Nghịch Thiên
Chương 765

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:08:02 | Lượt xem: 4

Tiếng gầm thét vang vọng, không phải là âm thanh của sự hung tợn, mà là một bản giao hưởng của sự giải thoát và phẫn nộ tột cùng, nén chặt qua hàng triệu năm. Nó rung chuyển cả không gian xung quanh La Chinh, xuyên qua từng tấc da thịt, đánh thẳng vào linh hồn. Những dã thú mà hắn đã tập hợp, từng con một, đều đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự kích động không thể kìm nén. Ánh mắt chúng đỏ rực, hàm răng nhe ra, móng vuốt cào xé hư không. Chúng đã chờ đợi khoảnh khắc này quá lâu, khoảnh khắc được giải thoát khỏi xiềng xích của định mệnh, được vùng vẫy trong cuộc chiến chống lại kẻ đã áp đặt lên chúng một thân phận không mong muốn.

La Chinh đứng giữa bầy thú khổng lồ, thân ảnh hắn nhỏ bé nhưng khí thế lại ngút trời. Hắn có thể cảm nhận được từng làn sóng căm phẫn, từng tia hy vọng bùng cháy trong chúng. Bàn tay hắn nắm chặt, ánh mắt nhìn xa xăm về phía hư không vô định. Hắn biết, tiếng gầm này chính là lời tuyên chiến. “Thiên Đạo” đã cảm nhận được sự bất phục, sự trỗi dậy của một dòng chảy nghịch lưu, và nó sẽ không ngồi yên. Cuộc chiến này, hắn đã chuẩn bị cho nó từ rất lâu rồi.

Hắn hít sâu một hơi, linh khí trong cơ thể vận chuyển mạnh mẽ, từng mạch máu như giãn nở, sẵn sàng bùng nổ. “Đây mới chỉ là khởi đầu,” hắn tự nhủ, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy kiên định. “Thiên Đạo đã bắt đầu cử người của nó đến.”

Trong khi đó, ở cấm địa cổ xưa của Vô Tận Hư Không, nơi không gian và thời gian xoắn xuýt, không tồn tại bất kỳ quy tắc nào của thế gian phàm tục, tượng đài đá khổng lồ rung chuyển càng lúc càng dữ dội. Những vết nứt ban đầu chỉ là những sợi chỉ mỏng manh, nay đã lan rộng, xé toạc bề mặt đá, để lộ ra những rãnh sâu hun hút. Từ bên trong, ánh sáng đỏ sẫm âm u trào ra như máu, nhuộm đỏ cả một vùng hư không tĩnh lặng, biến nó thành một biển lửa tăm tối.

Không còn là ánh sáng rò rỉ, mà là một dòng chảy mãnh liệt, như thể một huyết mạch cổ xưa đang được đánh thức. Tiếng “rắc… rắc…” liên tục vang lên, tượng đài đá không còn giữ được vẻ ngoài nguyên khối. Từng mảng đá khổng lồ nứt vỡ, rơi xuống hư không vô tận, tan biến thành bụi mịn. Và rồi, giữa luồng sáng đỏ rực, một hình dáng khổng lồ dần hiện rõ. Đó không phải là một con mắt đơn thuần, mà là một cấu trúc phức tạp, như một sinh vật sống được tạo thành từ vô số tinh thể đỏ sẫm, xoay tròn theo một quỹ đạo huyền ảo.

Nó không có mi mắt, không có đồng tử, nhưng lại toát ra một cảm giác quan sát tột độ, lạnh lẽo và vô cùng cổ xưa. Khi nó hoàn toàn hiện ra, một áp lực vô hình bao trùm lấy toàn bộ Vô Tận Hư Không, khiến những thế lực ẩn mình trong bóng tối cũng phải run sợ. Đó là cảm giác của sự bị khống chế, của định mệnh bị áp đặt, của một trật tự không thể lay chuyển.

