Chí Tôn Vạn Đế
Chương 158

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:36:45 | Lượt xem: 4

Bình minh ló rạng, xua đi màn đêm u tối của Thiên Hoang Giới. Ánh nắng đầu tiên như những mũi tên vàng óng, xuyên qua tầng mây dày đặc, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Dưới chân ngọn cờ Hắc Long uy nghi, Lăng Tiêu đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén quét qua khắp mảnh đất lạ lẫm. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng nguyên thủy, hoang dại, khác biệt hoàn toàn với Huyền Giới mà hắn từng biết.

Bên cạnh hắn là Liễu Phong, Đại Hộ Pháp mà hắn tin tưởng nhất, một lão giả tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn tinh anh như chim ưng. Liễu Phong trầm giọng nói: “Bệ Hạ, đây là Thiên Hoang Giới. Theo những ghi chép cổ xưa hiếm hoi mà thần từng đọc, đây là một tiểu thế giới bị cô lập, nằm sâu trong một không gian hỗn độn của Huyền Giới. Nơi đây rộng lớn vô biên, có thể sánh ngang với vài chục đại lục của Huyền Giới cộng lại. Nhưng vì sự cô lập, nó gần như bị lãng quên. Các thế lực lớn của Huyền Giới chưa bao giờ thực sự đặt chân đến đây để khai phá.”

Lăng Tiêu khẽ gật đầu. Điều này giải thích tại sao hắn lại cảm thấy nơi đây vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Nó vẫn thuộc về phạm trù Huyền Giới, nhưng lại là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Đây chính là mảnh đất màu mỡ để hắn gieo mầm Vạn Đế Thần Triều, trước khi thật sự đặt chân đến những Đại Giới chân chính ngoài Huyền Giới.

“Thiên Hoang Giới,” Lăng Tiêu lẩm bẩm, “Tên hay. Từ hôm nay, nó sẽ là điểm tựa đầu tiên của chúng ta trên con đường chinh phạt vạn giới.” Hắn quay sang Liễu Phong: “Chúng ta đã ở đây bao lâu rồi?”

“Mới gần một ngày, Bệ Hạ. Đêm qua, sau khi hạ trại, thần đã cử một số đội trinh sát tinh nhuệ đi thám thính xung quanh. Họ vừa trở về vào rạng sáng, mang theo một số tin tức sơ bộ.” Liễu Phong đưa một cuộn da dê cổ xưa cho Lăng Tiêu. “Đây là bản đồ do một đội trinh sát tìm thấy trong một phế tích gần đây. Nó không hoàn chỉnh, nhưng ít nhất cho chúng ta một cái nhìn tổng quan về khu vực này.”

Lăng Tiêu mở cuộn bản đồ, ánh mắt lướt nhanh qua những ký hiệu cổ quái. “Nơi chúng ta đang đứng là một vùng đồng bằng rộng lớn, phía Bắc có dãy núi lửa đang hoạt động, phía Nam là một khu rừng nguyên sinh rậm rạp. Phía Tây có một dòng sông lớn chảy qua, và phía Đông, có vẻ như là một sa mạc đá.” Hắn chỉ vào một chấm nhỏ trên bản đồ. “Đây là gì?”

“Báo cáo của trinh sát nói đó là một thị trấn nhỏ, Bệ Hạ,” Liễu Phong đáp. “Có vẻ như là nơi sinh sống của một bộ tộc nguyên thủy nào đó. Họ không có nền văn minh cao, nhưng lại sở hữu sức mạnh thể chất khá kinh người, và có thể triệu hồi một số loại yêu thú cấp thấp.”

Lăng Tiêu mỉm cười. “Tốt. Chúng ta cần hiểu rõ về các thế lực bản địa. Liễu Phong, ngươi hãy tập hợp ba mươi tinh binh. Ta sẽ đích thân đi thị sát thị trấn đó. Số còn lại ở lại đây củng cố phòng thủ, thiết lập một căn cứ tạm thời. Tuyệt đối không được lơ là cảnh giác.”

“Tuân lệnh, Bệ Hạ!” Liễu Phong lập tức thi lễ, rồi nhanh chóng đi sắp xếp. Trong Vạn Đế Thần Triều sơ khai này, Lăng Tiêu không chỉ là người lãnh đạo, mà còn là linh hồn, là biểu tượng sức mạnh tuyệt đối. Mỗi mệnh lệnh của hắn đều được chấp hành không chút do dự.

