Nghịch Thiên
Chương 763
Vô Tận Hư Không bao la, lạnh lẽo và tĩnh mịch, nhưng giờ đây, nó lại được thắp sáng bởi một dòng sông sao di động. Hàng triệu Băng Tinh Cổ Thú, mỗi con to lớn như một ngọn núi băng trôi, lấp lánh phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ những tinh vân xa xôi. Chúng di chuyển không tiếng động, không chút dao động, tuân theo ý chí của một thanh niên đang đứng trên lưng con Cổ Thú đầu đàn, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía trước.
La Chinh cảm nhận được sự rộng lớn đến choáng ngợp của vũ trụ. Cái gọi là Thượng Giới, Tiên Giới mà hắn từng biết chỉ là một hạt cát trong sa mạc vô biên này. Tại đây, thời gian và không gian dường như mất đi ý nghĩa. Hắn có thể cảm nhận được những luồng khí tức cổ xưa, những tàn dư của những nền văn minh đã lụi tàn, những bí ẩn mà ngay cả các Cổ Thần cũng khó lòng chạm tới.
“Thiên… Ngươi rốt cuộc là gì?” La Chinh khẽ lẩm bẩm, âm thanh tan biến vào hư vô. Hắn biết, con đường mình đang đi là một con đường đơn độc, một con đường mà không kẻ nào dám mơ đến. Nhưng sự phẫn nộ trong lòng, nỗi đau của những kẻ bị áp bức, và khát vọng về một trật tự công bằng đã trở thành ngọn lửa bùng cháy, sưởi ấm cả đội quân băng giá.
Hành trình kéo dài hàng tháng trời. Trong Vô Tận Hư Không, khái niệm ngày đêm không tồn tại. La Chinh không ngừng tu luyện, củng cố cảnh giới của mình, đồng thời cũng dùng thần thức bao quát đội quân Băng Tinh Cổ Thú. Chúng là những sinh vật nguyên thủy, thuần túy, được hắn đánh thức và ban cho ý chí. Giờ đây, chúng không chỉ là công cụ, mà là những chiến hữu đầu tiên trong cuộc chiến Nghịch Thiên này.
Đột nhiên, một luồng dao động yếu ớt truyền đến từ phía xa. Đó là một tinh vân nhỏ, ẩn mình giữa những dải sao mờ ảo. Luồng dao động đó không mạnh, nhưng lại mang theo một cảm giác tuyệt vọng, một sự cầu khẩn thảm thiết.
“Đến rồi,” La Chinh nói khẽ, đôi mắt lóe lên. “Đi về phía đó!”
Đội quân Băng Tinh Cổ Thú đổi hướng, lao nhanh hơn về phía tinh vân. Càng đến gần, luồng dao động càng rõ ràng. Đó là những lời cầu nguyện, những tiếng rên rỉ của linh hồn, dường như bị một thứ xiềng xích vô hình trói buộc.
Khi xuyên qua lớp khí bụi của tinh vân, một thế giới xuất hiện trước mắt La Chinh. Đó là một hành tinh nhỏ, được bao phủ bởi một bầu khí quyển màu xám tro. Không có màu xanh của cây cối, không có ánh sáng rực rỡ của sông hồ. Tất cả chìm trong một màu u ám, tang tóc. Bề mặt hành tinh lởm chởm những kiến trúc đổ nát, những thành phố hoang tàn như những bộ xương khổng lồ.
La Chinh dùng thần thức quét qua. Hắn phát hiện ra rằng, trên hành tinh này vẫn còn sự sống, nhưng đó là một sự sống lay lắt, bị đè nén đến tận cùng. Những sinh linh ở đây có hình dáng gần giống nhân loại, nhưng thân thể gầy gò, ánh mắt trống rỗng. Họ sống trong những hầm ngầm, những khe đá, run rẩy trước một thứ quyền năng vô hình đang bao trùm lấy thế giới của họ.
Hành tinh này được gọi là “Vong Tinh”.
Theo ký ức mà La Chinh thu được từ Vong Tinh, thế giới này từng là một nơi phồn thịnh, tràn đầy sức sống. Nhưng cách đây hàng vạn năm, một “Thiên Giới Sứ Giả” đã giáng lâm, mang theo một lời tiên tri về “Thiên Mệnh Tận Diệt”. Kể từ đó, Vong Tinh bị coi là một hành tinh bị “Thiên” ruồng bỏ, nơi mọi sinh linh đều mang “Thiên Nguyền” trong huyết mạch. Linh khí cạn kiệt, tài nguyên khô kiệt, và quan trọng nhất, mọi nỗ lực tu luyện đều bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt.