Từ trung tâm của “con mắt” khổng lồ đó, một khe hở màu đen sâu thẳm xuất hiện, không ngừng xoắn vặn. Nó không phải là một vết nứt, mà là một cánh cổng, một lối đi dẫn đến một chiều không gian khác, nơi chứa đựng những bí mật kinh hoàng nhất của “Thiên Đạo”.

Một bóng người đầu tiên bước ra từ cánh cổng đó. Hắn ta khoác trên mình bộ trường bào màu xám tro, không có bất kỳ hoa văn nào, nhưng lại toát lên một khí chất vô cùng thần bí và uy nghiêm. Khuôn mặt hắn ta bị che khuất bởi mũ trùm đầu, chỉ lộ ra đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm. Mỗi bước chân của hắn ta đều không tạo ra âm thanh, nhưng lại khiến cả hư không chấn động. Hắn ta không mang theo binh khí, không có bất kỳ dấu hiệu tu vi nào rõ ràng, nhưng lại là một mối đe dọa lớn hơn bất kỳ cường giả nào mà La Chinh từng đối mặt.

Theo sau hắn ta, lần lượt là mười hai bóng người khác, tất cả đều mặc trang phục tương tự, khí chất u ám và mạnh mẽ không kém. Họ không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ đứng thẳng, xếp thành một hàng ngang trước “con mắt” khổng lồ, như những pho tượng bất động. Mỗi người trong số họ đều mang một loại khí tức đặc trưng, có kẻ mang theo sự lạnh lẽo của băng giá, kẻ mang theo sự nóng bỏng của dung nham, kẻ mang theo sự mục nát của thời gian, kẻ mang theo sức mạnh của hủy diệt. Họ chính là “Thiên Vệ”, những kẻ được “Thiên Đạo” lựa chọn, được ban cho quyền năng để duy trì trật tự vũ trụ.

Người dẫn đầu, với một cử chỉ chậm rãi, đưa tay lên. Lòng bàn tay hắn ta không có da thịt, mà là một khối năng lượng đen kịt xoắn vặn, hội tụ thành một quả cầu nhỏ. Quả cầu đó nhẹ nhàng bay lên, lơ lửng giữa không trung, sau đó vỡ tan thành vô số tia sáng li ti, bắn thẳng vào những Thiên Vệ khác. Ngay lập tức, cơ thể của mười hai Thiên Vệ bắt đầu phát sáng, không phải là ánh sáng rực rỡ, mà là một loại ánh sáng tối tăm, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt và trói buộc.

“Phạm nhân đã vượt qua giới hạn của mình,” một giọng nói trầm thấp, cổ xưa vang lên, không phải từ bất kỳ ai trong số họ, mà là từ chính “con mắt” khổng lồ. “Hạt giống nghịch thiên đã nảy mầm, và nó đang tìm cách phá vỡ quy luật sinh diệt. Chấp nhận nhiệm vụ, Thiên Vệ.”

Mười hai Thiên Vệ đồng loạt cúi đầu, không chút do dự. “Tuân lệnh, Ý Chí Thiên Đạo.”

Rồi, như những bóng ma, họ tan biến vào hư không, mỗi người một hướng, mang theo một nhiệm vụ riêng biệt. Họ không đi tìm La Chinh ngay lập tức. “Thiên Đạo” không làm việc một cách bộc phát. Nó hành động có tính toán, có chiến lược. Nó sẽ không chỉ đơn thuần tiêu diệt kẻ phản nghịch, mà còn muốn triệt tiêu tận gốc mọi mầm mống bất phục, phá hủy mọi liên minh, mọi hy vọng mà La Chinh đã gieo rắc. Mục tiêu của họ là những điểm yếu, những đồng minh, những nguồn sức mạnh mà La Chinh đang dựa vào, những nút thắt quan trọng trong mạng lưới “Nghịch Thiên” đang dần hình thành.