Chỉ trong chốc lát, một đội quân nhỏ gọn nhưng tinh nhuệ đã sẵn sàng. Ba mươi chiến binh mặc giáp trụ đen, tay cầm vũ khí sắc bén, khí thế hùng hồn. Lăng Tiêu dẫn đầu, cưỡi trên một con Hắc Long Chiến Mã (một loại linh thú cấp cao mà hắn thu phục được ở Huyền Giới), tiến về phía Đông theo hướng thị trấn đã được đánh dấu trên bản đồ.

Hành trình không quá xa. Khoảng hai canh giờ sau, họ đã nhìn thấy những ngôi nhà lụp xụp được xây bằng đá và gỗ thô sơ, ẩn mình trong một thung lũng nhỏ. Khói bếp lượn lờ bay lên, tiếng trẻ con nô đùa và tiếng gia súc kêu vang vọng. Đây rõ ràng là một khu định cư cổ xưa, gần như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Khi đội quân của Lăng Tiêu đến gần, những người dân trong thị trấn nhanh chóng phát hiện ra họ. Tiếng la hét hoảng loạn vang lên, những người đàn ông vội vàng cầm lấy giáo mác thô sơ, tụ tập lại trước cổng thị trấn, ánh mắt đầy cảnh giác và sợ hãi. Họ có làn da rám nắng, mái tóc đen dài, và trên người có những hình xăm kỳ lạ, tượng trưng cho các linh vật hoặc thần linh của họ.

Một lão già mặc áo choàng da thú, tay cầm một cây trượng gỗ, bước ra khỏi đám đông. Ông ta có vẻ là thủ lĩnh của bộ tộc. Đôi mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, nhưng lại mang theo một tia bất lực.

“Các ngươi là ai? Đến từ đâu?” Lão già hỏi bằng một ngôn ngữ cổ xưa, nhưng nhờ Chí Tôn Thần Tàng, Lăng Tiêu có thể hiểu được. “Đây là đất của bộ tộc Hỏa Nha! Các ngươi không được phép xâm phạm!”

Lăng Tiêu xuống ngựa, sải bước về phía trước. Áo bào đen của hắn tung bay trong gió, toát ra một khí chất vương giả khiến những chiến binh Hỏa Nha không khỏi rùng mình. “Ta là Lăng Tiêu, người đứng đầu Vạn Đế Thần Triều. Chúng ta không có ý định gây chiến. Chúng ta chỉ muốn tìm hiểu về mảnh đất này và các ngươi.”

“Vạn Đế Thần Triều? Ta chưa bao giờ nghe nói đến,” Lão già thủ lĩnh cau mày. “Các ngươi không phải người của Minh Nguyệt Thành sao?”

Lăng Tiêu nhướng mày. Minh Nguyệt Thành? Đây là manh mối đầu tiên về một thế lực khác trong Thiên Hoang Giới. “Minh Nguyệt Thành là gì? Có phải là một thế lực lớn ở đây không?”

Lão già thủ lĩnh nhìn Lăng Tiêu bằng ánh mắt phức tạp. “Các ngươi ngay cả Minh Nguyệt Thành cũng không biết? Vậy thì các ngươi đến từ bên ngoài Thạch Môn!” Ông ta chỉ về phía một khe núi khổng lồ ở phía xa. “Minh Nguyệt Thành là thế lực mạnh nhất ở vùng đồng bằng này. Chúng kiểm soát mọi bộ tộc nhỏ, bắt chúng ta cống nạp hàng năm. Nếu các ngươi muốn yên ổn ở đây, tốt nhất đừng gây sự với chúng.”

“Thì ra là vậy.” Lăng Tiêu gật đầu. “Vậy các ngươi có biết về những vùng đất khác trong Thiên Hoang Giới không? Hay có những thế lực nào khác mạnh hơn Minh Nguyệt Thành?”

Lão già thủ lĩnh lắc đầu. “Ta không biết nhiều. Bộ tộc Hỏa Nha chúng ta đã sống ở đây hàng ngàn năm, chưa bao giờ dám đi quá xa. Phía Bắc có Lôi Viêm Sơn Mạch, nơi sinh sống của các chủng tộc nửa người nửa thú hung tợn. Phía Nam là Vạn Thú Sâm Lâm, nơi ngự trị của vô số yêu thú cấp cao. Phía Tây là Huyền Minh Hà, con sông dẫn đến một vùng đất chết chóc. Chỉ có Minh Nguyệt Thành là dễ đối phó nhất, nhưng đối với chúng ta, chúng vẫn là tai họa.”

Lăng Tiêu trầm ngâm. Thông tin này rất hữu ích. Có vẻ như Minh Nguyệt Thành sẽ là mục tiêu đầu tiên của hắn để thiết lập uy tín và thu thập thêm thông tin. Hắn quay sang Liễu Phong. “Liễu Phong, ngươi và các huynh đệ hãy ở lại đây. Ta muốn tìm hiểu về Minh Nguyệt Thành.”

