Nghịch Thiên
Chương 466

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:33:22 | Lượt xem: 4

La Chinh bước đi trên nền đất đá cằn cỗi của Thượng Giới, bóng hắn đổ dài như một lời khẳng định vững chắc trước sự bao la vô tận. Không khí nơi đây mang một cảm giác khác biệt hoàn toàn so với hạ giới. Linh khí không chỉ dày đặc hơn mà còn tinh khiết đến mức gần như có thể cảm nhận được từng hạt năng lượng đang trôi nổi. Hít thở sâu, La Chinh cảm thấy toàn thân như được gột rửa, kinh mạch nhẹ nhàng rung động, báo hiệu tiềm năng tu luyện vượt trội của thế giới này.

Tuy nhiên, sự tinh khiết ấy cũng đi kèm với một áp lực vô hình. Thượng Giới không chỉ là nơi linh khí dồi dào, mà còn là nơi các quy tắc tự nhiên được thắt chặt hơn, mạnh mẽ hơn. Mỗi ngọn cây, mỗi tảng đá đều ẩn chứa một loại uy năng mà hạ giới không thể sánh bằng. Thậm chí, ngay cả những con gió thoảng qua cũng mang theo một lực xé rách da thịt nếu không có sự bảo vệ của linh lực.

La Chinh cẩn trọng quan sát. Địa hình xung quanh hắn là một vùng cao nguyên đá, trải dài đến tận chân trời. Những ngọn núi xa xăm sừng sững như những vị thần cổ đại, đỉnh núi bị mây mù che phủ, không biết ẩn chứa bao nhiêu bí mật. Thỉnh thoảng, hắn bắt gặp những loại thực vật kỳ lạ, phát sáng yếu ớt trong ánh mặt trời, hoặc những tảng đá có vân rồng ẩn hiện, tỏa ra linh lực nồng đậm. Đây là những thứ mà ở hạ giới, ngay cả những tông môn lớn cũng phải tranh giành đến đổ máu.

Bỗng nhiên, một luồng khí tức dao động mạnh mẽ lướt qua. La Chinh lập tức dừng lại, toàn thân căng cứng. Đó không phải là hơi thở của một sinh vật sống, mà là một sự biến động của thiên địa nguyên khí. Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía chân trời. Một dải mây đen kịt đang cuộn trào, nhưng kỳ lạ thay, bên trong dải mây ấy lại lóe lên những tia sáng màu xanh lam rực rỡ, tựa như những con rồng điện đang quần vũ. Đây là một hiện tượng mà hắn chưa từng thấy. Khí tức từ đó phát ra mang theo một loại uy áp cường đại, khiến tâm thần La Chinh cũng phải rung động.

“Linh Vực Loạn Lưu…” Giọng nói khàn khàn của lão già trong mảnh ngọc bội vang lên, “Cẩn thận đấy tiểu tử. Đó là nơi linh khí bị xáo trộn đến cực điểm, tạo thành những dòng xoáy năng lượng hỗn loạn. Ngay cả cường giả cảnh giới Thần Vương cũng không dám tùy tiện xông vào. Nó có thể xé nát cơ thể ngươi trong nháy mắt.”

La Chinh gật đầu, ánh mắt sắc bén ghi nhớ vị trí và hướng di chuyển của Linh Vực Loạn Lưu. Hắn hiểu rằng, ở Thượng Giới này, không chỉ có quái vật hay cường giả, mà ngay cả thiên nhiên cũng là một hiểm họa khôn lường. Hắn thay đổi hướng đi, tránh xa vùng nguy hiểm, đồng thời trong lòng cũng dấy lên một sự phấn khích. Càng nguy hiểm, càng chứng tỏ thế giới này ẩn chứa nhiều cơ hội để trở nên mạnh mẽ.

Đi thêm một đoạn đường dài, La Chinh bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Dù đã đạt đến cảnh giới cao, nhưng liên tục di chuyển trong môi trường Thượng Giới với áp lực và tiêu hao linh lực lớn hơn cũng không phải là chuyện dễ dàng. Hắn cần một nơi để nghỉ ngơi và quan trọng hơn, hắn cần thông tin. Thạch Yêu chỉ là một con quái vật vô tri, không thể cung cấp cho hắn bất cứ điều gì hữu ích.

Đột nhiên, từ xa vọng lại một tiếng nổ trầm đục, kèm theo đó là những tia linh quang chói mắt. La Chinh nheo mắt, vận dụng Mắt Vô Song, tầm nhìn của hắn xuyên qua lớp bụi mờ và khoảng cách xa xôi. Hắn thấy một nhóm người đang giao chiến. Không phải với quái vật, mà là với nhau. Đó là những con người!