Ở một nơi khác, cách Vô Tận Hư Không hàng triệu dặm, La Chinh bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đó không phải là một cảm giác vật lý, mà là một rung động của linh hồn, một sự cảnh báo từ “Nghịch Đạo” của hắn. Hắn ngẩng đầu, nhìn xuyên qua tầng tầng lớp lớp không gian, như thể có thể nhìn thấy những gì đang diễn ra. Mặc dù không thể thấy rõ, nhưng hắn có thể cảm nhận được sự thức tỉnh của một quyền năng cổ xưa, một sự bùng nổ của ý chí tuyệt đối.

“Chúng đã đến rồi,” hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ sắc bén. “Không chỉ là một, mà là rất nhiều.”

Những dã thú xung quanh hắn cũng trở nên cảnh giác hơn. Tiếng gầm thét ban nãy đã lắng xuống, thay vào đó là sự im lặng chết chóc, báo hiệu cho một cơn bão lớn. Chúng không thể cảm nhận được sự hiện diện của Thiên Vệ rõ ràng như La Chinh, nhưng bản năng sinh tồn đã mách bảo chúng rằng nguy hiểm đang đến gần.

La Chinh khẽ nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, những mảnh ghép của các Đại Thế Giới, các chủng tộc, các nền văn minh mà hắn từng đi qua dần hiện lên. Hắn đã gieo những hạt giống, đã tạo ra những liên kết, đã thức tỉnh những linh hồn bất khuất. Giờ đây, “Thiên Đạo” sẽ tìm cách nhổ bỏ chúng.

Hắn mở mắt ra, ánh sáng trong đồng tử như những vì sao xa xăm. “Cuộc chiến tranh tổng lực, trận chiến định đoạt vận mệnh Vạn Giới, đang đến gần hơn bao giờ hết.”

Hắn biết rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh đơn thuần. Đây là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, của định nghĩa về tự do. “Thiên Đạo” muốn duy trì trật tự của nó, một trật tự mà nó cho là chân lý tuyệt đối. Còn hắn, La Chinh, hắn muốn phá vỡ trật tự đó, chứng minh rằng phàm nhân cũng có thể tự định đoạt số phận của mình, rằng “Thiên” không phải là chân lý tối thượng.

Một luồng khí thế mạnh mẽ bùng phát từ cơ thể La Chinh, không còn là sự ẩn nhẫn hay che giấu. Hắn không còn là kẻ bị ruồng bỏ, không còn là phế vật. Hắn là “Nghịch Thiên”. Và hắn sẽ không lùi bước. Hắn quay sang nhìn những dã thú đang đứng cạnh mình, ánh mắt hắn tràn đầy sự tin tưởng. “Chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ cho ‘Thiên’ thấy, ý chí của sinh linh không thể bị chà đạp.”

Những dã thú đáp lại bằng những tiếng gầm gừ trầm thấp, như một lời thề nguyện. Chúng đã sẵn sàng. Và La Chinh cũng vậy. Cuộc săn lùng đã bắt đầu, nhưng không phải chỉ có “Thiên Đạo” là kẻ săn mồi. La Chinh và liên minh của hắn cũng sẽ là những kẻ đi săn, săn lùng những bí mật, những điểm yếu của “Thiên Đạo”, và cuối cùng là săn lùng chính định mệnh.

Vô Tận Hư Không lại chìm vào im lặng, nhưng sự im lặng đó không còn là sự tĩnh mịch. Nó là sự tĩnh lặng trước cơn bão, sự tĩnh lặng của một vũ trụ đang nín thở, chờ đợi những biến cố long trời lở đất sắp sửa diễn ra. Ánh sáng đỏ sẫm từ tàn tích của tượng đài đá vẫn còn lấp lóe, như một con mắt khổng lồ đang dõi theo từng chuyển động, từng ý nghĩ của mọi sinh linh trong Vạn Giới, chờ đợi thời khắc để trừng phạt kẻ dám thách thức nó.

La Chinh biết, hành trình “Nghịch Thiên” của hắn vừa mới bước vào một chương mới, một chương đầy máu và lửa, nơi ranh giới giữa tồn tại và hủy diệt trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Nhưng hắn không sợ hãi. Bởi vì, hắn sinh ra là để nghịch thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8