Bất cứ ai có thiên phú xuất chúng, có ý chí vượt thoát, đều sẽ bị “Thiên Nguyền” phản phệ, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì hồn phi phách tán. Dần dần, những người Vong Tinh chấp nhận số phận, sống trong sự tuyệt vọng và chờ đợi ngày tận diệt.
La Chinh hạ lệnh cho đội quân Băng Tinh Cổ Thú dừng lại ở tầng khí quyển, chỉ một mình hắn cùng vài con Cổ Thú nhỏ hơn hạ xuống. Hắn không muốn sự xuất hiện đột ngột của một đội quân khổng lồ làm kinh hãi những sinh linh yếu ớt này.
Hắn đáp xuống một quảng trường đổ nát, nơi một nhóm người Vong Tinh đang quỳ rạp, hướng về phía bầu trời xám xịt, lẩm bẩm những lời cầu nguyện vô vọng. Khi họ nhận ra sự xuất hiện của một người lạ, ánh mắt họ tràn ngập sự sợ hãi và kinh ngạc.
“Ngươi… ngươi là ai? Ngươi từ đâu đến?” Một lão nhân gầy gò, có vẻ là thủ lĩnh, run rẩy hỏi.
La Chinh nhìn những gương mặt hốc hác, những đôi mắt chứa đầy sự cam chịu. Hắn cảm nhận được nỗi đau của họ, sự bất lực của họ trước một thế lực mà họ cho là định mệnh.
“Ta là La Chinh,” hắn nói, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng. “Ta đến từ một nơi rất xa, mang theo một thông điệp.”
“Thông điệp gì?” Lão nhân hỏi, trong giọng nói pha lẫn một chút tò mò hiếm hoi.
“Thông điệp rằng ‘Thiên’ mà các ngươi đang thờ phụng, cái ‘Thiên Mệnh Tận Diệt’ mà các ngươi đang cam chịu, tất cả đều là một sự lừa dối!” La Chinh dõng dạc tuyên bố. “Cái gọi là ‘Thiên Nguyền’ không phải là định mệnh, mà là một xiềng xích do kẻ khác đặt ra để giam cầm các ngươi, để hút cạn sinh khí của thế giới này!”
Lời nói của La Chinh như một tiếng sấm sét giữa không gian tĩnh mịch. Những người Vong Tinh sững sờ, rồi ánh mắt họ chuyển từ kinh ngạc sang phẫn nộ, nhưng đó là sự phẫn nộ vô vọng. Một vài người bắt đầu la lên, cho rằng La Chinh là kẻ cuồng vọng, dám phỉ báng “Thiên”.
“Câm mồm!” Một tiếng gầm giận dữ vang lên từ xa. Một nhóm “Thiên Giới Sứ Giả” cục bộ, những kẻ tự xưng là người bảo vệ “Thiên Mệnh”, xuất hiện. Chúng là những kẻ duy nhất trên Vong Tinh có thể tu luyện, nhờ vào một loại “ban ơn” từ “Thiên”, thực chất là sự thao túng linh mạch để chúng có thể hấp thụ linh khí còn sót lại.
Kẻ dẫn đầu là một nam nhân trung niên, thân hình vạm vỡ, mặc áo giáp làm từ một loại khoáng thạch đen bóng, ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn. Hắn gọi mình là “Thiên Giám Giả” của Vong Tinh.
“Kẻ ngoại lai dám buông lời ngông cuồng! Ngươi không biết quy tắc của Vong Tinh sao? Dám phỉ báng Thiên Mệnh, ngươi sẽ phải chịu Thiên Phạt!” Thiên Giám Giả gầm lên, vung một thanh đại đao về phía La Chinh.
La Chinh không hề động đậy. Khi lưỡi đao sắc bén chém tới, nó bỗng nhiên dừng lại cách trán hắn một tấc, như bị một bức tường vô hình chặn đứng. Thiên Giám Giả trợn tròn mắt, dùng hết sức lực cũng không thể tiến thêm một phân.
“Thiên Phạt?” La Chinh khẽ cười khẩy. “Ngươi nói đến thứ này sao?”
Hắn khẽ vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy lưỡi đao. Một luồng lực lượng kinh hoàng từ tay hắn truyền vào thanh đao, khiến nó run rẩy kịch liệt, rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống đất.
Thiên Giám Giả cùng toàn bộ đám Thiên Giới Sứ Giả đều hóa đá. Đây là loại sức mạnh gì? Lưỡi đao của hắn được rèn từ “Thiên Thạch”, là vật liệu cứng rắn nhất Vong Tinh, vậy mà lại bị một tay không bóp nát?
