Nghịch Thiên
Chương 769
La Chinh lao thẳng về phía khối pha lê, mỗi bước chân dường như xé toạc không gian, để lại phía sau những vệt sáng lấp lánh của “Nghịch Đạo Chi Lực” đang rực cháy. Hắn không còn là kẻ bị truy đuổi, không còn là phàm nhân yếu ớt ngày nào. Giờ đây, hắn là một ngọn lửa bùng cháy, một cơn sóng thần cuộn trào, mang theo ý chí lật đổ mọi xiềng xích, mọi quy tắc đã kìm hãm vũ trụ này. Ánh mắt hắn rực rỡ một thứ quyết tâm sắt đá, không gì có thể lay chuyển.
Khoảng cách hàng trăm trượng rút ngắn trong nháy mắt. Khi bàn tay hắn chạm vào bề mặt khối pha lê, không có tiếng va chạm vật lý nào, không có sự kháng cự nào. Thay vào đó, một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy sống động lập tức bao phủ lấy hắn, không phải là một lực đẩy, mà là một lực hút mạnh mẽ đến không ngờ. Cơ thể La Chinh như bị hòa tan vào trong khối pha lê, không một chút dấu vết, cứ thế biến mất khỏi không gian bao la của khu phế tích cổ xưa.
Một cảm giác choáng váng ập đến, không phải do đau đớn, mà là do sự dịch chuyển đột ngột qua vô số tầng không gian, qua những dòng thời gian hỗn loạn. Linh hồn hắn như bị kéo căng ra, rồi lại co rút lại, trải nghiệm cảm giác sinh diệt trong một khoảnh khắc. Khi ý thức trở lại, La Chinh thấy mình đang đứng giữa một không gian kỳ lạ.
Đó không phải là một căn phòng, cũng không phải là một cảnh giới vật chất. Xung quanh hắn là một vùng hư vô vô tận, không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có những dòng chảy năng lượng mờ ảo trôi lững lờ như những dải ngân hà thu nhỏ. Nhưng điều khiến La Chinh kinh ngạc nhất là trung tâm của không gian này. Ở đó, một cái cây khổng lồ, cao đến mức không thể nhìn thấy ngọn, đang đứng sừng sững. Thân cây không phải làm từ gỗ hay đá, mà được tạo thành từ vô số sợi xích đen kịt, mỗi sợi đều khắc đầy những phù văn cổ xưa, tỏa ra một lực lượng trấn áp đến tận linh hồn.
Trên những cành cây làm bằng xích đó, không phải lá hay hoa, mà là những quả cầu ánh sáng đủ màu sắc, mỗi quả cầu đều chứa đựng một thế giới thu nhỏ, những đại lục, những tinh hệ, thậm chí là những sinh linh đang sống động bên trong. Chúng như những bong bóng xà phòng, lung linh và mong manh, nhưng lại bị sợi xích đen siết chặt, không thể thoát ra.
“Đây là… Chư Thiên Vạn Giới?” La Chinh thì thầm, giọng nói mang theo sự kinh hãi tột độ. Hắn nhận ra những quả cầu ánh sáng đó chính là các thế giới mà hắn từng biết, từng nghe nói đến. Và chúng đang bị trói buộc bởi cái cây xích này, một cái cây được tạo nên từ những xiềng xích của “Thiên Đạo” mà hắn vừa phá vỡ bên ngoài.
Một giọng nói cổ xưa, trầm thấp và đầy mệt mỏi vang lên, như tiếng vọng từ sâu thẳm thời gian, không đến từ bất kỳ hướng cụ thể nào, mà trực tiếp vang vọng trong tâm trí La Chinh.
“Ngươi đã đến, kẻ mang theo ý chí nghịch chuyển…”
La Chinh giật mình, lập tức cảnh giác cao độ. Hắn nhìn quanh, nhưng không thấy bất kỳ sinh vật nào. Giọng nói lại tiếp tục, lần này rõ ràng hơn, như một tiếng thở dài của vũ trụ.
“Ngươi đang đứng trong ‘Cội Nguồn Chi Lực’, nơi mọi quy tắc được định hình, nơi ‘Thiên Đạo’ hiện hữu… và nơi nó bị thao túng.”
“Ngươi là ai?” La Chinh hỏi, nắm chặt tay, “Ngươi chính là thực thể bị phong ấn trong khối pha lê?”