Hắn lập tức thu liễm khí tức, ẩn mình vào một khe núi đá. Đây là cơ hội tốt để quan sát. Hắn cần hiểu rõ hơn về cách thức vận hành của Thượng Giới, về những con người sống ở đây. Nhóm người giao chiến có khoảng mười người, chia thành hai phe. Họ mặc trang phục khác nhau, khí tức tu vi cũng không hề yếu. Kẻ yếu nhất trong số đó cũng đạt tới cảnh giới tương đương với đỉnh phong của hạ giới, còn kẻ mạnh nhất thì đã vượt xa La Chinh ở thời điểm hiện tại.

Trận chiến diễn ra khốc liệt, chiêu thức của họ mang theo uy lực hủy diệt, khiến đất đá nứt nẻ, linh khí xung quanh cũng bị khuấy động dữ dội. La Chinh chăm chú theo dõi, học hỏi từng cử chỉ, từng loại pháp thuật. Hắn nhận ra, cách họ vận dụng linh lực, cách họ phối hợp chiêu thức đều mang một sự tinh tế và mạnh mẽ vượt bậc so với hạ giới. Đây là những kỹ thuật được mài giũa qua hàng ngàn năm ở một thế giới cao cấp hơn.

Cuộc chiến không kéo dài quá lâu. Một bên yếu thế hơn dần bị áp đảo và cuối cùng bị tiêu diệt hoàn toàn. Phe chiến thắng dường như cũng không mấy vui vẻ, vài người bị thương, nhưng ánh mắt họ vẫn tràn đầy sự lạnh lẽo và tham lam. Họ nhanh chóng thu thập chiến lợi phẩm, lục soát không bỏ sót bất cứ thứ gì trên người kẻ bại trận.

La Chinh nín thở, chờ đợi họ rời đi. Hắn biết, lúc này chưa phải là lúc để lộ diện. Hắn là một kẻ ngoại lai, không có căn cơ, không có thế lực. Nếu tùy tiện xuất hiện, rất có thể sẽ trở thành con mồi tiếp theo. Hắn cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết.

Khi nhóm người kia đã khuất dạng, La Chinh mới nhẹ nhàng bước ra khỏi nơi ẩn nấp. Hắn đi đến chiến trường vừa rồi, quan sát dấu vết còn sót lại. Hắn thấy một vài mảnh vỡ của pháp khí, một vũng máu đã khô cạn, và cả những dấu vết của các loại linh thảo bị nghiền nát. Hắn nhặt lên một mảnh ngọc bội đã vỡ nát, cảm nhận được một chút linh lực còn sót lại. Đây là một loại tín vật, hoặc một loại pháp khí phòng thân. Giá trị của chúng chắc chắn không nhỏ.

Bỗng nhiên, ánh mắt La Chinh dừng lại ở một vết lõm sâu trên mặt đất. Tại đó, có một loại linh thảo màu đỏ sẫm, thân cây xoắn lại như một con rắn nhỏ, lá cây có những đường vân màu vàng kim. Nó tỏa ra một luồng khí tức nóng rực, nhưng lại không hề bị ảnh hưởng bởi trận chiến vừa rồi. Lão già trong ngọc bội khẽ kêu lên: “Hỏa Long Thảo! Một loại linh dược quý hiếm ở Thượng Giới, có tác dụng tôi luyện gân cốt, tăng cường hỏa thuộc tính linh căn. Bọn tiểu tử kia thật ngu ngốc, chỉ lo tranh giành pháp khí mà không nhận ra bảo vật ngay dưới chân mình.”

La Chinh mỉm cười. Hắn cẩn thận đào lấy Hỏa Long Thảo, cất vào không gian trữ vật. Đây là món quà đầu tiên mà Thượng Giới ban tặng cho hắn. Hắn không khỏi nghĩ, nếu những cường giả đó chỉ vì tranh đoạt những vật tầm thường mà bỏ qua bảo vật quý giá như vậy, thì có lẽ sự kiêu ngạo và định kiến đã che mờ mắt họ.

Hắn tiếp tục bước đi, nhưng lần này trong lòng đã có một mục tiêu rõ ràng hơn. Hắn cần tìm đến nơi có con người sinh sống, tìm hiểu quy tắc của Thượng Giới, và quan trọng nhất, tìm kiếm con đường để trở nên mạnh mẽ hơn nữa. Hắn biết mình không thể mãi ẩn mình, nhưng cũng không thể tùy tiện hành động. Mỗi bước đi, mỗi quyết định đều phải cẩn trọng, bởi vì ở đây, mạng sống của hắn không chỉ là của riêng hắn, mà còn là hy vọng của những người hắn muốn bảo vệ ở hạ giới, và là hạt giống của khát vọng nghịch chuyển “Thiên Đạo”.

Mặt trời Thượng Giới vẫn treo lơ lửng trên cao, ánh sáng vàng cam bao phủ khắp vùng đất. La Chinh nhìn về phía xa, nơi có lẽ là một thành trấn, một nơi tập trung của con người. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng trong tâm trí hắn, ngọn lửa nghịch thiên vẫn cháy rực, không ngừng soi sáng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8