Nghịch Thiên
Chương 464

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:32:36 | Lượt xem: 4

La Chinh hít một hơi sâu, luồng linh khí Thượng Giới tràn vào phế phủ, mang theo một cảm giác thanh khiết nhưng cũng đầy áp lực. Nó nặng nề hơn, tinh thuần hơn gấp trăm lần so với linh khí phàm giới. Đúng là một nơi khác biệt hoàn toàn. Hắn ngẩng đầu nhìn cột sáng màu xanh biếc rực rỡ trên bầu trời, không chút do dự, thân hình hóa thành một vệt tàn ảnh, lao thẳng về phía nó.

Càng đến gần cột sáng, La Chinh càng cảm nhận rõ ràng hơn luồng khí tức cổ xưa kia. Nó không chỉ là sự hùng vĩ của linh khí, mà còn là một sự cổ lão, tĩnh mịch, như thể thời gian đã ngưng đọng hàng triệu năm tại nơi này. Không gian xung quanh cột sáng cũng trở nên méo mó, những tia điện màu xanh lơ chập chờn như những con rắn nhỏ đang nuốt chửng lẫn nhau, tạo thành một trường lực vô hình đẩy lùi tất cả những kẻ dám đến gần.

La Chinh không vội vàng xông vào. Hắn lơ lửng giữa không trung, đôi mắt hẹp dài quét qua bốn phía. Địa hình quanh Cổ Di Tích Thiên Thanh cực kỳ kỳ lạ. Thay vì núi non hay rừng rậm, nơi đây là một vùng đất hoang vu trải dài, với những khối đá lơ lửng không trọng lực, trôi nổi chầm chậm như những hòn đảo nhỏ trên biển không gian. Dưới mặt đất, những khe nứt khổng lồ màu đen sâu hun hút, không biết dẫn đến đâu. Một số khe nứt còn phun trào ra những luồng khí độc màu tím nhạt, bốc lên nghi ngút rồi tan biến vào hư không.

Đây chính là Thượng Giới. Một thế giới đầy rẫy những hiểm nguy và cơ hội mà phàm nhân không thể tưởng tượng nổi. Cái gọi là “phế tích” ở đây, có lẽ còn đáng sợ hơn cả những cấm địa kinh hoàng nhất ở hạ giới.

“Không hổ là Thượng Giới,” La Chinh lẩm bẩm. “Ngay cả một Cổ Di Tích cũng mang theo khí thế hủy thiên diệt địa thế này.”

Hắn nhẹ nhàng điều động linh lực, một lớp hào quang mỏng bao bọc quanh cơ thể. Luồng áp lực vô hình từ cột sáng bị đẩy lùi đôi chút. La Chinh biết, những kẻ trên phi thuyền kia không phải là nói dối. Nơi này chắc chắn ẩn chứa nguy hiểm chết người. Nhưng nguy hiểm càng lớn, cơ hội càng nhiều. Hắn cần sức mạnh, cần thông tin, cần một điểm tựa để bắt đầu hành trình nghịch thiên của mình.

Cột sáng màu xanh ngọc bích từ từ hạ thấp, không phải là biến mất, mà như đang chìm xuống một cái hố vô hình dưới mặt đất. Cùng lúc đó, trường lực méo mó xung quanh nó cũng yếu đi đôi chút, lộ ra một vết nứt không gian khổng lồ, sâu không thấy đáy. Đó chính là lối vào Cổ Di Tích Thiên Thanh.

La Chinh không vội vã. Hắn quan sát kỹ lưỡng, đôi mắt đen láy ẩn chứa ánh sáng trí tuệ. Hắn đã trải qua quá nhiều sinh tử, biết rằng sự hấp tấp chính là kẻ thù lớn nhất trong những nơi đầy rẫy cạm bẫy như thế này. Vết nứt không gian kia không ổn định, thỉnh thoảng lại có những tia sét không màu bắn ra, xé toạc hư không, để lại những vệt đen như vết sẹo trên không gian. Bất kỳ ai xông vào mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, có lẽ sẽ bị nghiền nát thành tro bụi ngay lập tức.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí tức cổ xưa. “Hạt giống Nghịch Thiên” trong cơ thể hắn bắt đầu rung động nhẹ, như một phản ứng cộng hưởng với năng lượng của Cổ Di Tích. Đó là một cảm giác kỳ lạ, như thể di tích này đang “gọi” hắn, hoặc hắn đang “hiểu” được nó một cách bản năng.

