Nghịch Thiên
Chương 467

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:33:50 | Lượt xem: 4

Ánh sáng vàng cam của mặt trời Thượng Giới không rực rỡ chói chang như hạ giới, mà mang một vẻ uy nghi, trầm tĩnh, phủ lên vạn vật một màu sắc huyền ảo. La Chinh đứng trên đỉnh đồi, nhìn về phía xa xăm, nơi một quần thể kiến trúc đồ sộ dần hiện ra trong tầm mắt. Đó không phải là một thành trấn thông thường, mà là một thành trì khổng lồ, những bức tường thành cao vút tưởng chừng chạm tới mây xanh, được đúc từ những khối đá không rõ tên, tỏa ra khí tức cổ xưa và kiên cố.

Hắn hít một hơi thật sâu. Linh khí ở Thượng Giới đậm đặc đến kinh ngạc, không chỉ gấp hàng trăm lần so với hạ giới mà còn mang một chất lượng khác biệt, tinh khiết hơn, tựa như có thể trực tiếp dung nhập vào kinh mạch mà không cần qua quá trình lọc rửa phức tạp. Cảm giác như mỗi hơi thở đều tiếp thêm sức sống, khiến đan điền đang khôi phục của hắn lại càng thêm sung mãn.

“Đây chính là Thượng Giới sao…” La Chinh lẩm bẩm, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác choáng ngợp. Hắn từng là bá chủ của một phương ở hạ giới, nhưng khi đứng trước vẻ hùng vĩ của Thượng Giới, hắn lại thấy mình nhỏ bé như một hạt cát. Tuy nhiên, sự nhỏ bé đó không làm ngọn lửa trong lòng hắn nguội lạnh, ngược lại, nó càng thổi bùng lên khát vọng chinh phục, khát vọng tìm kiếm sức mạnh đủ để thách thức cả Thiên Đạo.

Con đường đến thành trì còn rất xa. La Chinh không vội vàng. Hắn biết mình là một người xa lạ, một “dị số” ở nơi đây. Mỗi bước đi phải cẩn trọng, mỗi ánh mắt đều phải cảnh giác. Hắn bắt đầu bước đi, không theo đường lớn mà lách qua những bụi cây rậm rạp, những vách đá lởm chởm. Hắn muốn quan sát, muốn tìm hiểu trước khi chính thức đặt chân vào thế giới của những cường giả Thượng Giới.

Trên đường đi, La Chinh nhận thấy hệ sinh thái ở đây cũng hoàn toàn khác biệt. Những loại cây cỏ dại ven đường cũng ẩn chứa linh lực, những loài côn trùng nhỏ bé cũng có thể phun ra độc tố mạnh hơn cả một con linh thú cấp thấp ở hạ giới. Hắn thậm chí còn thoáng thấy một con dã thú to lớn như ngọn núi, thân phủ vảy cứng như thép, lướt qua khu rừng xa xa, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ. Nếu là ở hạ giới, con dã thú đó chắc chắn đã là cấp độ yêu vương.

“Cường giả ở đây nhiều như mây, ngay cả dã thú cũng đáng sợ đến vậy,” La Chinh thầm nghĩ. Hắn càng thêm ý thức được khoảng cách giữa bản thân và những kẻ đứng đầu Thượng Giới. Dù hắn đã đạt đến cảnh giới vô cùng cao ở hạ giới, nhưng khi đến đây, hắn lại phải bắt đầu lại từ đầu, từ vị trí của một kẻ yếu hơn, một người không biết gì.

Sau gần một ngày trời di chuyển, La Chinh cuối cùng cũng đến gần hơn với thành trì. Từ xa, hắn có thể nghe thấy tiếng ồn ào vọng lại, tiếng người ra vào tấp nập. Thành trì này có vẻ là một trung tâm giao thương quan trọng. Hắn quyết định dừng lại ở một khe đá khuất, ẩn mình quan sát thêm.

Hắn thấy những người tu sĩ Thượng Giới. Họ mặc những bộ y phục lụa là hoặc áo giáp sáng chói, khí chất phi phàm. Có người cưỡi linh thú bay lượn trên không, có người đi bộ nhưng tốc độ nhanh như gió. Tu vi của họ, theo cảm nhận của La Chinh, đều không dưới cảnh giới Võ Hoàng ở hạ giới, thậm chí có rất nhiều người đạt đến Võ Tôn, Võ Thánh. Đây là những cảnh giới mà ở hạ giới đã được coi là đỉnh cao, nhưng ở Thượng Giới, họ chỉ là những người qua đường bình thường.

Điều khiến La Chinh chú ý nhất là ánh mắt của họ. Ánh mắt của những người Thượng Giới mang một vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng, và đôi khi là sự khinh miệt rõ ràng đối với những gì họ cho là thấp kém hơn. Hắn nhớ lại lời của những tiền bối đã từng phi thăng, rằng người hạ giới khi lên Thượng Giới thường bị coi thường, thậm chí bị xem là “kẻ phàm tục” hay “con kiến”.

