Nghịch Thiên
Chương 468

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:34:14 | Lượt xem: 4

La Chinh bước theo Vân Nhược Hi và Mộ lão, con đường đá xanh dưới chân hắn dường như được lát từ những phiến ngọc bích, phản chiếu ánh sáng lung linh huyền ảo. Linh khí ở đây dồi dào đến mức gần như hóa lỏng, mỗi hơi thở đều mang theo một dòng năng lượng tinh thuần tràn vào cơ thể. Hắn thầm vận chuyển công pháp, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt so với Phàm Trần giới, thậm chí là những tiểu thiên giới mà hắn từng đi qua. Đây đúng là một thế giới cao cấp hơn, nơi tu vi có thể tiến bộ nhanh chóng hơn rất nhiều, nhưng đồng thời, áp lực và thử thách cũng sẽ tăng lên gấp bội.

Những dinh thự hai bên đường cao vút, tráng lệ hơn bất kỳ kiến trúc nào hắn từng thấy. Mái ngói lưu ly óng ánh, tường chạm khắc rồng phượng tinh xảo, mỗi chi tiết đều toát lên vẻ cổ kính và uy quyền. Cây cổ thụ vươn mình sừng sững, thân cây to lớn đến mức cả chục người ôm không xuể, cành lá sum suê tạo thành những tán dù khổng lồ, che phủ cả một vùng trời. Từng cơn gió nhẹ lướt qua mang theo hương hoa dịu mát và chút mùi đất ẩm, khác hẳn với mùi linh dược nồng nặc hay mùi sát khí quen thuộc ở những nơi hắn từng sống.

Xung quanh, thỉnh thoảng có những tu sĩ lướt qua. Họ có vẻ ngoài thanh thoát, khí chất siêu phàm, ánh mắt mang theo sự tự phụ và kiêu ngạo đặc trưng của những kẻ sinh ra đã đứng trên đỉnh cao. La Chinh không khó để nhận ra, tu vi của những người này, dù chỉ là những người trẻ tuổi, cũng đã vượt xa cường giả đỉnh cấp ở hạ giới. Hắn cố gắng che giấu khí tức của mình một cách hoàn hảo nhất, không muốn trở thành tâm điểm chú ý ngay lúc này. Sự thận trọng là điều cần thiết ở một nơi xa lạ và đầy rẫy hiểm nguy như Thượng Giới.

Vân Nhược Hi mỉm cười quay lại nhìn La Chinh, dường như nhận ra sự kinh ngạc trong ánh mắt hắn. “Đây là khu vực trung tâm của Vạn Hoa Thành, nơi tập trung các thế gia lớn và tông môn mạnh nhất. Gia tộc Vân thị của ta cũng nằm trong số đó.” Giọng nàng vẫn trong trẻo, nhưng ẩn chứa một chút tự hào khó che giấu. “Ngươi đừng quá kinh ngạc, La Chinh. Thượng Giới còn rộng lớn hơn những gì ngươi tưởng tượng rất nhiều.”

La Chinh gật đầu, giữ vẻ mặt bình tĩnh. “Thế giới này quả nhiên vượt xa hạ giới. Có lẽ, đây mới là nơi thực sự có thể tìm thấy con đường đối đầu với Thiên Đạo.” Hắn không giấu giếm mục tiêu của mình, bởi hắn biết, Vân Nhược Hi và Mộ lão đã phần nào hiểu được hoài bão của hắn.

Mộ lão khẽ vuốt râu, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía trước. “Thiên Đạo là một khái niệm rộng lớn, La Chinh. Ở mỗi cảnh giới, nó lại mang một ý nghĩa khác nhau. Ngươi muốn đối đầu với Thiên Đạo nào?”

La Chinh trầm ngâm một lát. “Thiên Đạo đã định đoạt số phận của ta, đẩy ta vào bước đường cùng nhiều lần. Ta muốn đối đầu với cái ‘Thiên’ đã áp đặt lên tất cả chúng sinh, cái ‘Thiên’ đã khiến nhiều người phải chịu bất công, phải làm nô lệ cho những quy tắc của nó.”