“Ta… là một mảnh vỡ,” giọng nói yếu ớt đáp. “Một mảnh vỡ của ‘Nguyên Thủy Thiên Đạo’, bị tách ra và phong ấn từ thuở khai thiên lập địa. Ta là tiếng vọng của sự công bằng, của sự tự do mà ‘Thiên Đạo’ này đã từng có.”
La Chinh kinh hãi. Nguyên Thủy Thiên Đạo? Hắn đã luôn coi Thiên Đạo là một quy luật tự nhiên, một ý chí vô hình. Nhưng lời nói này ám chỉ rằng Thiên Đạo từng có một bản thể, một hình thái khác, và nó đã bị “tách ra” và “thao túng”.
“Nói rõ hơn,” La Chinh thúc giục, cảm giác cấp bách dâng trào. “Ai đã thao túng? Tại sao?”
“Từ thuở hồng hoang, khi vũ trụ mới thành hình, ‘Nguyên Thủy Thiên Đạo’ là bản chất thuần túy nhất của sự cân bằng, của luân hồi tự nhiên. Nó không phán xét, không định đoạt số phận, chỉ vận hành. Nhưng rồi, những thực thể đầu tiên xuất hiện, những kẻ tự xưng là ‘Chân Thiên’, những kẻ đã đạt đến cảnh giới siêu việt và khao khát quyền lực tuyệt đối.”
Giọng nói tạm dừng, như đang gợi lại một ký ức đau khổ tột cùng. “Chúng không muốn một Thiên Đạo công bằng. Chúng muốn một Thiên Đạo phục tùng, một công cụ để duy trì quyền bá chủ của chúng. Chúng đã… làm ô uế Nguyên Thủy Thiên Đạo. Tách rời bản thể của nó, giam cầm những phần mang theo ý chí tự do, và biến đổi phần còn lại thành ‘Thiên Đạo’ mà ngươi biết hôm nay.”
La Chinh nhìn cái cây xích khổng lồ, nhìn những thế giới bị trói buộc, nhìn những sợi xích đen kịt. Tất cả đều khớp. Đây chính là “âm mưu vĩ đại, một sự phản bội ngay từ khởi thủy của vũ trụ” mà hắn linh cảm.
“Cái cây này… là gì?” La Chinh hỏi, chỉ vào thân cây xích.
“Nó là hiện thân của ‘Thiên Đạo’ bị biến đổi,” giọng nói trả lời. “Mỗi sợi xích là một quy tắc cưỡng chế, một định mệnh được viết sẵn. Nó hút cạn sinh khí của các thế giới, nuôi dưỡng quyền lực của ‘Chân Thiên’. Những ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ mà ngươi từng đối đầu, những kẻ mang theo ‘Thiên Mệnh’, đều là công cụ của chúng, được ban cho một phần nhỏ sức mạnh từ cái cây này để duy trì trật tự giả tạo.”
“Vậy… ngươi bị giam cầm ở đây bao lâu rồi?”
“Vô số kỷ nguyên. Vô số luân hồi. Ta là một hạt giống của sự phản kháng, một tiếng vọng của chân lý bị bóp méo. Ta đã chờ đợi. Chờ đợi một kẻ mang theo ‘Nghịch Đạo Chi Lực’, một kẻ có thể phá vỡ xiềng xích mà ‘Chân Thiên’ đã tạo ra.”
“Tại sao lại là ta?” La Chinh hỏi, trong lòng dâng lên một cảm giác nặng nề. Hắn vốn chỉ muốn báo thù, muốn bảo vệ người thân, nhưng giờ đây, gánh nặng của toàn bộ vũ trụ dường như đang đè lên vai hắn.
“Bởi vì ngươi là một ‘dị số’ hoàn hảo. Ngươi sinh ra với số phận bị ruồng bỏ, bị coi là phế vật, nhưng lại không ngừng vươn lên. Mỗi bước đi của ngươi đều là một sự phá vỡ định mệnh đã an bài. ‘Chân Thiên’ đã cố gắng dập tắt ngươi, nhưng chính sự đàn áp đó lại rèn giũa ‘Nghịch Đạo Chi Lực’ của ngươi, biến ngươi thành thanh kiếm duy nhất có thể chém đứt cái cây này.”
Một luồng sáng yếu ớt từ đâu đó trôi về phía La Chinh, như một đám sương mù ánh sáng. Nó từ từ bao phủ lấy hắn, mang theo một cảm giác ấm áp và một lượng thông tin khổng lồ.
