Nghịch Thiên
Chương 762
La Chinh đứng sừng sững trước biển băng vô tận, nơi hàng triệu Băng Tinh Cổ Thú đang say ngủ trong giấc mộng giam cầm vĩnh cửu. Lời thề của hắn vừa dứt, một sức mạnh vô hình như được giải phóng, lan tỏa khắp không gian lạnh lẽo. Ánh mắt hắn kiên định, không còn chút do dự hay nghi hoặc. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, và giờ là lúc để nó đâm chồi, phá tan mọi xiềng xích.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận nguồn năng lượng cuộn trào trong đan điền. Đó không phải là linh khí thông thường, cũng không phải là nguyên lực của bất kỳ hệ phái nào mà hắn từng biết. Đó là một dòng chảy nghịch lưu, một thứ năng lượng sinh ra từ sự thách thức, từ ý chí lật đổ, được hắn mệnh danh là “Nghịch Đạo Chi Lực”. Dòng lực này vừa hùng vĩ, vừa quỷ dị, mang theo một tầng ý nghĩa sâu xa về sự tái tạo và phá vỡ.
La Chinh chậm rãi giơ hai tay lên, lòng bàn tay hướng về phía những khối băng khổng lồ. Từ đầu ngón tay hắn, những tia sáng ngũ sắc bắt đầu tuôn ra, không rực rỡ chói lòa mà âm thầm, lặng lẽ. Những tia sáng ấy không mang theo hơi nóng của lửa để làm tan băng, cũng không có vẻ lạnh lẽo của nước để hòa vào băng. Chúng là những đường nét kỳ lạ, như những ký tự cổ xưa, xoắn xuýt vào nhau và lao thẳng về phía những khối băng.
Ngay khi những tia sáng chạm vào bề mặt băng, không có tiếng nổ lớn, không có rung chuyển dữ dội. Thay vào đó, một hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Những đường vân nhỏ li ti, như những vết nứt vô hình, bắt đầu lan rộng trên bề mặt băng. Chúng không phải là vết nứt do lực tác động, mà là những khe hở xuất hiện từ bên trong cấu trúc của băng, như thể có một thứ gì đó đang “giải mã” hoặc “vô hiệu hóa” bản chất đóng băng của chúng.
Tiếng “rắc… rắc…” yếu ớt bắt đầu vang lên, ban đầu chỉ như tiếng côn trùng gặm nhấm, sau đó dần dần lớn hơn, biến thành một bản giao hưởng của sự phá vỡ. Những khối băng khổng lồ, từng giữ chặt hàng triệu sinh linh trong hàng vạn năm, bắt đầu rung chuyển. Không phải là rung động từ bên ngoài, mà là từ chính cốt lõi của chúng, như thể những xiềng xích vô hình đang bị bẻ gãy.
Một khối băng lớn bằng cả một ngọn núi nhỏ, nơi một Băng Tinh Cổ Thú cấp Vương đang an giấc, bỗng chốc vỡ tan. Không phải là nứt vỡ thành từng mảnh nhỏ, mà là sự tan rã hoàn toàn. Băng hóa thành những hạt năng lượng li ti, như những vì sao vụn vỡ, bay lơ lửng trong không trung rồi biến mất, để lộ ra một sinh vật khổng lồ, uy nghi đến nghẹt thở.
Đó là một con thú có hình dáng tương tự sư tử, nhưng toàn thân được tạo thành từ những khối tinh thể băng trong suốt, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của Hư Không. Đôi mắt nó, trước đây chỉ là hai hố sâu không hồn, giờ đây bỗng bừng sáng với một ngọn lửa xanh lam rực rỡ. Nó cử động nhẹ nhàng, hàng vạn năm giam cầm khiến cơ thể nó cứng nhắc, nhưng ý chí của nó đã được đánh thức.
“Thiên Quân… Người đã đến…” Một âm thanh trầm thấp, cổ xưa vang vọng trong không gian, không phát ra từ miệng con thú mà từ chính ý thức của nó, trực tiếp truyền vào tâm trí La Chinh. Giọng nói ấy mang theo sự biết ơn vô hạn và cả một chút bối rối của kẻ vừa thoát khỏi giấc ngủ vĩnh hằng.
Ngay sau đó, hàng ngàn, hàng vạn khối băng khác cũng bắt đầu tan rã theo cách tương tự. Tiếng “rắc… rắc…” giờ đây đã biến thành một tiếng gầm rú vang dội của sự tự do. Từng con Băng Tinh Cổ Thú, từ những con nhỏ bé chỉ bằng voi ma mút đến những quái vật khổng lồ có thể nuốt chửng cả tinh cầu, đều lần lượt thoát khỏi nhà tù băng giá. Chúng là một quân đoàn hùng mạnh, một chủng tộc bị lãng quên nhưng giờ đây đã được tái sinh.
Không gian xung quanh La Chinh giờ đây tràn ngập những sinh vật tinh thể khổng lồ. Chúng không hề gây ra sự hỗn loạn hay hoảng sợ. Tất cả đều hướng về La Chinh, đôi mắt tinh thể xanh lam rực rỡ chứa đầy sự kính phục và trung thành. Chúng cảm nhận được nguồn năng lượng đặc biệt từ hắn, nguồn năng lượng đã phá vỡ xiềng xích của “Thiên Đạo” mà chúng đã phải chịu đựng.