“Có lẽ ta không nên quá nổi bật,” La Chinh tự nhủ. Hắn cẩn thận điều hòa linh lực, che giấu tu vi của mình xuống mức thấp nhất có thể, chỉ để lộ ra một chút khí tức của một người tu sĩ bình thường. Hắn cũng thay đổi bộ y phục cũ đã sờn rách thành một bộ đồ đơn giản hơn, màu sắc tối tăm, mua được từ một thương nhân nhỏ ở hạ giới trước khi phi thăng.

Khi màn đêm buông xuống, La Chinh quyết định hòa mình vào dòng người tiến vào thành. Cổng thành rộng lớn như một cái miệng khổng lồ, hai bên có những hộ vệ mặc giáp trụ sáng loáng đứng gác, khí tức uy mãnh. Mỗi người qua lại đều phải trình ra một loại lệnh bài hoặc tinh thạch đặc biệt. La Chinh không có gì trong số đó.

Hắn đứng lẫn trong đám đông, cố gắng lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh. Hắn nhanh chóng nắm bắt được một số thông tin sơ bộ: thành trì này tên là Cổ Vân Thành, là một trong những cửa ngõ quan trọng của một khu vực rộng lớn hơn gọi là Vân Tiêu Vực. Để vào thành, cần có Vân Thạch hoặc thân phận được chứng nhận bởi các tông môn lớn.

Đột nhiên, một tiếng quát lớn vang lên: “Kẻ nào không có Vân Thạch, không có lệnh bài, lập tức rời đi! Dám trà trộn vào Cổ Vân Thành, đừng trách ta không khách khí!”

Một trong những hộ vệ cao lớn, khuôn mặt đầy vẻ hung tợn, quét ánh mắt sắc như dao về phía La Chinh. Có lẽ do hắn che giấu quá kỹ, hoặc do khí chất của hắn quá khác biệt so với người Thượng Giới, mà hắn đã bị phát hiện. Một số người xung quanh cũng nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò, xen lẫn khinh bỉ.

La Chinh không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày. Hắn không muốn gây sự ở ngay cửa thành, nhưng cũng không muốn bị đuổi đi một cách vô cớ. Hắn đang tính toán xem nên dùng biện pháp gì để giải quyết tình huống này thì một giọng nói thanh thoát vang lên bên cạnh.

“Vị công tử này có vẻ là lần đầu đến Cổ Vân Thành, có lẽ không hiểu quy củ nơi đây.”

La Chinh quay đầu nhìn. Một cô gái trẻ tuổi, mặc y phục màu xanh lam nhạt, gương mặt thanh tú, đang mỉm cười với hắn. Nàng có vẻ ngoài yếu ớt, nhưng ánh mắt lại rất thông minh và tinh ý. Bên cạnh nàng là một lão giả râu tóc bạc phơ, khí tức thâm trầm, không thể dò xét.

“Ta có thể bảo chứng cho hắn,” cô gái nói với tên hộ vệ. Nàng đưa ra một tấm lệnh bài màu xanh ngọc, trên đó khắc hình một đám mây bay lượn.

Tên hộ vệ nhìn thấy lệnh bài, thái độ lập tức thay đổi, trở nên cung kính: “Thì ra là tiểu thư của Vân gia. Xin thứ lỗi cho thuộc hạ thất lễ.” Hắn không dám chần chừ, lập tức tránh đường. “Mời tiểu thư và vị bằng hữu này vào thành.”

Cô gái mỉm cười nhẹ nhàng với tên hộ vệ rồi quay sang La Chinh. “Mời công tử.”

La Chinh gật đầu, đi theo nàng. Hắn không khỏi cảm thấy ngạc nhiên trước sự giúp đỡ bất ngờ này. Khi đi ngang qua cổng thành, hắn nghe thấy tiếng xì xào của những người xung quanh: “Lại là Vân gia tiểu thư, thật là thiện tâm.” “Ai bảo Vân gia là một trong Thất Đại Gia Tộc quyền lực nhất Vân Tiêu Vực chứ?”

Thất Đại Gia Tộc. Vân Tiêu Vực. La Chinh ghi nhớ những cái tên này. Hắn biết, đây chính là những thông tin đầu tiên, những manh mối đầu tiên để hắn bắt đầu hành trình của mình ở Thượng Giới.

