Nghịch Thiên
Chương 761
Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Từng luồng linh khí cổ xưa dường như ngừng trệ, chỉ còn lại ánh mắt giao thoa giữa La Chinh và sinh vật khổng lồ trước mặt. Đôi mắt mở lớn của thủ lĩnh kia không còn sự hoài nghi hay đau khổ của hàng triệu năm bị giam cầm. Thay vào đó, là một ngọn lửa, nhỏ bé nhưng mãnh liệt, vừa bùng cháy trong sâu thẳm linh hồn đã hóa đá.
“Thay đổi… ‘Thiên Đạo’?” Giọng nói của thủ lĩnh rung động, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm xúc đã bị lãng quên từ lâu: hy vọng. “Ngươi biết mình đang nói gì không, phàm nhân? ‘Thiên Đạo’ là bản nguyên của vũ trụ, là dòng chảy của vạn vật, là quy luật sinh diệt mà không một sinh linh nào có thể lay chuyển.”
La Chinh tiến lên một bước, thân ảnh nhỏ bé của hắn đứng vững vàng trước sự uy áp vô hình của sinh vật khổng lồ, nhưng ý chí của hắn lại vươn cao hơn bất kỳ ngọn núi nào trong Vô Tận Hư Không. “Ta biết. Và ta cũng biết rằng ‘Thiên Đạo’ mà các ngươi đang chịu đựng, không phải là ‘Đại Đạo’ nguyên thủy. Nó đã bị vặn vẹo, bị thao túng, bị biến chất bởi những kẻ tự xưng là đại diện cho nó, những kẻ đã lợi dụng quyền năng để giam hãm tự do, để định đoạt số phận của vô số chủng tộc.”
Thủ lĩnh sinh vật khẽ gầm nhẹ, âm thanh như tiếng đá vỡ vụn. “Ngươi… làm sao ngươi biết được những điều đó? Những bí mật này đã bị chôn vùi dưới hàng tỷ năm tháng. Chỉ có những kẻ ở cảnh giới tối cao mới có thể cảm nhận được sự lệch lạc của bản nguyên.”
La Chinh không trả lời trực tiếp. Hắn giơ tay, một luồng khí tức kỳ dị bốc lên từ lòng bàn tay. Đó không phải là linh khí, cũng không phải là thần lực, mà là một sự kết hợp hỗn loạn nhưng hài hòa của mọi loại Đạo lý mà hắn đã từng tiếp xúc, bị dẫn dắt bởi một ý chí vượt thoát quy tắc. Đó chính là “Nghịch Đạo” của hắn, thứ đã giúp hắn tồn tại, phát triển và thách thức mọi giới hạn của “Thiên Mệnh” từ khi còn ở phàm trần.
“Ta đã đi qua vô số cảnh giới, chứng kiến vô số sinh linh bị ‘Thiên Đạo’ định đoạt. Ta đã đối đầu với những ‘Thiên Mệnh Chi Tử’, những kẻ được ‘Thiên Đạo’ ưu ái. Ta đã cảm nhận được sự mục nát từ bên trong của những vị thần linh tự xưng là đại diện cho ‘Thiên’. Và ta đã nhận ra, ‘Thiên Đạo’ không phải là một chân lý bất biến, nó là một hệ thống, một xiềng xích được tạo ra để duy trì quyền lực của một vài kẻ.” La Chinh nói, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đựng một sức mạnh thuyết phục đến kinh ngạc.
“Ngươi… ngươi sở hữu một loại Đạo lý chưa từng xuất hiện. Nó không thuộc về bất kỳ quy tắc nào mà chúng ta từng biết.” Thủ lĩnh sinh vật cảm nhận được nguồn năng lượng từ La Chinh, nó không mang tính hủy diệt nhưng lại có khả năng phá vỡ, đảo lộn mọi trật tự. “Ngươi thực sự là một dị số, một kẻ mà ‘Thiên Đạo’ không thể khống chế.”
“Ta không chỉ là một dị số. Ta là kẻ sẽ dẫn dắt những dị số khác, những kẻ đã bị ‘Thiên Đạo’ ruồng bỏ, đến một tương lai mà số phận không còn là án tử.” La Chinh nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của thủ lĩnh. “Ngươi và chủng tộc của ngươi đã bị giam cầm ở đây hàng triệu năm, bị tước đoạt tự do, bị xem như những kẻ phản bội chỉ vì các ngươi dám thách thức một phần nhỏ của ‘Thiên Đạo’. Các ngươi có muốn tiếp tục chịu đựng, hay muốn cùng ta, thắp lên ngọn lửa Nghịch Thiên, thiêu rụi xiềng xích này?”
Thủ lĩnh sinh vật im lặng một lúc lâu, như đang giao tiếp với những linh hồn cổ xưa của chủng tộc mình. Trải qua hàng triệu năm bị đày đọa, họ đã mất đi niềm tin, mất đi ý chí phản kháng. Nhưng lời nói của La Chinh, cùng với khí tức “Nghịch Đạo” độc đáo của hắn, đã gieo một hạt giống hy vọng vào mảnh đất cằn cỗi trong lòng họ.
