Nghịch Thiên
Chương 764

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:07:33 | Lượt xem: 4

La Chinh gật đầu. Đây mới chỉ là khởi đầu. Một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên trên Vong Tinh. Giờ đây, hắn sẽ dẫn dắt đội quân Băng Tinh Cổ Thú, mang theo ngọn lửa này, đi khắp Vô Tận Hư Không, đến những thế giới khác đang chịu cảnh áp bức, để biến những tia hy vọng nhỏ bé này thành một biển lửa Nghịch Thiên, thiêu rụi mọi xiềng xích của “Thiên Đạo”.

Và ở một góc nào đó của Vô Tận Hư Không, trong một cấm địa cổ xưa mà ngay cả Thần Đế cũng không thể chạm tới, một thứ gì đó vô hình, vĩ đại và lạnh lẽo, dường như đã khẽ rung động. Một “con kiến” nhỏ bé, mang theo ngọn lửa của sự phẫn nộ, đang bắt đầu gây ra những gợn sóng đầu tiên trên mặt hồ vĩnh hằng của “Thiên”.

La Chinh khẽ gật đầu, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua hàng vạn Băng Tinh Cổ Thú đang đứng nghiêm chỉnh trên quảng trường đổ nát của Vong Tinh. Mỗi con thú, từ nhỏ nhất đến khổng lồ nhất, đều mang theo một ý chí kiên định, một khao khát được giải thoát khỏi xiềng xích của số phận. Chúng không chỉ là binh khí, chúng là những linh hồn, những bằng chứng sống về sự tàn khốc của “Thiên Đạo” và cũng là những ngọn lửa đầu tiên của cuộc phản kháng.

“Sẽ không còn Vong Tinh thứ hai nào nữa,” La Chinh thì thầm, giọng nói của hắn không mang theo sự giận dữ bùng nổ, mà là một sự bình tĩnh đáng sợ, như mặt nước hồ sâu thẳm trước cơn bão lớn. “Chúng ta sẽ đi, mang theo ngọn lửa này, đến mọi ngóc ngách của Vô Tận Hư Không. Nơi nào có áp bức, nơi đó sẽ có Nghịch Thiên.”

Vô Tận Hư Không bao la, vô định, một không gian vô tận không có quy tắc, không có giới hạn, nơi các đại thế giới trôi nổi như những hòn đảo cô độc. Với Băng Tinh Cổ Thú, nơi đây không phải là mối đe dọa. Cơ thể chúng được cấu tạo từ băng tinh nguyên thủy, có thể chống chịu được sự khắc nghiệt của chân không, và tốc độ của chúng, khi được La Chinh điều khiển bằng linh hồn lực, có thể sánh ngang với các phi thuyền cấp Thần Đế. Quan trọng hơn, chúng có khả năng cảm nhận được những dao động yếu ớt của linh khí, của sự sống, dẫn đường cho La Chinh đến những thế giới đang cần đến hắn.

“Khởi hành!”

Một tiếng hô trầm thấp vang vọng, như một mệnh lệnh từ sâu thẳm linh hồn. Ngay lập tức, hàng vạn Băng Tinh Cổ Thú đồng loạt cất mình, cơ thể khổng lồ của chúng xuyên qua bầu khí quyển u ám của Vong Tinh, tạo thành một dòng chảy băng giá khổng lồ lao thẳng vào Vô Tận Hư Không. Chúng không hề tạo ra một tiếng động nào, chỉ có ánh sáng xanh lam lạnh lẽo phản chiếu từ lớp băng tinh, vẽ nên một vệt sáng kỳ ảo trên nền trời sao.

La Chinh đứng trên đầu của Băng Tinh Cổ Thú chúa tể, đôi mắt hắn quét qua vô số vì sao xa xăm. Hắn cảm nhận được, ngay cả khi chưa rời Vong Tinh bao xa, một sự thay đổi tinh vi trong không gian. Đó không phải là một cơn bão năng lượng hay một sự biến động vật lý, mà là một cảm giác lạnh lẽo, một áp lực vô hình đang lan tỏa, như thể có một ánh mắt khổng lồ đang từ từ mở ra, dõi theo từng động thái của hắn.

“Thiên Đạo…” La Chinh lẩm bẩm. Hắn biết, lời tuyên chiến của hắn đã được nghe thấy. Hồ nước vĩnh hằng đã gợn sóng, và giờ đây, nó sẽ không còn bình yên nữa.

Đoàn quân băng tinh lao đi không ngừng nghỉ, xuyên qua những dải ngân hà bụi bặm, né tránh những hố đen nuốt chửng ánh sáng. Hành trình trong Vô Tận Hư Không không phải là không nguy hiểm. Đôi khi, những luồng năng lượng hỗn loạn từ các vụ nổ siêu tân tinh cổ xưa sẽ quét qua, hoặc những sinh vật hư không khổng lồ, sống nhờ năng lượng vũ trụ, sẽ xuất hiện. Nhưng với sức mạnh của Băng Tinh Cổ Thú chúa tể và sự chỉ huy của La Chinh, mọi hiểm nguy đều bị dẹp tan hoặc né tránh một cách khéo léo.