Vào đến trong thành, La Chinh thấy một thế giới hoàn toàn khác. Những con đường lát đá xanh sạch sẽ, những tòa nhà cao tầng mọc san sát, những cửa hàng bày bán đủ loại kỳ trân dị bảo. Linh khí ở đây còn đậm đặc hơn bên ngoài thành, khiến tâm trí hắn trở nên minh mẫn lạ thường. Hắn có thể cảm nhận được vô số luồng khí tức cường đại đang ẩn hiện trong thành, mạnh hơn rất nhiều so với những gì hắn từng đối mặt.

“Cảm ơn cô nương đã giúp đỡ,” La Chinh quay sang cô gái nói. Giọng hắn trầm ổn, không mang chút bối rối nào.

Cô gái khẽ lắc đầu: “Không có gì. Ta thấy công tử đứng đó một mình, lại có vẻ là người từ xa đến, nên tiện tay giúp đỡ thôi. Ta là Vân Nhược Hi, còn vị này là Mộ lão.” Nàng chỉ vào lão giả bên cạnh.

“La Chinh,” hắn đáp gọn. Hắn không muốn tiết lộ quá nhiều về thân phận của mình.

Vân Nhược Hi hơi ngạc nhiên khi thấy La Chinh không hỏi về thân phận của nàng, cũng không tỏ ra quá biết ơn hay kinh ngạc. “La công tử có vẻ không phải người của Vân Tiêu Vực chúng ta?”

“Đúng vậy,” La Chinh thừa nhận. “Ta vừa mới đến đây.”

Mộ lão ở bên cạnh nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên mở lời, giọng nói già nua nhưng đầy uy lực: “Khí tức của công tử rất kỳ lạ. Không giống bất kỳ công pháp nào của Thượng Giới. Hơn nữa, ta cảm nhận được một luồng sinh cơ mãnh liệt từ công tử, nhưng lại bị một thứ gì đó che giấu đi.”

La Chinh thầm giật mình. Hắn đã cố gắng hết sức che giấu tu vi và khí tức của mình, nhưng lão già này vẫn có thể nhận ra điều bất thường. Xem ra, cường giả Thượng Giới không thể xem thường.

“Mộ lão quá khen rồi,” La Chinh bình tĩnh nói. “Ta chỉ là một tán tu bình thường, tu luyện một chút công pháp tạp nham mà thôi.”

Vân Nhược Hi cười nhẹ: “La công tử không cần quá câu nệ. Mộ lão chỉ là tò mò thôi. Nếu công tử mới đến Thượng Giới, chắc hẳn còn nhiều điều chưa rõ. Nếu không ngại, có thể theo chúng ta về Vân gia, ít nhất cũng có thể tìm hiểu thêm về nơi đây.”

La Chinh nhìn Vân Nhược Hi, rồi nhìn sang Mộ lão. Hắn biết, lời mời này có thể là một cái bẫy, nhưng cũng có thể là một cơ hội. Đối với một người mới đến Thượng Giới như hắn, thông tin là vàng, và Vân gia, với thân phận “Thất Đại Gia Tộc”, chắc chắn sở hữu vô số thông tin mà hắn cần.

Tuy nhiên, hắn vẫn giữ thái độ cảnh giác. “Vân tiểu thư hảo ý, tại hạ xin ghi nhớ. Nhưng ta không muốn làm phiền Vân gia.”

“Không sao đâu,” Vân Nhược Hi vẫn mỉm cười. “Chúng ta chỉ là thuận tiện thôi. Hơn nữa, Vân gia chúng ta cũng rất thích kết giao với những nhân tài khắp nơi. La công tử có vẻ không tầm thường, ta tin chắc công tử sẽ không làm Vân gia thất vọng.”

Mộ lão cũng khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn La Chinh sâu thẳm. La Chinh cân nhắc. Đây là cơ hội tốt để hắn tiếp cận những thông tin mà hắn cần. Hơn nữa, thái độ của Vân Nhược Hi và Mộ lão cũng không lộ vẻ ác ý. Có lẽ, đây là một sự khởi đầu không tệ cho hành trình “Nghịch Thiên” của hắn ở Thượng Giới.

“Nếu vậy, tại hạ xin đa tạ.” La Chinh cuối cùng cũng đồng ý. Hắn biết, bước chân này sẽ là bước đầu tiên để hắn khám phá ra bí mật của Thượng Giới, và quan trọng hơn, tìm kiếm con đường để đối đầu với Thiên Đạo.

Vân Nhược Hi vui vẻ gật đầu, dẫn La Chinh đi sâu vào trong thành, hướng về phía một khu vực tráng lệ hơn, nơi những dinh thự lớn ẩn mình trong rừng cây cổ thụ, tỏa ra khí tức của những thế lực hùng mạnh. Con đường phía trước của La Chinh đã chính thức bắt đầu, đầy rẫy những thử thách và cơ hội, nhưng ngọn lửa nghịch thiên trong lòng hắn vẫn bùng cháy rực rỡ, sẵn sàng đối mặt với mọi định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8