Nghịch Thiên
Chương 469
La Chinh khẽ chạm tay vào giá sách trống rỗng, cảm nhận từng thớ gỗ thô ráp dưới đầu ngón tay. Sự trống trải của nó như phản ánh chính tình cảnh của hắn lúc này: một kẻ từ hạ giới, đặt chân lên một vùng đất hoàn toàn xa lạ, không một chút kiến thức hay chỗ dựa. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí Thượng Giới dày đặc và tinh khiết đến mức khiến mọi kinh mạch trong cơ thể hắn như được gột rửa, nhưng cũng mang theo một áp lực vô hình, một sự đè nén khiến hắn nhận ra rằng, đây không còn là thế giới mà hắn có thể tự do tung hoành.
Cánh cửa căn phòng nhỏ khẽ mở ra. Một thiếu niên mặc trường bào màu xám, khuôn mặt có phần non choẹt nhưng ánh mắt lại chứa đựng vẻ kiêu ngạo đặc trưng của người Thượng Giới, bước vào. Hắn liếc nhìn La Chinh từ đầu đến chân, thái độ không giấu nổi sự khinh thường.
“Ngươi là người mới phi thăng từ hạ giới lên à?” Thiếu niên cất giọng, mang theo chút lười nhác và trịch thượng. “Nhìn khí tức yếu ớt thế này, chắc là từ một tiểu thế giới nào đó sắp lụi tàn rồi.”
La Chinh không trả lời, chỉ khẽ nhíu mày. Hắn đã quen với những lời lẽ như vậy, nhưng trong một thế giới mới đầy rẫy bất trắc, sự kiêu ngạo này lại càng khiến hắn cảm thấy khó chịu. Hắn cần thông tin, không phải sự phán xét.
“Ta là Lý Nguyên, phụ trách hướng dẫn các hạ giới nhân mới phi thăng.” Lý Nguyên thấy La Chinh im lặng, càng thêm đắc ý. “Đây là Phi Thăng Điện, nơi các ngươi sẽ tạm trú trong ba ngày để làm quen với quy tắc Thượng Giới. Sau đó, các ngươi sẽ phải tự tìm đường sống, hoặc tham gia vào một trong các tông môn cấp thấp, nếu có kẻ nào chịu nhận các ngươi.”
La Chinh cuối cùng cũng mở lời: “Ta muốn biết về các cảnh giới tu luyện ở đây, và làm thế nào để có thể tìm kiếm thông tin về thế giới này.”
Lý Nguyên bật cười khẩy, như thể nghe được một câu chuyện hài hước. “Cảnh giới tu luyện à? Hạ giới nhân các ngươi nghĩ Thượng Giới này cũng chỉ là mấy cái cảnh giới Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan vớ vẩn của các ngươi sao? Ở đây, chúng ta tu luyện Thần Đạo, cảnh giới khởi đầu là Thần Nhân, sau đó là Thiên Thần, Vương Thần, Tôn Thần, Thần Quân, Thần Đế… Mỗi cảnh giới lại chia thành chín tầng. Ngươi nhìn lại mình đi, khí tức còn chưa ổn định, đừng nói Thần Nhân, ngay cả một phàm nhân Thượng Giới cũng mạnh hơn ngươi gấp bội.”
Nghe Lý Nguyên nói, La Chinh không phản bác. Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình đang bị một loại quy tắc vô hình của Thượng Giới áp chế. Mặc dù hắn đã là cường giả đỉnh cao ở hạ giới, nhưng ở đây, hắn thật sự như một đứa trẻ mới biết đi. Tuy nhiên, sâu thẳm trong đan điền, hạt giống Nghịch Thiên vẫn âm ỉ tỏa sáng, báo hiệu rằng sức mạnh của hắn chỉ đang tạm thời bị phong ấn, chờ ngày bùng nổ.
“Còn về thông tin?” La Chinh hỏi tiếp, bỏ qua những lời lẽ khinh miệt của Lý Nguyên.
“Thông tin không phải thứ miễn phí ở Thượng Giới này.” Lý Nguyên nhún vai. “Ngươi muốn biết gì, phải dùng cống hiến điểm để đổi lấy. Cống hiến điểm có thể kiếm được bằng cách làm các nhiệm vụ của Phi Thăng Điện, hoặc của các tông môn sau này. Ngươi là người mới, chỉ có thể làm những nhiệm vụ cấp thấp nhất, như quét dọn, thu thập linh thảo ở vùng ngoại ô, hay canh gác những nơi không quan trọng. Sách vở về Thượng Giới ư? Chỉ có ở Thư Lâu của Phi Thăng Điện, và ngươi phải có đủ cống hiến điểm mới được phép bước vào tầng một, đọc những cuốn cơ bản nhất.”
Lý Nguyên chỉ tay vào giá sách trống rỗng. “Giá sách của ngươi sẽ vẫn trống như vậy, cho đến khi ngươi tự mình điền đầy nó bằng nỗ lực của chính mình. Nhưng nói trước, hạ giới nhân rất ít khi có thể trụ lại Thượng Giới này quá lâu. Đa số đều bị đào thải, hoặc trở thành nô lệ của các thế lực lớn.”
La Chinh gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua Lý Nguyên. Hắn biết mình đang ở thế yếu, nhưng hắn không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. “Vậy, nhiệm vụ đầu tiên của ta là gì?”