Vân Nhược Hi nghe vậy, đôi mắt sáng lên một tia phức tạp. Nàng chưa từng nghĩ sẽ có một người phàm nhân lại dám nói ra những lời như vậy ngay khi vừa đặt chân đến Thượng Giới. Lời nói của La Chinh không chỉ là sự kiêu ngạo, mà còn là một ý chí sắt đá, một niềm tin không thể lay chuyển. Điều đó khiến nàng càng thêm tò mò về hắn.

Họ tiếp tục đi thêm một đoạn, rẽ vào một con đường nhỏ hơn, dẫn đến một cổng lớn được chạm khắc tinh xảo hình mây và hoa, phía trên treo một tấm biển lớn khắc ba chữ “Vân Thị Phủ”. Cổng chính được canh gác bởi hai tu sĩ trung niên, khí tức ổn trọng, tu vi đều ở cảnh giới Tiên Vương sơ kỳ – một cảnh giới mà ở hạ giới đã có thể xưng bá một phương. Nhưng ở đây, họ chỉ là những người gác cổng.

Khi Vân Nhược Hi đến gần, hai người gác cổng lập tức cung kính cúi đầu. “Tiểu thư đã về.”

Vân Nhược Hi chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm, dẫn La Chinh và Mộ lão đi vào. Bên trong, một sân vườn rộng lớn hiện ra, với những hồ nước trong xanh, những hòn non bộ kỳ vĩ và những thảm thực vật quý hiếm tỏa hương thơm ngát. Xa xa là những tòa nhà cổ kính, mái cong vút, nối liền nhau bằng những hành lang được chạm khắc công phu.

Một vài người hầu và thị nữ đang làm việc trong sân vườn, khi thấy Vân Nhược Hi, họ cũng vội vàng cúi chào. Tuy nhiên, ánh mắt của họ khi lướt qua La Chinh lại dừng lại lâu hơn một chút, mang theo sự tò mò và cả một chút khinh thường khó che giấu. La Chinh cảm nhận rõ điều đó, nhưng hắn không bận tâm. Hắn đã quen với những ánh mắt như vậy từ khi còn là phế vật ở Phàm Trần giới.

Hắn biết, ở Thượng Giới này, xuất thân từ hạ giới đồng nghĩa với việc bị coi là thấp kém, không có giá trị. Điều này cũng giống như những gì hắn đã trải qua, nhưng giờ đây, hắn không còn là một phế vật dễ bị bắt nạt. Sức mạnh của hắn, dù chưa thể hiện ra, đã đủ để đối phó với những ánh mắt khinh miệt đó.

Vân Nhược Hi đưa La Chinh đến một khu nhà riêng biệt, có vẻ như dành cho khách hoặc những người không thuộc huyết mạch chính của gia tộc. “Đây là Thiên Thanh Uyển. Ngươi sẽ ở tạm đây. Tuy không phải là nơi sang trọng nhất, nhưng khá yên tĩnh và có đầy đủ linh khí để tu luyện.” Nàng nói, giọng có chút áy náy.

“Đa tạ.” La Chinh đáp, ánh mắt quét qua căn phòng. Nó tuy không quá xa hoa nhưng sạch sẽ và đủ rộng rãi, có một giường đá ngọc bích nhỏ, một bàn trà và vài giá sách trống. Linh khí trong phòng cũng được dẫn vào, tạo thành một tiểu tụ linh trận giúp việc tu luyện dễ dàng hơn. Đối với hắn, điều kiện như vậy đã là quá tốt.

“Trong Vân Thị Phủ, ngươi có thể tự do đi lại trong khu vực này. Tuy nhiên, một số khu vực khác cần có sự cho phép đặc biệt.” Mộ lão dặn dò, giọng trầm ổn. “Trước mắt, ngươi cứ nghỉ ngơi và làm quen với hoàn cảnh mới. Vân Nhược Hi sẽ sắp xếp một vài việc cho ngươi trong vài ngày tới.”