Trong suốt hành trình, La Chinh không ngừng suy nghĩ. “Thiên Đạo” không phải là một thực thể có thể nhìn thấy, chạm vào. Nó là một khái niệm, một quy luật, một ý chí vũ trụ vô hình. Nhưng từ những gì hắn đã trải qua, từ số phận của Vong Tinh, từ những bí mật mà hắn đã khám phá, hắn biết rằng “Thiên Đạo” có khả năng thao túng, điều khiển, thậm chí là tiêu diệt. Mục tiêu của hắn không chỉ là đánh bại những kẻ tự xưng là đại diện của “Thiên”, mà là thay đổi tận gốc rễ cái “Đạo” vận hành vũ trụ này.

Sau nhiều ngày phi hành, Băng Tinh Cổ Thú chúa tể phát ra một tiếng gầm nhẹ trong tâm trí La Chinh, báo hiệu một sự sống. Phía trước, ánh sáng lấp lánh của một tinh hệ xa lạ bắt đầu hiện rõ. Một thế giới màu xanh biếc, được bao bọc bởi một vành đai thiên thạch lấp lánh, từ từ hiện ra trước mắt.

“Đó là Thiên Lam Giới,” Băng Tinh Cổ Thú chúa tể truyền đạt thông tin. “Một thế giới từng rất phồn thịnh, nhưng giờ đây đang dần lụi tàn dưới sự cướp bóc linh khí của một số thế lực Thượng Giới.”

La Chinh nheo mắt. Ngay cả từ khoảng cách xa, hắn có thể cảm nhận được sự suy yếu của linh khí trên Thiên Lam Giới, một sự kiệt quệ từ từ, giống như một sinh vật đang bị rút cạn sự sống. Đây chính là mục tiêu đầu tiên của hắn.

Khi đoàn quân Băng Tinh Cổ Thú tiến vào bầu khí quyển của Thiên Lam Giới, sự xuất hiện đột ngột của chúng đã gây ra một sự chấn động lớn. Những tiếng còi báo động vang lên khắp nơi, những phi thuyền phòng thủ nhỏ bé của Thiên Lam Giới vội vàng xuất kích, các cường giả tu luyện bay lên trời, vẻ mặt đầy lo lắng và hoảng sợ. Họ đã quá quen với những cuộc cướp bóc, những cuộc xâm lược từ các thế lực mạnh hơn, và sự xuất hiện của một quân đoàn băng tinh khổng lồ như vậy chỉ khiến họ nghĩ đến một viễn cảnh tồi tệ nhất.

“Dừng lại!” La Chinh ra lệnh. Quân đoàn Băng Tinh Cổ Thú lập tức đứng yên giữa không trung, tạo thành một hình bán nguyệt khổng lồ, che khuất một phần bầu trời. Áp lực vô hình mà chúng tạo ra khiến không khí như ngưng đọng, những chiến binh Thiên Lam Giới run rẩy, không dám tiến thêm.

La Chinh bay lên phía trước, tách khỏi quân đoàn. Hắn không có ý định dùng bạo lực. Mục tiêu của hắn là thắp lên ngọn lửa hy vọng, không phải gieo rắc thêm nỗi sợ hãi.

“Ta là La Chinh,” giọng nói của hắn vang vọng, không cần dùng linh lực quá mức, nhưng lại có một sức mạnh xuyên thấu lòng người. “Ta đến đây không phải để cướp bóc, mà là để mang lại tự do.”

Những người Thiên Lam Giới nhìn nhau, vẻ hoài nghi hiện rõ trên khuôn mặt. Một vị lão giả mặc áo bào xanh lam, tu vi đạt tới cảnh giới bán Thần Đế, bay lên phía trước, ánh mắt đầy cảnh giác.

“Tự do?” Lão giả cười khẩy. “Trong Vô Tận Hư Không này, kẻ mạnh làm vua. Ngươi mang theo quân đoàn hùng mạnh như vậy, lại nói muốn mang lại tự do? Chẳng lẽ ngươi muốn chúng ta từ bỏ sự phụ thuộc vào Thượng Giới, để rồi bị các cường giả khác nuốt chửng?”

La Chinh không vội đáp lời. Hắn giơ tay lên, một luồng ánh sáng xanh lam từ lòng bàn tay hắn bay ra, lơ lửng giữa không trung. Đó là một hạt giống băng tinh nhỏ bé, nhưng lại tỏa ra một nguồn năng lượng sống dồi dào, thanh khiết mà người Thiên Lam Giới đã lâu không cảm nhận được.