Lý Nguyên ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của La Chinh. Những hạ giới nhân khác khi nghe hắn nói đều sẽ tỏ vẻ phẫn nộ, bất mãn, hoặc tuyệt vọng. La Chinh lại quá mức lãnh đạm. Điều này khiến Lý Nguyên có chút khó chịu. “Nhiệm vụ đầu tiên của ngươi là đến khu vườn linh thảo phía Tây của Phi Thăng Điện, thu thập Hắc Linh Thảo. Yêu cầu là một trăm cây trong vòng một ngày. Nếu không hoàn thành, ngươi sẽ không có bữa ăn tối nay, và sẽ bị trừ cống hiến điểm.”
“Ta hiểu rồi.” La Chinh đáp gọn lỏn.
Lý Nguyên thấy không thể chọc tức được La Chinh, đành hừ lạnh một tiếng rồi rời đi. Trước khi bước ra khỏi cửa, hắn còn quay lại nhìn La Chinh thêm một lần nữa, ánh mắt đầy vẻ thăm dò. Hắn không biết tại sao, nhưng từ người thanh niên hạ giới này, hắn cảm nhận được một loại khí chất khác biệt, một sự kiên định không thể lay chuyển.
Khi Lý Nguyên đã đi khuất, La Chinh mới khẽ thở phào. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của những thử thách. Thượng Giới này khắc nghiệt hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, nhưng cũng chính vì vậy mà nó kích thích ý chí chiến đấu của hắn. Hắn không có thời gian để oán trách hay than vãn. Hắn cần phải hành động.
La Chinh bước ra khỏi căn phòng. Bên ngoài là một hành lang dài, lát đá xanh cổ kính, dẫn đến một khoảng sân rộng lớn. Nơi đây có rất nhiều người qua lại, đa số là những người mặc trang phục giản dị như hắn, hoặc những thiếu niên trẻ tuổi hơn, có lẽ cũng là những hạ giới nhân mới phi thăng. Hắn nghe loáng thoáng những tiếng xì xào bàn tán, những tiếng thở dài tuyệt vọng, và cả những tiếng cười khẩy của những kẻ đã quen thuộc với Thượng Giới.
Hắn thoáng nhìn thấy một vài người quen, những kẻ mà hắn từng đối đầu hoặc từng xem thường ở hạ giới, nhưng giờ đây họ cũng như hắn, đều đang bơ vơ và lạc lõng. Tuy nhiên, hắn không vội vã tiếp cận. Hắn cần một cái nhìn tổng thể hơn về nơi này trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào.
La Chinh đi về phía Tây như Lý Nguyên đã chỉ dẫn. Dọc đường, hắn quan sát kỹ càng mọi thứ. Kiến trúc ở đây hùng vĩ hơn, linh khí dồi dào hơn, và ngay cả những người dân bình thường cũng mang trong mình một khí chất khác hẳn người hạ giới. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của những cường giả ẩn mình, những luồng khí tức mạnh mẽ đến mức khiến hắn phải đề phòng.
Hắn cũng nhận ra một điều quan trọng: ở Thượng Giới này, sự phân cấp rõ ràng đến mức đáng sợ. Hạ giới nhân bị coi thường, bị đẩy vào những công việc thấp kém nhất. Các tông môn, thế gia dường như có quyền lực tuyệt đối. Và trên hết, là cái gọi là “Thiên Đạo” mà Lý Nguyên nhắc đến, một trật tự được thiết lập mà không ai dám chất vấn.
Đến khu vườn linh thảo, La Chinh thấy hàng chục hạ giới nhân khác đang cặm cụi làm việc. Họ già có, trẻ có, nhưng ánh mắt đều lộ vẻ mệt mỏi và chán nản. Hắc Linh Thảo là một loại linh thảo phổ biến, mọc dại khá nhiều, nhưng việc thu thập một trăm cây trong một ngày đòi hỏi sự kiên trì và không ít sức lực.
La Chinh không nói gì, bắt đầu công việc của mình. Hắn cẩn thận tìm kiếm Hắc Linh Thảo, đồng thời vận chuyển linh lực trong cơ thể, cố gắng thích nghi với áp lực của Thượng Giới. Hắn biết, công việc này chỉ là bước khởi đầu. Mục tiêu của hắn không phải là trở thành một người thu thập linh thảo, mà là trở thành kẻ nghịch thiên, lật đổ mọi quy tắc ở đây.
Trong quá trình thu thập, La Chinh vô tình chạm vào một nhánh cây Hắc Linh Thảo. Một luồng thông tin nhỏ chợt truyền vào tâm trí hắn, không phải qua thần thức mà như một sự cảm nhận bản năng. Hắn nhận ra, Hắc Linh Thảo này không chỉ là linh thảo, mà còn ẩn chứa một chút quy tắc Thổ Đạo, rất mờ nhạt nhưng vẫn hiện hữu. Điều này cho thấy sự khác biệt về bản chất giữa linh thảo Thượng Giới và hạ giới.
Hắn nhếch mép cười. “Thú vị thật. Ngay cả một loại cỏ dại cũng ẩn chứa Đạo lý. Thượng Giới, ngươi đúng là một kho báu khổng lồ.”
Từng bước một, La Chinh sẽ khám phá tất cả. Hắn sẽ học hỏi, sẽ mạnh lên, và sẽ tìm ra những người bạn đồng hành của mình. Cuộc chiến thực sự, đúng như hắn nghĩ, đã chính thức bắt đầu.
Ánh chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời Thượng Giới. La Chinh, với một bó Hắc Linh Thảo đầy đủ trong tay, đứng thẳng lưng. Đôi mắt hắn ánh lên vẻ kiên định, như một ngọn lửa nhỏ nhoi nhưng đủ sức đốt cháy cả vùng trời. Hắn sẽ khiến nơi này phải biết đến cái tên La Chinh, một kẻ đến từ hạ giới, một kẻ dám thách thức Thiên Đạo.