vào thân.”
Nói xong, hắn quay lưng bước đi, không thèm nhìn lại. Đám đông tự động tách ra nhường đường, ánh mắt phức tạp nhìn bóng lưng Lăng Tiêu khuất dần vào dòng người. Tin tức về một thiếu niên áo xanh bí ẩn đánh bại Triệu Thiên Hạo, thiếu chủ Triệu gia, nhanh chóng lan truyền khắp Minh Nguyệt Thành như một cơn bão.
Lăng Tiêu thong thả trở về quán trọ, trong lòng không chút gợn sóng. Hắn biết, hành động của mình sẽ gây ra không ít phiền phức, nhưng đó cũng là cách nhanh nhất để hắn khẳng định vị thế, và thu hút sự chú ý của những kẻ hắn cần đối phó. Minh Nguyệt Thành, chỉ là bước khởi đầu. Mục tiêu của hắn là cả Thiên Hoang Giới, và xa hơn nữa là vạn giới. Hắn sẽ không né tránh bất kỳ cuộc đối đầu nào.
Trong bóng đêm tĩnh mịch, một nụ cười nhạt hiện trên môi Lăng Tiêu. Triệu gia… Minh Nguyệt Tông… Cứ để bọn họ tới đi. Hắn đã sẵn sàng cho mọi cuộc chiến. Con đường Chí Tôn Vạn Đế, sẽ không ngừng được viết tiếp bằng máu và lửa, và hắn, Lăng Tiêu, đã sẵn sàng để viết nên những trang sử huy hoàng đó.