“Ta nói cho các ngươi biết,” La Chinh tiếp tục, ánh mắt sắc bén như kiếm. “Cái gọi là ‘Thiên Nguyền’ trên thế giới này, ta có thể phá giải. Cái gọi là ‘Thiên Mệnh’, ta có thể lật đổ. Các ngươi đã chịu đựng quá lâu rồi. Các ngươi có chấp nhận mãi mãi làm nô lệ của một ý chí vô hình, hay các ngươi muốn đứng lên, giành lấy tự do cho chính mình, cho con cháu các ngươi?”
Hắn giơ một tay lên, một luồng sáng xanh biếc từ lòng bàn tay hắn tỏa ra, bao trùm lấy một người Vong Tinh đang bị bệnh tật hành hạ. Ngay lập tức, cơ thể người đó run rẩy, những vết thương khô héo trên người dần khép lại, sức sống quay trở lại. Cái gọi là “Thiên Nguyền” dường như đã bị một lực lượng mạnh mẽ hơn quét sạch.
Những người Vong Tinh chứng kiến cảnh tượng đó đều há hốc mồm. Đây là kỳ tích! Đây là điều mà họ chưa từng thấy trong suốt hàng vạn năm bị “Thiên Nguyền” hành hạ!
“Ta không đến để cai trị các ngươi, cũng không đến để bắt các ngươi phải tin ta một cách mù quáng,” La Chinh nói. “Ta đến để thắp lên ngọn lửa hy vọng. Ta đang tập hợp một liên minh, một đội quân Nghịch Thiên, để thách thức cái gọi là ‘Thiên Đạo’ đã áp bức Chư Thiên Vạn Giới. Các ngươi, những kẻ bị ‘Thiên’ ruồng bỏ, có muốn tham gia vào cuộc chiến vĩ đại này, để định nghĩa lại ý nghĩa của ‘Thiên’?”
Thiên Giám Giả lúc này đã hoàn toàn hoảng sợ. Hắn không thể hiểu nổi sức mạnh của La Chinh, cũng không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Hắn cố gắng liên lạc với “Thiên Giới Sứ Giả” cấp cao hơn, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Luồng sức mạnh của La Chinh đã cắt đứt mọi kết nối của Vong Tinh với bên ngoài, ít nhất là tạm thời.
Lão nhân thủ lĩnh Vong Tinh từ từ đứng dậy, ánh mắt đã không còn sự cam chịu mà thay vào đó là một tia sáng hy vọng đã ngủ quên từ rất lâu. “Phá giải Thiên Nguyền… Lật đổ Thiên Mệnh… Ngươi… ngươi thật sự có thể làm được sao?”
“Ta không hứa sẽ thành công, nhưng ta hứa sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng,” La Chinh đáp, ánh mắt kiên định. “Các ngươi đã sống trong bóng tối quá lâu rồi. Đã đến lúc nhìn thấy ánh sáng.”
Trong một khoảnh khắc im lặng kéo dài, những người Vong Tinh nhìn nhau. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy của họ, nhưng lời nói của La Chinh, cùng với màn trình diễn sức mạnh và sự giải trừ “Thiên Nguyền”, đã gieo vào lòng họ một hạt giống mới: Hạt giống của sự Nghịch Thiên.
Cuối cùng, lão nhân thủ lĩnh quỳ một gối xuống, không phải để cầu nguyện “Thiên”, mà là để bày tỏ sự tôn kính và quyết tâm. “Chúng ta… chúng ta đã chịu đựng quá đủ rồi! Nếu có thể nhìn thấy một tia hy vọng, dù chỉ là một tia nhỏ nhoi, chúng ta cũng nguyện theo ngươi, La Chinh! Nguyện cùng ngươi… Nghịch Thiên!”
Những người Vong Tinh khác cũng nối tiếp, tiếng hô “Nghịch Thiên!” vang vọng khắp quảng trường đổ nát, xuyên qua bầu khí quyển u ám của Vong Tinh, như một lời tuyên chiến gửi tới tận cùng của Vô Tận Hư Không.
La Chinh gật đầu. Đây mới chỉ là khởi đầu. Một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên trên Vong Tinh. Giờ đây, hắn sẽ dẫn dắt đội quân Băng Tinh Cổ Thú, mang theo ngọn lửa này, đi khắp Vô Tận Hư Không, đến những thế giới khác đang chịu cảnh áp bức, để biến những tia hy vọng nhỏ bé này thành một biển lửa Nghịch Thiên, thiêu rụi mọi xiềng xích của “Thiên Đạo”.
Và ở một góc nào đó của Vô Tận Hư Không, trong một cấm địa cổ xưa mà ngay cả Thần Đế cũng không thể chạm tới, một thứ gì đó vô hình, vĩ đại và lạnh lẽo, dường như đã khẽ rung động. Một “con kiến” nhỏ bé, mang theo ngọn lửa của sự phẫn nộ, đang bắt đầu gây ra những gợn sóng đầu tiên trên mặt hồ vĩnh hằng của “Thiên”.