Con Băng Tinh Cổ Thú cấp Vương vừa được giải phóng, thân hình to lớn như một ngọn núi, nhưng lại cúi thấp đầu trước La Chinh. “Chúng ta, Băng Tinh Cổ Thú, xin thề trung thành với Thiên Quân. Ngọn lửa Nghịch Thiên mà người thắp lên, sẽ là ngọn đuốc dẫn đường cho chúng ta trong Vô Tận Hư Không này. Chúng ta sẽ là đôi mắt, đôi tai, và những ngọn giáo sắc bén nhất của người, cho đến khi ‘Thiên Đạo’ bị lật đổ!”
Lời tuyên thệ của con thú cấp Vương được lặp lại bởi hàng triệu Băng Tinh Cổ Thú khác, tạo thành một âm hưởng hùng tráng, vang vọng khắp Vô Tận Hư Không. Đó không chỉ là lời thề của một chủng tộc, mà còn là lời tuyên chiến với một trật tự đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên.
La Chinh nhìn vào hàng triệu đôi mắt tinh thể đang nhìn mình. Hắn cảm nhận được sự nhiệt huyết, sự khao khát tự do, và cả một chút giận dữ âm ỉ sau hàng vạn năm bị giam cầm. Đây chính là những đồng minh đầu tiên, những chiến binh đầu tiên trong cuộc chiến Nghịch Thiên của hắn.
“Ta, La Chinh, chấp nhận lời thề của các ngươi,” hắn nói, giọng nói không lớn nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn áp vạn vật. “Từ giờ phút này, các ngươi không còn là những kẻ bị lãng quên, mà là những chiến binh tiên phong của Nghịch Thiên. Mục tiêu của chúng ta là lật đổ ‘Thiên Đạo’ mục nát, trả lại tự do cho mọi sinh linh trong Chư Thiên Vạn Giới.”
Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự tự tin và quyết đoán. “Đã đến lúc chúng ta không còn ẩn mình. Đã đến lúc chúng ta phải cho ‘Thiên Đạo’ biết rằng, có những ý chí không thể bị bẻ gãy, có những sinh linh không thể bị giam cầm mãi mãi. Ngọn lửa Nghịch Thiên đã được thắp lên. Và giờ, chúng ta sẽ cùng nhau lan truyền nó khắp Chư Thiên!”
Ngay khi La Chinh nói xong, một làn sóng năng lượng mạnh mẽ hơn bao giờ hết từ hắn lan tỏa ra. Đó không chỉ là Nghịch Đạo Chi Lực, mà còn là ý chí, là khát vọng tự do, là lời tuyên ngôn của một kỷ nguyên mới. Hàng triệu Băng Tinh Cổ Thú cảm nhận được làn sóng này, và chúng đáp lại bằng một tiếng gầm đồng loạt, mạnh mẽ đến mức khiến cả không gian Hư Không cũng phải run rẩy.
Lực lượng Băng Tinh Cổ Thú, từng bị coi là đã tuyệt chủng, giờ đây đã thức tỉnh và đứng dưới lá cờ của La Chinh. Chúng không chỉ là một đội quân, mà còn là một biểu tượng, một minh chứng cho thấy “Thiên Đạo” không phải là bất khả chiến bại. Sự kiện này chắc chắn sẽ gây chấn động khắp Chư Thiên Vạn Giới, một khi tin tức về nó được lan truyền.
La Chinh ngẩng đầu nhìn lên Hư Không vô tận, nơi những tinh vân xa xôi lấp lánh như những lời hứa hẹn. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ đầy gian nan, với vô số kẻ thù hùng mạnh và những cạm bẫy chết người. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có những chiến binh đầu tiên của mình, những kẻ sẵn sàng chiến đấu đến cùng vì một lý tưởng chung.
“Thiên Đạo, ngươi đã giam cầm những sinh linh này hàng vạn năm. Ngươi đã nghĩ rằng ngươi có thể thao túng mọi số phận? Ngươi đã lầm. Giờ đây, ta sẽ cho ngươi thấy, ý chí của một phàm nhân, kết hợp với sự phẫn nộ của những kẻ bị áp bức, có thể lật đổ cả một trật tự đã tồn tại vĩnh hằng!”
Với một cái phất tay, La Chinh ra lệnh. “Đi thôi! Chúng ta sẽ đi khắp Vô Tận Hư Không, tìm kiếm những kẻ có cùng chí hướng, thắp lên ngọn lửa Nghịch Thiên ở khắp mọi nơi!”
Hàng triệu Băng Tinh Cổ Thú bắt đầu di chuyển, thân hình tinh thể của chúng lấp lánh như một dòng sông sao khổng lồ trong bóng tối của Hư Không. Chúng không bay, mà trôi đi một cách uyển chuyển, tạo thành một quân đoàn hùng vĩ, hướng về phía những tinh vân xa xôi, về phía những thế giới chưa từng biết đến sự tồn tại của chúng. Đây là bước đầu tiên trong cuộc chiến vĩ đại, một cuộc chiến sẽ định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.