“Bệ Hạ, xin hãy cẩn trọng!” Liễu Phong lo lắng. “Minh Nguyệt Thành có vẻ không đơn giản. Để thần đi cùng Bệ Hạ.”

“Không cần,” Lăng Tiêu khoát tay. “Ta chỉ đi xem xét tình hình. Hơn nữa, ta cần một mình để cảm nhận năng lượng của Thiên Hoang Giới này. Các ngươi hãy thiết lập căn cứ ở đây. Ta sẽ quay lại sớm.”

Lăng Tiêu để lại Liễu Phong và ba mươi tinh binh ở thị trấn Hỏa Nha. Hắn cảm thấy mình cần một khoảng không gian riêng để hòa mình vào thế giới mới này, để Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn có thể tiếp nhận và phân tích những luồng năng lượng nguyên thủy của Thiên Hoang Giới. Hắn tin rằng việc này sẽ giúp hắn thức tỉnh thêm một phần sức mạnh và ký ức bị phong ấn.

Hắn lướt đi như một làn gió, nhanh chóng ẩn mình vào những rặng cây phía xa. Lão già thủ lĩnh bộ tộc Hỏa Nha nhìn theo bóng Lăng Tiêu biến mất, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Ông ta đã sống cả đời, chưa từng thấy ai có khí thế mạnh mẽ và bí ẩn như vậy. Liệu người đàn ông này có phải là vị cứu tinh mà bộ tộc Hỏa Nha đã chờ đợi bấy lâu, hay chỉ là một tai họa khác đến từ bên ngoài?

Lăng Tiêu một mình tiến về phía Tây, nơi lão già thủ lĩnh đã chỉ là vị trí của Minh Nguyệt Thành. Khi hắn đi sâu hơn vào Thiên Hoang Giới, hắn bắt đầu cảm nhận rõ ràng hơn sự khác biệt của nơi này. Nguyên khí ở đây dồi dào hơn nhiều so với phần lớn Huyền Giới, nhưng lại mang một vẻ hoang dã, thô ráp, khó hấp thụ hơn. Tuy nhiên, đối với Chí Tôn Thần Tàng của Lăng Tiêu, đây lại là một nguồn dinh dưỡng quý giá.

Hắn vừa đi vừa tu luyện, hấp thu những luồng nguyên khí hoang dã, thanh tẩy tạp chất, chuyển hóa chúng thành sức mạnh tinh thuần. Trong quá trình này, hắn cảm thấy những sợi xích vô hình trói buộc cơ thể và linh hồn mình đang dần nới lỏng. Một vài hình ảnh mơ hồ lướt qua tâm trí hắn – những mảnh vỡ của ký ức xa xăm, những cảnh tượng hùng vĩ của một quá khứ không thuộc về Lăng Tiêu của hiện tại.

“Chí Tôn Thần Tàng… ta cần phải hoàn toàn thức tỉnh ngươi,” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Và Thiên Hoang Giới này, có lẽ chính là chìa khóa đầu tiên.”

Hắn tiếp tục cuộc hành trình, càng lúc càng tiến gần hơn đến Minh Nguyệt Thành, nơi có vẻ như là trung tâm quyền lực của vùng đất này. Một cuộc chiến tranh giành quyền lực mới, một thử thách mới, đang chờ đợi vị Chí Tôn Vạn Đế tương lai ở phía trước.

Mặt trời bắt đầu xuống núi, nhuộm vàng cả vùng đồng bằng. Từ một đỉnh đồi cao, Lăng Tiêu nhìn thấy một quần thể kiến trúc đồ sộ hiện ra lờ mờ phía chân trời. Những bức tường thành cao ngất, những tòa tháp vút lên trời xanh, và một ánh sáng bạc huyền ảo bao phủ lấy toàn bộ khu vực. Đó chính là Minh Nguyệt Thành, thành trì của thế lực đầu tiên hắn sẽ đối mặt ở Thiên Hoang Giới.

Lăng Tiêu nở một nụ cười lạnh lùng. “Minh Nguyệt Thành… ta đến đây.”

Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Từ một thị trấn nhỏ, đến Minh Nguyệt Thành, rồi đến toàn bộ Thiên Hoang Giới, và xa hơn nữa là vạn giới. Con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế, vĩnh hằng bất diệt, sẽ không ngừng được viết tiếp bằng máu và lửa. Và hắn, Lăng Tiêu, đã sẵn sàng để viết nên những trang sử huy hoàng đó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8