“Thế giới của các ngươi đang chết dần,” La Chinh nói. “Linh khí bị hút cạn, nguồn sống bị vắt kiệt. Ngươi nghĩ rằng sự phụ thuộc của các ngươi mang lại sự bảo vệ? Không, nó chỉ là một bản án tử hình chậm mà thôi.”

Hạt giống băng tinh từ từ bay về phía lão giả. Lão giả do dự, nhưng rồi vẫn vươn tay đón lấy. Ngay khi hạt giống chạm vào lòng bàn tay lão, một luồng sinh khí mạnh mẽ lập tức lan tỏa khắp cơ thể lão, những vết nhăn trên khuôn mặt lão dường như giãn ra một chút, ánh mắt lão trở nên sáng hơn.

“Đây là… linh khí nguyên thủy?” Lão giả kinh ngạc. “Không, nó còn tinh khiết hơn cả linh khí nguyên thủy mà chúng ta ghi chép trong cổ tịch!”

La Chinh gật đầu. “Đây là linh khí từ Băng Tinh Cổ Thú, một chủng tộc bị “Thiên Đạo” nguyền rủa, bị giam cầm trong những xiềng xích vĩnh cửu. Nhưng chúng ta đã phá vỡ xiềng xích đó. Chúng ta đã Nghịch Thiên.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt lão giả, rồi quét qua những gương mặt còn đang hoài nghi phía sau. “Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ, những Thượng Giới mà các ngươi phụ thuộc, chúng chỉ là những kẻ cướp bóc, những kẻ thiết lập quy tắc để duy trì sự thống trị của mình. Ta đến đây để nói rằng: Các ngươi có quyền được lựa chọn. Các ngươi có quyền được sống tự do, không bị ai cướp đoạt.”

Một sự im lặng bao trùm. Những người Thiên Lam Giới bắt đầu xì xào bàn tán. Đối với họ, ý niệm về việc chống lại “Thiên Đạo” là điều không tưởng, một sự cuồng vọng điên rồ. Nhưng nguồn năng lượng từ hạt giống băng tinh trong tay lão giả, và sự chân thành trong lời nói của La Chinh, đã gieo một hạt mầm nghi ngờ vào tâm trí họ.

“Chúng ta không cần sự bảo vệ của bất cứ Thượng Giới nào,” La Chinh tiếp tục, giọng hắn vang dội như tiếng chuông cảnh tỉnh. “Chúng ta sẽ tự bảo vệ chính mình. Chúng ta sẽ cùng nhau, tạo nên một liên minh Nghịch Thiên, một liên minh của những kẻ dám chống lại số phận, dám đòi lại công bằng cho chính mình.”

Đúng lúc đó, một chùm sáng vàng rực rỡ xé toang bầu trời, lao thẳng xuống. Một lực lượng hùng mạnh, được bao phủ bởi những ấn ký cổ xưa, đột ngột xuất hiện. Đó là những cường giả đến từ “Thần Giới Cổ Xưa”, một trong những thế lực Thượng Giới đang bóc lột Thiên Lam Giới. Chúng đã cảm nhận được sự bất thường, sự dao động của “Thiên Đạo” khi La Chinh xuất hiện.

“Kẻ phàm trần thấp kém!” Một vị Thần Đế với khuôn mặt kiêu ngạo, ánh mắt khinh miệt, nhìn xuống La Chinh. “Ngươi dám tập hợp những dị đoan, dám gieo rắc tư tưởng chống đối Thiên Đạo? Ngươi đang tìm chết!”

La Chinh không lùi bước. Hắn quay lại, đối mặt với vị Thần Đế. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, không chút sợ hãi. “Ta không tìm chết. Ta đang tìm cách sống. Và ta sẽ không cho phép bất cứ ai, dù là Thiên Đạo hay Thần Đế, tước đoạt quyền sống đó của ta, và của bất cứ ai khác.”

Quân đoàn Băng Tinh Cổ Thú phía sau La Chinh đồng loạt rống lên một tiếng gầm vang trời, âm thanh đó không chỉ là tiếng gầm của dã thú, mà là tiếng gầm của sự giải thoát, của sự phẫn nộ bị dồn nén bấy lâu. Chúng đã sẵn sàng cho trận chiến đầu tiên trên hành trình Nghịch Thiên của mình. Và La Chinh, hắn cũng vậy. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. “Thiên Đạo” đã bắt đầu cử người của nó đến, và cuộc chiến tranh tổng lực, trận chiến định đoạt vận mệnh Vạn Giới, đang đến gần hơn bao giờ hết.

Ở cấm địa cổ xưa của Vô Tận Hư Không, nơi không gian và thời gian trở nên mơ hồ, một tượng đài đá khổng lồ, vốn im lìm hàng triệu năm, giờ đây đang khẽ rung động. Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên bề mặt của nó, và từ bên trong, một ánh sáng màu đỏ sẫm âm u bắt đầu rò rỉ ra, như thể một con mắt khổng lồ đang từ từ mở ra trong bóng tối vĩnh cửu, tràn ngập sự tức giận và mục nát.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8