“Chúng ta… chủng tộc Băng Tinh Cổ Thú đã bị ‘Thiên Đạo’ nguyền rủa vì dám khai phá một loại năng lượng không nằm trong quy tắc của nó. Chúng ta bị biến thành những kẻ khổng lồ, bị giam cầm trong Hư Không Vực này, bị buộc phải chịu đựng sự cô độc và mục rữa.” Thủ lĩnh, tên là Kael, cuối cùng cũng mở lời, giọng nói đầy bi thương nhưng cũng đầy kiên quyết. “Nếu ngươi thực sự có thể thay đổi ‘Thiên Đạo’, nếu ngươi có thể mang lại tự do cho chúng ta, chủng tộc Băng Tinh Cổ Thú nguyện đi theo ngươi, trở thành những ngọn giáo tiên phong trong liên minh Nghịch Thiên của ngươi.”
La Chinh gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. “Đây là bước khởi đầu. Một liên minh không chỉ dành cho những kẻ bị ruồng bỏ, mà còn cho những kẻ dám mơ ước về một thế giới công bằng hơn.”
“Ngươi muốn biết gì, La Chinh?” Kael hỏi, ánh mắt đầy sự tôn kính mới. “Chúng ta bị giam cầm ở đây, nhưng linh hồn của chúng ta vẫn có thể cảm nhận được một phần nhỏ của Vô Tận Hư Không. Chúng ta biết về những chủng tộc khác cũng đang chịu sự áp bức, những thế lực đang ngấm ngầm chống đối ‘Thiên Đạo’ nhưng không có đủ sức mạnh để bùng nổ.”
La Chinh trầm ngâm. “Ta cần biết về những nơi mà ‘Thiên Đạo’ áp đặt xiềng xích nặng nề nhất, những chủng tộc có tiềm năng phản kháng nhưng đang thiếu một ngọn cờ. Và quan trọng nhất, ta cần biết về bản thể của ‘Thiên Đạo’ ở cấp độ này. Nó là một thực thể? Một ý chí? Hay một hệ thống quy tắc?”
Kael lắc đầu. “Bản thể của ‘Thiên Đạo’ là một bí ẩn mà không ai có thể chạm tới. Ngay cả những Cổ Thần nắm giữ quyền lực tối cao cũng chỉ là những quân cờ trong hệ thống của nó. Nhưng chúng ta biết về những ‘Thiên Mệnh Giới’, những nơi mà ‘Thiên Đạo’ phái xuống các sứ giả, các ‘Thiên Tướng’ để duy trì trật tự. Đó là những nơi mà sự áp bức rõ ràng nhất, và cũng là nơi mà ngọn lửa phản kháng dễ bùng lên nhất.”
Kael sau đó bắt đầu chia sẻ những thông tin quý giá mà chủng tộc Băng Tinh Cổ Thú đã tích lũy được qua hàng triệu năm bị giam cầm. Chúng không thể di chuyển, nhưng khả năng cảm nhận và giao tiếp bằng linh hồn của chúng lại vượt xa tưởng tượng. Chúng biết về những “Thiên Cấm Giới”, những vùng đất bị “Thiên Đạo” phong tỏa vì chứa đựng những bí mật có thể lung lay tận gốc rễ của nó. Chúng cũng biết về “Chư Tà Vực”, nơi tập trung những kẻ bị xem là dị giáo, những sinh linh mang huyết mạch cấm kỵ, những kẻ mà “Thiên Đạo” muốn tận diệt.
“Chư Tà Vực… đó là nơi mà liên minh Nghịch Thiên của chúng ta có thể lớn mạnh nhanh nhất.” La Chinh lẩm bẩm. Hắn hình dung ra một bản đồ rộng lớn của Vô Tận Hư Không, nơi mà những sợi xích vô hình của “Thiên Đạo” đang trói buộc mọi sinh linh. Nhưng đồng thời, hắn cũng nhìn thấy vô số điểm sáng nhỏ bé, những ngọn lửa hy vọng đang âm ỉ cháy, chờ đợi một cơn gió để bùng lên thành biển lửa.
“Hãy giải phóng chủng tộc của ta trước, La Chinh.” Kael nói. “Khi chúng ta được tự do, chúng ta sẽ là những đôi mắt, đôi tai và những ngọn giáo sắc bén nhất của ngươi trong Vô Tận Hư Không này. Chúng ta sẽ cùng ngươi đi khắp Chư Thiên, tìm kiếm những kẻ có cùng chí hướng, thắp lên ngọn lửa Nghịch Thiên ở khắp mọi nơi.”
La Chinh nhìn về phía những khối băng khổng lồ, nơi hàng triệu Băng Tinh Cổ Thú đang ngủ say trong sự giam cầm vĩnh cửu. “Được. Ta sẽ giải phóng các ngươi. Và từ đây, ngọn lửa Nghịch Thiên sẽ được thắp lên, lan tỏa khắp Vô Tận Hư Không, thách thức quyền uy tối thượng của ‘Thiên Đạo’.”
Với sự hứa hẹn đó, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên cường đã lóe lên trong Chư Thiên Vạn Giới, báo hiệu một kỷ nguyên mới, một cuộc chiến không thể tránh khỏi, một sự nghịch chuyển số phận đã bắt đầu từ một phàm nhân và một chủng tộc bị lãng quên.