Mở mắt ra, La Chinh đã có một suy nghĩ. Hắn không thể trực tiếp xông vào. Nhưng hắn có thể “lách” qua. Hắn đã lĩnh ngộ được một phần của Không Gian Đạo, tuy chưa sâu sắc nhưng đủ để hắn cảm nhận được những điểm yếu trong kết cấu không gian. Vết nứt này tuy nguy hiểm, nhưng cũng có những “kẽ hở”.

Hắn chậm rãi tiến lại gần, cẩn thận tránh né những tia sét không màu. Khi còn cách vết nứt khoảng trăm trượng, một luồng áp lực khổng lồ ập đến, cố gắng nghiền nát hắn. Đây là sức mạnh của không gian hỗn loạn, đủ để biến một cường giả phàm giới thành bọt máu. Nhưng La Chinh không hề nao núng. Huyết mạch trong cơ thể hắn sôi trào, sức mạnh của Cửu Chuyển Kim Thân bùng nổ, gân cốt toàn thân phát ra tiếng rắc rắc nhẹ, cứng rắn như kim cương.

Hắn giơ tay ra, nhẹ nhàng chạm vào một điểm không gian trước mặt. Một gợn sóng vô hình lan tỏa, như mặt nước bị khuấy động. La Chinh tập trung tinh thần, dùng Không Gian Đạo mình lĩnh ngộ để phân tích. Hắn thấy được những luồng năng lượng hỗn loạn đang xoáy sâu vào nhau, tạo thành một vòng xoáy hủy diệt. Nhưng ẩn sâu trong đó, có một dòng chảy ngầm, một lối đi an toàn mà chỉ những người có Không Gian Đạo cực kỳ nhạy bén mới có thể nhận ra.

“Chính là nó,” La Chinh lẩm bẩm. Hắn không thể hoàn toàn kiểm soát Không Gian Đạo, nhưng hắn có thể mượn lực. Hắn vận chuyển linh lực vào đôi chân, sau đó bất ngờ đạp mạnh xuống hư không. Một luồng chấn động vô hình lan tỏa, tạo ra một vết nứt nhỏ khác trong không gian. La Chinh mượn lực phản chấn, cả người hóa thành một mũi tên, lao thẳng vào vết nứt không gian chính.

Một cảm giác xé rách ập đến, như thể cơ thể hắn đang bị hàng ngàn lưỡi dao vô hình cắt nát. La Chinh nghiến răng chịu đựng, không dám phân tâm. Hắn đang đi trên một con đường hẹp giữa vực thẳm. Sai một ly, đi một dặm, cái giá phải trả là mạng sống.

Chỉ trong chớp mắt, khung cảnh xung quanh thay đổi. Hắn đã xuyên qua vết nứt không gian, tiến vào bên trong Cổ Di Tích Thiên Thanh. Nơi đây không phải là một hang động hay một tòa thành đổ nát, mà là một thế giới hoàn toàn khác. Bầu trời vẫn xanh thẳm, nhưng có đến ba mặt trời nhỏ màu xanh lam treo lơ lửng, phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Dưới chân là một vùng đất đá cằn cỗi, nhưng thay vì bụi bặm, nơi đây lại phủ đầy những tinh thạch màu xanh ngọc bích lấp lánh, phát ra năng lượng tinh thuần đến kinh người.

Những tinh thạch này, mỗi viên đều chứa đựng năng lượng gấp hàng trăm lần thượng phẩm linh thạch ở hạ giới. Chỉ riêng cảnh tượng này đã đủ để chứng minh sự giàu có và tiềm năng của Thượng Giới.

La Chinh hít thở sâu, cảm nhận luồng linh khí tinh thuần tràn vào cơ thể, tu vi của hắn có dấu hiệu tăng trưởng nhẹ. Tuy nhiên, hắn không hề chủ quan. Một nơi như thế này, chắc chắn không thể thiếu những sinh vật đáng sợ.