“Vâng, Mộ lão.” La Chinh cúi đầu. Hắn hiểu, đây chỉ là bước đầu tiên. Vân Nhược Hi và Mộ lão có lẽ đang kiểm tra hắn, hoặc có một kế hoạch nào đó cho hắn. Nhưng dù sao đi nữa, hắn đã có một chỗ đứng tạm thời ở Thượng Giới, điều này quan trọng hơn tất cả.

Vân Nhược Hi quay sang Mộ lão. “Mộ lão, chúng ta đi thôi. Con cần báo cáo với phụ thân về chuyến đi vừa rồi.”

Mộ lão gật đầu, rồi cùng Vân Nhược Hi rời đi, để lại La Chinh một mình trong Thiên Thanh Uyển. Cánh cửa khép lại, trả lại sự yên tĩnh cho căn phòng.

La Chinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí tinh thuần tràn ngập phổi. Hắn bước đến bên giường đá, ngồi xuống, nhắm mắt lại. Tâm trí hắn bắt đầu vận chuyển, kiểm tra lại toàn bộ tu vi và trạng thái cơ thể. Dù đã trải qua nhiều trận chiến và phi thăng lên Thượng Giới, cơ thể hắn vẫn hoàn hảo, không có bất kỳ tổn thương nào đáng kể.

Điều quan trọng nhất bây giờ là thích nghi. Thích nghi với linh khí Thượng Giới, với quy tắc của Thượng Giới, và với những cường giả Thượng Giới. Hắn cần phải che giấu những bí mật của mình thật kỹ càng, đặc biệt là vật phẩm nghịch thiên đã giúp hắn đột phá. Ở một nơi mà mọi thứ đều bị “Thiên Đạo” giám sát, bất kỳ dị số nào cũng có thể trở thành mục tiêu.

“Vân Thị Phủ… Một thế gia lớn… Chắc chắn sẽ có những bí mật và những cơ hội.” La Chinh lẩm bẩm. Hắn không tin rằng Vân Nhược Hi và Mộ lão lại vô duyên vô cớ giúp đỡ hắn. Có lẽ, họ đã nhìn thấy điều gì đó ở hắn, hoặc họ có một mục đích nào đó. Nhưng dù là gì, hắn cũng sẽ tận dụng mọi thứ để đạt được mục tiêu cuối cùng của mình: đối đầu với Thiên Đạo.

Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu hư không. Ngọn lửa nghịch thiên trong lòng hắn không những không tắt, mà còn bùng cháy dữ dội hơn, được nuôi dưỡng bởi linh khí dồi dào của Thượng Giới và những thách thức mới đang chờ đợi. Hành trình của hắn ở Thượng Giới, một Thượng Giới đầy rẫy sự khinh miệt và áp bức đối với kẻ hạ giới như hắn, đã chính thức bắt đầu.

Hắn cần phải tìm hiểu về các cảnh giới tu luyện ở đây, về những Thiên Kiêu, những thế lực siêu phàm. Hắn cũng cần tìm cách liên lạc với những người bạn đồng hành của mình, nếu họ cũng đã phi thăng lên đây. Cuộc chiến không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả những ai muốn phá vỡ xiềng xích của định mệnh.

Đứng dậy, La Chinh đi đến giá sách trống, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt. Hắn sẽ bắt đầu từ đây, từ việc tìm hiểu mọi thứ, từ việc tích lũy sức mạnh, từng bước một, lật đổ những quy tắc đã được thiết lập từ hàng vạn năm nay. Thượng Giới, ngươi đã sẵn sàng đối mặt với một kẻ nghịch thiên chưa?

Một nụ cười khẽ xuất hiện trên môi La Chinh. Hắn sẽ khiến nơi này phải biết đến cái tên La Chinh, một kẻ đến từ hạ giới, một kẻ dám thách thức Thiên Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8