Nghịch Thiên
Chương 463
La Chinh hít một hơi thật sâu, luồng linh khí tràn ngập không gian cuộn vào cơ thể hắn, mang theo một cảm giác tinh khiết, mãnh liệt và đầy sức sống mà hạ giới không thể nào sánh được. Đây là linh khí của Thượng Giới, thứ mà vô số cường giả hạ giới thèm khát cả đời cũng không chạm tới được. Nó không chỉ thuần túy hơn, mà còn mang theo một loại năng lượng vũ trụ vi diệu, như thể mỗi hạt linh khí đều chứa đựng một phần của Đại Đạo.
Hắn mở mắt, ánh mắt đảo quanh. Nơi hắn đứng là một mảnh đất trống trải rộng lớn, được bao bọc bởi những dãy núi cao vút tận mây xanh, hùng vĩ đến mức khiến người ta cảm thấy mình thật nhỏ bé. Những ngọn núi không chỉ cao, mà còn phát ra hào quang nhàn nhạt, như thể chúng được tạo thành từ những khối ngọc bích khổng lồ. Phía xa xa, những kiến trúc nguy nga tráng lệ hiện ra lờ mờ trong sương mù, những tòa tháp vươn cao như muốn chạm tới bầu trời, những cung điện lấp lánh ánh kim, tất cả đều vượt xa mọi tưởng tượng về sự phồn thịnh của hạ giới.
Đúng như lời đồn, Thượng Giới quả nhiên là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Cảm giác áp lực từ không gian cũng mạnh hơn, nhưng đồng thời, cơ thể hắn lại cảm thấy nhẹ nhàng và tràn đầy năng lượng hơn. Hắn biết, đây là do linh khí Thượng Giới đã bắt đầu tẩm bổ cho thân thể hắn, đẩy nhanh quá trình thích nghi.
La Chinh khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được rất nhiều luồng khí tức cường đại đang hiện diện xung quanh. Dù phần lớn đều ở rất xa, nhưng chỉ cần một luồng khí tức lướt qua cũng đủ để hắn nhận ra rằng, ngay cả những tu sĩ bình thường nhất ở đây cũng có cảnh giới vượt xa những cường giả đỉnh phong ở hạ giới. Hắn không thể không cảm thán, cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” hay “Thiên Kiêu” ở hạ giới, nếu đặt chân đến đây, e rằng cũng chỉ là những hạt cát nhỏ bé trong sa mạc rộng lớn.
Hắn không vội vàng hành động. Vừa đặt chân đến một thế giới hoàn toàn xa lạ, điều quan trọng nhất là phải quan sát và thu thập thông tin. Hắn thu liễm khí tức của mình đến mức thấp nhất, hòa mình vào không gian, trở thành một phần của cảnh vật.
Một lúc sau, một đạo hào quang chợt lóe lên từ phía chân trời, rồi nhanh chóng hạ xuống gần nơi La Chinh đang đứng. Đó là một chiếc phi thuyền hình dáng cổ quái, được chạm khắc tinh xảo bằng một loại ngọc thạch phát sáng, bên trên có khắc những phù văn phức tạp mà La Chinh chưa từng thấy bao giờ. Từ phi thuyền bước ra ba người, hai nam một nữ, ăn mặc sang trọng, khí chất phi phàm. Cả ba đều có cảnh giới không hề thấp, người thấp nhất cũng đã ở cảnh giới Hóa Thần, còn người dẫn đầu, một nam tử trẻ tuổi với mái tóc dài màu tím, đã đạt tới cảnh giới Luyện Hư kỳ đỉnh phong, chỉ một bước nữa là có thể phi thăng.
La Chinh thầm rùng mình. Luyện Hư kỳ đỉnh phong! Ở hạ giới, đây là cảnh giới của những vị lão tổ đã ẩn mình hàng ngàn năm, là những tồn tại gần như bất tử. Vậy mà ở Thượng Giới, một thanh niên có vẻ ngoài còn rất trẻ đã đạt tới cảnh giới này. Điều này càng củng cố thêm nhận định của hắn về sự khắc nghiệt và cường đại của Thượng Giới.
Ba người họ đang trò chuyện rôm rả, tiếng cười nói vang vọng trong không trung. Bỗng nhiên, nam tử tóc tím dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua nơi La Chinh đang ẩn mình. Hắn khẽ nhíu mày, một tia nghi hoặc hiện lên trong mắt.
“Ai đó?” Hắn cất tiếng hỏi, giọng nói mang theo một chút uy nghiêm.
La Chinh không muốn gây chuyện, nhưng hắn biết mình không thể trốn tránh được. Hắn từ từ bước ra khỏi chỗ nấp, bình tĩnh đối mặt với ba người kia.
Thấy La Chinh xuất hiện, ba người kia đều lộ ra vẻ ngạc nhiên. Đặc biệt là nam tử tóc tím, hắn dùng thần thức quét qua La Chinh, rồi lại càng nhíu mày chặt hơn.
“Ngươi là ai? Từ đâu đến?” Nam tử tóc tím hỏi, giọng điệu có vẻ thiếu kiên nhẫn.
La Chinh khẽ chắp tay, giữ thái độ khiêm tốn: “Tại hạ La Chinh, mới đến Vực Thiên Thanh này, mong các vị chỉ giáo.”
Nghe thấy La Chinh nói “mới đến”, vẻ mặt của ba người càng trở nên kỳ quái. Nữ tử đi cùng tóc tím, với đôi mắt phượng sắc sảo, liếc nhìn La Chinh từ đầu đến chân.
“Mới đến? Nhìn ngươi ăn mặc tầm thường, khí tức cũng không quá mạnh mẽ, chẳng lẽ ngươi là… hạ giới phi thăng giả?” Nàng ta nói, giọng điệu mang theo vẻ khinh miệt không thể che giấu.
Một trong hai nam tử còn lại cười khẩy: “Ha ha, ta nói mà. Thượng Giới của chúng ta đã bao lâu rồi không có hạ giới phi thăng giả nào được phép đặt chân đến đây một cách công khai chứ? Trừ khi… ngươi là loại hạ giới phi thăng giả lén lút nào đó, hoặc là một ‘dị số’ bị Thiên Đạo bài xích, không được chấp nhận?”
Lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào nỗi đau của những người từ hạ giới. Ở Thượng Giới, “hạ giới phi thăng giả” là một danh xưng mang đầy sự khinh bỉ. Họ bị coi là những kẻ kém cỏi, may mắn lắm mới vượt qua được cửa ải phi thăng, nhưng lại không có gốc gác, không có thế lực, không có tài nguyên. Hầu hết đều kết thúc trong cảnh bị chèn ép, hoặc thậm chí là bị lợi dụng rồi bị vứt bỏ.
La Chinh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không để lộ ra một chút cảm xúc nào. Hắn biết, đây chính là sự khởi đầu của Đại Cảnh Giới 3: Thượng Giới Tranh Bá. Sự khinh miệt và áp bức từ những cường giả Thượng Giới vì xuất thân từ hạ giới. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho điều này.
Nam tử tóc tím, dường như là người có địa vị cao nhất trong ba người, trầm ngâm nhìn La Chinh. “Ngươi là hạ giới phi thăng giả? Vậy thì ngươi hẳn phải biết quy củ của Thượng Giới chứ? Không có tông môn bảo hộ, không có gia tộc chống lưng, một mình ngươi ở Vực Thiên Thanh này… chỉ có một con đường chết.”
Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng điệu chuyển sang một chút ban ơn: “Tuy nhiên, ta thấy ngươi cũng có chút gan dạ. Nếu ngươi chịu dâng ra tất cả bảo vật trên người, rồi thề nguyện làm nô bộc cho ta ba trăm năm, ta có thể xem xét ban cho ngươi một con đường sống.”
Nữ tử mắt phượng cười khúc khích: “Tam thiếu gia, một hạ giới phi thăng giả thì có bảo vật gì đáng giá chứ? Hắn e rằng còn chưa hiểu rõ cái gọi là ‘bảo vật’ ở Thượng Giới là gì đâu. Hơn nữa, làm nô bộc cho ngài, hắn có tư cách sao?”
Nam tử tóc tím phất tay, ý bảo nàng ta im lặng. Hắn vẫn nhìn La Chinh, ánh mắt sắc lạnh, chờ đợi câu trả lời.
La Chinh nghe những lời này, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ lửa giận. Từ khi nào mà hắn lại phải cúi đầu trước những kẻ kiêu ngạo này? Hắn đã trải qua biết bao sinh tử ở hạ giới, vượt qua vô vàn gian nan mới đặt chân được đến nơi này, không phải để làm nô bộc cho bất kỳ ai.
Tuy nhiên, hắn cũng biết, đây không phải là lúc để bộc lộ hết sức mạnh của mình. Hắn cần phải nhẫn nhịn, quan sát, tìm hiểu. Dù sao, hắn vẫn là một người mới đến, thông tin là thứ quý giá nhất.
“Đa tạ ý tốt của vị huynh đài.” La Chinh nói, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng ánh mắt đã ẩn chứa một tia sắc bén khó nhận ra. “Chỉ là, La Chinh ta quen tự do tự tại, không thích bị ràng buộc. Vả lại, ta tự thấy mình không có bảo vật gì đáng giá để dâng hiến cho các vị, cũng không muốn làm phiền đến Tam thiếu gia.”
Nụ cười trên môi nam tử tóc tím dần tắt. Hắn không ngờ một hạ giới phi thăng giả lại có thái độ cứng rắn đến vậy. Hai người kia cũng lộ ra vẻ mặt khó chịu.
“Ồ? Ngươi đang từ chối một cơ hội sống?” Nam tử tóc tím híp mắt lại, sát khí bắt đầu tỏa ra. “Ngươi có biết, ở Vực Thiên Thanh này, có những thứ còn đáng sợ hơn cả cái chết không? Ngươi vừa đến, ta nể tình ngươi còn non nớt, khuyên ngươi một câu. Đừng tự tìm đường chết.”
La Chinh vẫn đứng yên, không hề lùi bước. Hắn biết mình không thể lùi. Nếu lùi, hắn sẽ mất đi ý chí “Nghịch Thiên” của chính mình. Hắn đã đến đây để phá vỡ xiềng xích, chứ không phải để chấp nhận một xiềng xích mới.
“Đa tạ nhắc nhở.” La Chinh đáp, giọng điệu lạnh đi vài phần. “Nhưng con đường của La Chinh ta, tự ta quyết định. Những gì đáng sợ, ta đã gặp quá nhiều rồi.”
Nam tử tóc tím nhìn chằm chằm vào La Chinh. Hắn không thể tin được một kẻ vừa phi thăng lại dám nói ra những lời ngông cuồng như vậy. Một luồng uy áp mạnh mẽ từ hắn bộc phát, nhằm thẳng vào La Chinh, muốn dùng khí thế để áp chế đối phương.
La Chinh cảm thấy như một ngọn núi lớn đè nặng lên người, nhưng hắn vẫn đứng vững. Chân nguyên trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, hóa giải phần lớn áp lực. Khí tức của nam tử tóc tím tuy mạnh, nhưng vẫn chưa đủ để khiến hắn phải cúi đầu.
Thấy La Chinh không hề suy suyển, nam tử tóc tím càng thêm tức giận. “Được lắm! Xem ra ngươi không biết trời cao đất rộng là gì rồi! Để ta dạy cho ngươi một bài học về quy tắc của Thượng Giới!”
Hắn định ra tay, nhưng đúng lúc đó, một tiếng động lớn từ phía xa đột ngột vang lên, kèm theo một cột sáng chói lòa bắn thẳng lên trời, xé toạc mây mù.
Cả ba người, kể cả La Chinh, đều giật mình quay đầu nhìn về hướng cột sáng. Một luồng năng lượng khổng lồ và cổ xưa bỗng nhiên tràn ngập không gian, khiến linh khí xung quanh trở nên hỗn loạn.
“Cái gì vậy?” Nữ tử mắt phượng kinh hãi kêu lên.
Nam tử tóc tím nhíu mày thật chặt. “Khí tức này… là từ Cổ Di Tích Thiên Thanh! Chẳng lẽ… có bảo vật xuất thế?”
Ánh mắt hắn lập tức trở nên tham lam. Cổ Di Tích Thiên Thanh là một trong những khu vực bí ẩn và nguy hiểm nhất Vực Thiên Thanh, nơi chứa đựng vô số cơ duyên và bảo vật từ thời cổ đại. Nhưng đồng thời, nó cũng đầy rẫy những cấm chế và nguy hiểm, không phải ai cũng dám đặt chân vào.
“Đi!” Hắn không chần chừ nữa, lập tức nhảy lên phi thuyền, thúc giục hai người kia. “Bỏ qua tên hạ giới này! Bảo vật Thiên Thanh Cổ Di Tích mới là quan trọng!”
Hai người kia cũng không dám chậm trễ, lập tức theo Tam thiếu gia lên phi thuyền. Chiếc phi thuyền phát ra một tiếng rít nhẹ, rồi biến mất trong chớp mắt, lao thẳng về phía cột sáng.
La Chinh đứng tại chỗ, nhìn theo hướng phi thuyền biến mất. Hắn không hề cảm thấy tiếc nuối khi thoát khỏi rắc rối, ngược lại, hắn lại cảm thấy may mắn. Vừa đến Thượng Giới đã có cơ hội thu thập thông tin về một “Cổ Di Tích” đầy bảo vật. Điều này đúng là “trời không tuyệt đường người”.
Hắn ngẩng đầu nhìn cột sáng vẫn đang rực rỡ trên bầu trời, cảm nhận luồng khí tức cổ xưa kia. Một nụ cười nhẹ hiện lên trên môi. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, giờ đây nó sẽ bắt đầu đâm chồi, vươn mình mạnh mẽ giữa mảnh đất Thượng Giới đầy khắc nghiệt này. Và Cổ Di Tích Thiên Thanh, có lẽ sẽ là nơi đầu tiên hắn gây dựng danh tiếng cho mình.
Hắn hít một hơi sâu, đôi mắt lộ ra vẻ kiên định. “Thiên Đạo à, ngươi cứ chờ đấy. Ta đến rồi!”