Quả nhiên, ngay khi hắn vừa đặt chân xuống, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ phía xa. Mặt đất rung chuyển nhẹ. Từ một khe nứt dưới lòng đất, một con quái vật khổng lồ trồi lên. Nó có hình dáng như một con bọ cạp đá, toàn thân được tạo thành từ những khối tinh thạch màu xanh xám, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái. Từ cái đuôi của nó, một luồng năng lượng điện màu xanh tím bắn ra, xé toạc không khí.

Đây là Thạch Yêu, một loại sinh vật đặc hữu của Thượng Giới, được sinh ra từ linh khí và tinh thạch. Con Thạch Yêu này có kích thước bằng một ngọn núi nhỏ, cấp độ tu vi ít nhất cũng tương đương với một Tiên Quân cấp thấp ở Thượng Giới. Đối với La Chinh vừa mới đến, đây là một đối thủ cực kỳ khó nhằn.

La Chinh nheo mắt. “Thượng Giới đã chuẩn bị cho ta một màn chào hỏi nồng nhiệt thế này sao?”

Hắn không lùi bước. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, giờ là lúc nó phải đâm chồi, vươn mình mạnh mẽ. Con Thạch Yêu gầm lên một tiếng, cái đuôi khổng lồ vung lên, tạo ra một cơn lốc điện từ trường, lao thẳng về phía La Chinh. La Chinh biết, đây chính là thử thách đầu tiên của hắn ở Thượng Giới. Hắn cần phải vượt qua, để chứng minh rằng một phàm nhân bị số phận ruồng bỏ như hắn, cũng có thể nghịch chuyển mọi quy tắc.

Một tia sáng sắc bén lóe lên trong mắt La Chinh. Hắn không sử dụng những chiêu thức hoa mỹ, mà trực tiếp vận chuyển toàn bộ sức mạnh Cửu Chuyển Kim Thân, đấm thẳng một quyền vào luồng lốc điện từ trường đang lao tới. Quyền pháp của hắn không chỉ là sức mạnh thuần túy, mà còn ẩn chứa một chút ý cảnh của “Đạo”, một sự thấu hiểu về bản chất của lực lượng.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang dội khắp không gian Cổ Di Tích Thiên Thanh. Luồng lốc điện từ trường bị quyền kình của La Chinh đánh tan tành, những tia điện bắn tung tóe như pháo hoa. Thân hình La Chinh chỉ hơi chấn động, sau đó hắn vững vàng đứng giữa không trung, đôi mắt đầy kiên nghị nhìn thẳng vào con Thạch Yêu khổng lồ.

Con Thạch Yêu dường như cũng bất ngờ trước sức mạnh của La Chinh. Nó gầm lên một tiếng giận dữ, sau đó những khối tinh thạch trên cơ thể nó bắt đầu phát sáng rực rỡ, tích tụ một luồng năng lượng kinh hoàng. Nó không chỉ là một con thú vô tri, nó còn có khả năng vận dụng linh khí Thượng Giới để chiến đấu. Đây chính là bản chất của Thượng Giới, ngay cả một con quái vật cũng không hề đơn giản.

La Chinh biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Nhưng hắn cũng không hề sợ hãi. Hắn đã chuẩn bị cho điều này. Chuẩn bị cho một hành trình đầy gian nan, đầy thử thách. Hắn mỉm cười, nụ cười mang theo sự tự tin và ngông cuồng của một kẻ dám chống lại trời. “Đến đây nào, Thạch Yêu. Để ta xem, cái gọi là sức mạnh của Thượng Giới rốt cuộc có thể làm được gì!”

Ngay lập tức, con Thạch Yêu lao tới, những chiếc càng sắc nhọn như lưỡi kiếm khổng lồ bổ xuống. La Chinh không tránh né, hắn trực tiếp đối mặt. Đây không chỉ là một trận chiến, đây là lời tuyên chiến đầu tiên của hắn với Thượng Giới, với cái gọi là “Thiên Đạo” đang thao túng mọi thứ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8