“Ta… không còn nhiều thời gian. Sự phong ấn đã quá lâu. Nhưng ta có thể truyền cho ngươi những gì ta còn giữ được. Đó là ký ức về ‘Nguyên Thủy Thiên Đạo’, là điểm yếu của cái cây xích này, và là phương pháp để thức tỉnh ‘Phản Phệ Quy Tắc’ chân chính.”
La Chinh cảm thấy linh hồn mình như đang được mở rộng, vô số kiến thức cổ xưa ồ ạt tràn vào. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về một vũ trụ nguyên thủy, nơi vạn vật tự do sinh trưởng, nơi không có Thiên Mệnh, không có sự áp bức. Hắn thấy những sơ đồ phức tạp về cấu trúc của “Thiên Đạo” hiện tại, những nút thắt và điểm yếu mà nếu bị phá vỡ, có thể khiến toàn bộ hệ thống sụp đổ.
Quan trọng hơn cả, hắn cảm nhận được một sự biến đổi trong “Nghịch Đạo Chi Lực” của mình. Trước đây, nó chỉ đơn thuần là sức mạnh chống lại quy tắc. Giờ đây, nó như có được một trí tuệ riêng, một khả năng thấu hiểu và thậm chí là “lật ngược” quy tắc. “Phản Phệ Quy Tắc” – không chỉ là phá vỡ, mà là biến chính quy tắc của đối phương thành vũ khí chống lại họ.
“Ngươi đã trở thành chìa khóa,” giọng nói thì thầm, yếu dần. “Hãy nhớ, ‘Chân Thiên’ không phải là một thực thể đơn lẻ. Đó là một liên minh, một tập hợp các vị thần cổ xưa nắm giữ quyền lực tuyệt đối. Chúng sẽ không từ thủ đoạn nào để tiêu diệt ngươi. Con đường của ngươi sẽ đầy gian nan, nhưng ngươi là hy vọng duy nhất để khôi phục lại trật tự chân chính của vũ trụ.”
Luồng sáng bao phủ La Chinh dần tan biến. Cùng lúc đó, cái cây xích khổng lồ bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những sợi xích đen kịt phát ra ánh sáng đỏ rực, như thể hệ thống đang bị quá tải, bị đe dọa từ sâu bên trong.
“Đi đi, kẻ Nghịch Thiên. Ngươi không còn nhiều thời gian. Sự thức tỉnh của ngươi đã cảnh báo chúng. Chúng sẽ đến.”
Một lực đẩy mạnh mẽ nhưng không gây tổn thương lập tức đưa La Chinh ra khỏi không gian kỳ lạ đó. Hắn cảm thấy mình như một viên đạn bị bắn ra, xuyên qua vô số tầng không gian và thời gian. Khi hắn mở mắt ra, hắn đã trở lại khu phế tích cổ xưa, đứng ngay trước khối pha lê.
Khối pha lê không còn lung linh như trước. Nó đã trở nên mờ đục, như thể toàn bộ năng lượng và sinh khí đã bị hút cạn. Giờ đây, nó chỉ là một tàn tích vô hồn, nhưng trong đó, La Chinh cảm nhận được một sự tĩnh lặng vĩnh cửu, như một linh hồn đã tìm thấy sự giải thoát cuối cùng.
La Chinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức mạnh mới đang cuộn trào trong cơ thể. Cái cảm giác “phế vật” ngày nào đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tự tin tuyệt đối, một ý chí không thể lay chuyển. Hắn đã biết sự thật. Hắn đã biết kẻ thù thực sự là ai. Cuộc chiến không chỉ còn là của riêng hắn, mà là cuộc chiến vì tự do của toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới.
Một luồng khí tức hùng mạnh, mang theo sự tức giận và uy áp kinh thiên động địa, đột ngột quét qua khu phế tích. Không gian rung chuyển, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. La Chinh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao. Hắn biết, “chúng” đã đến. Kẻ thù thực sự đã bị kích động.
La Chinh nở một nụ cười lạnh lùng. Hắn không còn là hạt giống bé nhỏ bị ruồng bỏ. Hắn là ngọn cờ Nghịch Thiên, là kẻ sẽ lật đổ trật tự cũ và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”. Cuộc săn đã kết thúc. Giờ là lúc để giải cứu. Và cuộc chiến thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu.