Nghịch Thiên
Chương 465
Những chiếc càng sắc nhọn, khổng lồ của Thạch Yêu bổ xuống, xé rách không khí Thượng Giới tạo thành hai luồng gió xoáy cực mạnh. Chúng không chỉ mang theo sức nặng kinh hoàng của đá tảng mà còn ẩn chứa một loại linh khí đặc biệt, nặng nề và sắc bén hơn hẳn linh khí phàm giới, khiến không gian xung quanh La Chinh như bị bóp méo, đè nén. Hắn không lùi, mà ngược lại, chân đạp mạnh xuống nền đất cằn cỗi, cơ bắp cuồn cuộn, toàn thân như một cây cung căng tràn sức mạnh.
La Chinh tung ra một quyền. Đó là một chiêu thức đơn giản nhưng đã được tôi luyện đến cực hạn, chứa đựng toàn bộ tinh túy của Võ Đạo phàm nhân. Nắm đấm của hắn không chỉ là xương thịt mà còn là ý chí, là sự bất khuất. Một tiếng va chạm long trời lở đất vang lên, không khí nổ tung thành một làn sóng xung kích vô hình lan tỏa. La Chinh cảm thấy một lực phản chấn khủng khiếp truyền đến cánh tay, xuyên thẳng vào cơ thể. Hắn lảo đảo lùi lại ba bước, cảm giác tê dại lan khắp cánh tay phải, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rực.
“Cứng rắn thật!” La Chinh thầm nhủ. Hắn đã lường trước sức mạnh của Thượng Giới, nhưng thực tế vẫn vượt xa dự kiến. Linh khí nơi đây không chỉ thuần khiết hơn mà còn mang một thuộc tính áp bức kỳ lạ, khiến mọi đòn tấn công của hắn như bị suy yếu đi một phần. Con Thạch Yêu cũng không hề hấn gì, những chiếc càng của nó vẫn nguyên vẹn, chỉ hơi rung lên một chút. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ hung tợn, dường như bị chọc giận bởi sự ngang bướng của một “kẻ hạ giới” bé nhỏ.
Nó gầm lên một tiếng trầm đục, thân hình đá tảng khổng lồ lại lao tới, tốc độ nhanh hơn trước. Lần này không phải là những chiếc càng đơn thuần, mà toàn bộ cơ thể nó như một cỗ máy chiến tranh, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển. Hàng loạt mảnh đá sắc nhọn từ lưng và vai nó bắn ra như tên bắn, kèm theo một lớp linh khí màu xám tro dày đặc, bao phủ một vùng. Đây chính là khả năng vận dụng linh khí Thượng Giới của nó, không cần pháp quyết phức tạp, chỉ cần bản năng đã có thể biến linh khí thành vũ khí.
La Chinh hít sâu một hơi. “Thú vị!” Hắn không hề né tránh tất cả. Một số mảnh đá hắn dùng tay không đập nát, số khác hắn dùng thân pháp tinh diệu né tránh. Nhưng lớp linh khí màu xám tro thì khác, nó như có linh tính, bám theo hắn không rời. Khi chạm vào da thịt, La Chinh cảm thấy một cảm giác tê rát, như có hàng ngàn kim châm đâm vào, đồng thời linh lực trong cơ thể cũng bị áp chế đi một phần. Đây là sự khác biệt căn bản giữa linh khí Thượng Giới và phàm giới. Linh khí phàm giới thuần túy hơn, dễ hấp thu hơn, còn linh khí Thượng Giới lại mang theo một loại “ý chí” hay “quy tắc” nào đó, có khả năng xâm thực và phá hoại.
Hắn nhận ra, nếu cứ tiếp tục đối đầu trực diện như vậy, hắn sẽ gặp bất lợi. Không phải vì sức mạnh hắn yếu hơn, mà vì cơ thể hắn chưa hoàn toàn thích nghi với quy tắc và linh khí của Thượng Giới. Hắn cần phải tìm cách sử dụng linh khí nơi đây, hoặc ít nhất là tìm cách chống lại sự xâm thực của nó.
La Chinh vận chuyển công pháp “Nghịch Hồn Quyết” trong cơ thể. Đây là công pháp mà hắn đã tu luyện từ lâu, có khả năng nghịch chuyển càn khôn, phá vỡ mọi quy tắc. Khi “Nghịch Hồn Quyết” vận hành, một luồng năng lượng màu đen ẩn chứa sức mạnh hủy diệt bắt đầu lưu chuyển, đẩy lùi cảm giác tê rát do linh khí Thượng Giới gây ra. Đồng thời, La Chinh cảm thấy ý thức mình trở nên minh mẫn hơn, khả năng cảm nhận linh khí xung quanh cũng nhạy bén hơn.
Hắn không còn chỉ phòng thủ hay đối công đơn thuần. La Chinh bắt đầu di chuyển linh hoạt hơn, thân pháp như quỷ mị, thoắt ẩn thoắt hiện giữa những đợt tấn công của Thạch Yêu. Hắn không ngừng tìm kiếm điểm yếu của nó, đồng thời cũng cố gắng hấp thu và phân tích loại linh khí Thượng Giới. Từng chút một, hắn cảm thấy cơ thể mình đang dần “đồng điệu” với môi trường mới.
Thạch Yêu gầm lên giận dữ. Nó không ngờ một kẻ bé nhỏ lại có thể chống đỡ lâu đến vậy. Nó bắt đầu dồn tổng lực tấn công, những chiếc càng bổ xuống liên tục, tạo thành một cơn mưa đá và linh khí. La Chinh bị dồn vào thế phòng thủ, nhưng ánh mắt hắn vẫn không hề nao núng. Hắn đã nhận ra một điều: con Thạch Yêu này mạnh mẽ, nhưng nó lại quá dựa dẫm vào sức mạnh thô bạo và linh khí bản năng. Nó thiếu đi sự tinh xảo, thiếu đi trí tuệ.
Trong một khoảnh khắc Thạch Yêu tung đòn quá mạnh, thân hình khổng lồ của nó hơi mất thăng bằng. Đó chính là cơ hội! La Chinh không chút do dự, hắn bộc phát toàn bộ tốc độ, hóa thành một đạo tàn ảnh lao thẳng về phía trước, tránh qua những chiếc càng đang giáng xuống, trực tiếp áp sát thân hình Thạch Yêu.
“Vô Tướng Thần Quyền!” La Chinh gầm nhẹ. Hắn không dùng những chiêu thức hoa mỹ, mà tập trung toàn bộ lực lượng vào một điểm. Nắm đấm của hắn không mang theo bất kỳ linh khí màu sắc nào, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô hình, dường như có thể xuyên thấu mọi vật chất. Hắn nhắm vào một khe nứt nhỏ trên ngực Thạch Yêu, nơi lớp vỏ đá có vẻ mỏng hơn một chút.
Đoàng! Một tiếng nổ trầm đục vang lên, khác hẳn với âm thanh va chạm lúc trước. Lần này, nó như tiếng vỡ vụn của một vật thể rắn chắc. Sức mạnh kinh người của La Chinh không chỉ đánh thẳng vào lớp vỏ đá mà còn xuyên thấu vào bên trong, chấn động đến linh hạch của Thạch Yêu. Linh khí màu xám tro từ vết nứt bắt đầu tuôn ra ào ạt, không còn vẻ áp bức mà lại mang theo sự hỗn loạn, mất kiểm soát.
Thạch Yêu điên loạn gầm rống. Thân hình khổng lồ của nó bắt đầu nứt ra từng mảng, như một bức tượng đá cổ xưa đang sụp đổ. Đôi mắt đỏ rực của nó dần mất đi ánh sáng, thay vào đó là sự sợ hãi và kinh hoàng. Nó không thể tin được, một kẻ hạ giới lại có thể làm được điều này. Nó cố gắng phản công một cách yếu ớt, nhưng đã quá muộn.
La Chinh không cho nó cơ hội. Hắn nhảy lên cao, dồn toàn bộ sức mạnh vào chân phải, giáng một cú đá “Nghịch Chấn Đạp” cực mạnh vào vết nứt trên ngực Thạch Yêu. Lần này, không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là ý chí “Nghịch Thiên” của hắn. Một luồng lực chấn động mạnh mẽ lan tỏa, phá hủy hoàn toàn linh hạch bên trong.
Rắc! Rắc! Rắc! Toàn bộ cơ thể Thạch Yêu vỡ vụn, hóa thành vô số mảnh đá nhỏ và một luồng linh khí xám tro tan biến vào không trung. Chỉ còn lại một viên linh hạch màu xám trong suốt, kích thước bằng nắm tay, rơi xuống đất.
La Chinh đứng đó, hít thở dồn dập. Toàn thân hắn đau nhức, nhưng ánh mắt hắn lại tràn đầy vẻ thỏa mãn. Trận chiến đầu tiên ở Thượng Giới, hắn đã thắng! Hắn cúi xuống nhặt viên linh hạch. Nó lạnh lẽo, nhưng bên trong lại ẩn chứa một nguồn năng lượng tinh khiết và mạnh mẽ, khác hẳn với bất kỳ linh hạch yêu thú nào hắn từng thấy ở phàm giới.
“Đây chính là sức mạnh của Thượng Giới sao…” La Chinh lẩm bẩm, siết chặt linh hạch trong tay. “Quả nhiên không hề đơn giản. Nhưng ta cũng không hề yếu kém.” Hắn mỉm cười, nụ cười đầy ngông cuồng và tự tin. “Thiên Đạo à, đây mới chỉ là khởi đầu thôi.”
Hắn nhìn xung quanh. Vùng đất cằn cỗi vẫn trải dài vô tận. Không có dấu vết của con người, không có bất kỳ sinh linh nào khác ngoài con Thạch Yêu vừa bị hắn tiêu diệt. Thượng Giới rộng lớn và hoang vu hơn hắn tưởng tượng. Viên linh hạch trong tay hắn có thể là một vật quý giá, nhưng nó cũng chỉ là một phần nhỏ bé trong vô vàn bí ẩn của nơi đây.
La Chinh biết rằng, hành trình của hắn mới chỉ bắt đầu. Thượng Giới này không phải là nơi để hắn hưởng thụ, mà là một chiến trường khắc nghiệt, nơi mỗi bước chân đều phải đối mặt với sinh tử. Nhưng chính điều đó lại càng kích thích ý chí chiến đấu của hắn. Hắn không muốn một cuộc sống an nhàn, hắn muốn thách thức mọi giới hạn, lật đổ mọi định mệnh.
Hắn cất viên linh hạch vào không gian trữ vật, rồi bắt đầu bước đi. Hắn cần tìm kiếm manh mối, tìm kiếm thông tin về thế giới này, và quan trọng nhất là tìm kiếm con đường để trở nên mạnh mẽ hơn nữa. Thạch Yêu chỉ là một con quái vật cấp thấp, nhưng trận chiến với nó đã cho La Chinh một bài học quý giá về sức mạnh và quy tắc của Thượng Giới. Hắn hiểu rằng, để đối đầu với “Thiên Đạo,” hắn cần phải vượt qua chính mình, vượt qua mọi giới hạn mà thế giới này áp đặt.
Mặt trời Thượng Giới treo lơ lửng trên cao, đổ bóng La Chinh kéo dài trên nền đất đá. Hắn không biết mình sẽ đối mặt với những gì tiếp theo, nhưng trong lòng hắn không có chút sợ hãi nào, chỉ có sự kiên định và khát vọng chinh phục. “Thượng Giới… ta đến rồi!”