Nghịch Thiên
Chương 462
Từng bước chân của La Chinh nhẹ như gió, để lại phía sau những gương mặt vẫn còn đờ đẫn của người thanh niên áo vàng và đám tùy tùng. Hắn không quay đầu lại, không bận tâm đến sự chấn động mà hắn vừa gieo vào tâm trí họ. Đối với hắn, những kẻ đó chỉ là điểm chạm đầu tiên, là những hạt bụi nhỏ trong một thế giới hoàn toàn mới lạ. Mục tiêu của hắn rõ ràng: tìm hiểu, sinh tồn, và chuẩn bị cho cuộc đối đầu vĩ đại hơn.
Hắn bước đi về phía những dãy núi hùng vĩ, nơi sương mù giăng kín, che khuất đỉnh chóp, tựa như những cột trụ chống trời. Không khí ở đây đặc quánh linh khí, mỗi hơi thở đều mang theo sự tinh khiết và tràn đầy năng lượng. Đây đúng là Thượng Giới, một nơi mà linh khí ở hạ giới không thể sánh bằng. Cảm giác như mỗi tế bào trong cơ thể hắn đang khao khát hấp thụ nguồn năng lượng dồi dào này, thúc đẩy sự luân chuyển của chân nguyên, khiến cho cơ thể vốn đã mạnh mẽ lại càng trở nên sung mãn hơn.
La Chinh không vội vàng tu luyện. Hắn biết, việc đầu tiên cần làm là thích nghi và hiểu rõ môi trường xung quanh. Hắn thả lỏng các giác quan, cảm nhận từng làn gió, từng tiếng chim hót lạ tai, từng mùi hương của cây cỏ hoang dã. Thậm chí, những tảng đá ven đường cũng tỏa ra một loại năng lượng đặc biệt, khác hẳn với đá ở hạ giới. Vực Thiên Thanh, cái tên mà hắn nghe được, chắc chắn chỉ là một phần nhỏ của Thượng Giới bao la này.
Đi được vài canh giờ, địa hình dần thay đổi. Những cánh rừng rậm rạp nhường chỗ cho những thung lũng sâu hun hút, nơi những dòng suối trong vắt chảy róc rách, mang theo linh khí cuồn cuộn. Xa xa, hắn nhận thấy những dấu hiệu của sự sống, không phải của động vật hoang dã, mà là những công trình kiến trúc đơn sơ, ẩn mình giữa núi rừng. Có vẻ như đây là một ngôi làng nhỏ hoặc một nơi tụ cư của những tu sĩ cấp thấp.
La Chinh không lập tức xông vào. Hắn ẩn mình trong một lùm cây rậm rạp, quan sát. Từ vị trí của hắn, hắn có thể thấy những bóng người thấp thoáng, họ ăn mặc khá giản dị, nhưng khí tức trên người lại mạnh hơn rất nhiều so với những cường giả đỉnh cấp ở hạ giới. Điều đó càng khẳng định phỏng đoán của hắn: quy tắc tu luyện ở Thượng Giới hoàn toàn khác biệt, và những kẻ tự xưng là “thần” ở đây có lẽ chỉ là những kẻ đứng đầu trong một hệ thống phức tạp hơn nhiều.
Hắn cần thông tin. Và những người dân ở đây có thể là nguồn thông tin đầu tiên. Nhưng hắn cũng không thể quá lộ liễu. Hắn vừa mới gây chấn động ở một nơi khác, sự xuất hiện của một kẻ hạ giới như hắn chắc chắn sẽ gây ra sự chú ý không mong muốn. Thượng Giới, với những kẻ tự phụ về xuất thân và huyết mạch, sẽ không dễ dàng chấp nhận một “dị số” như hắn.
Hắn đợi đến khi màn đêm buông xuống, ánh trăng mờ ảo chiếu rọi qua kẽ lá. Lúc này, hắn mới nhẹ nhàng di chuyển về phía ngôi làng. Không khí tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng kêu và tiếng suối chảy. Hắn tìm thấy một quán trọ nhỏ, có vẻ là nơi dừng chân của những khách bộ hành qua lại. Dù đã khuya, bên trong vẫn còn vài người đang uống rượu và trò chuyện rôm rả.
La Chinh điều chỉnh lại dung mạo, che giấu khí tức của mình một cách tinh vi nhất có thể. Hắn không muốn bị nhận ra là kẻ vừa xuất hiện tại Vực Thiên Thanh vài canh giờ trước. Hắn bước vào quán trọ, tìm một góc khuất, gọi một chén trà và lắng nghe. Vóc dáng của hắn không quá nổi bật, lại thêm vẻ ngoài bình tĩnh, khiến những người trong quán không mấy để ý. Họ chỉ nghĩ hắn là một tu sĩ cấp thấp nào đó đang trên đường du lịch.
“Ngươi có nghe tin gì về sự kiện ở Hẻm Núi U Linh không?” Một gã tu sĩ trung niên, râu ria xồm xoàm, nhấp một ngụm rượu hỏi người đối diện.
Người đối diện, một thanh niên với vết sẹo dài trên má, nhếch mép cười khẩy. “Hừ, lại chuyện của đám tiểu tử nhà giàu ở Vực Thiên Thanh chứ gì? Nghe nói có một kẻ hạ giới phi thăng lên, không biết sống chết thế nào lại dám ra tay với con cháu của Lý gia. Đúng là không biết trời cao đất dày!”
“Hạ giới?” Gã râu ria ngạc nhiên. “Thật sao? Lâu lắm rồi ta mới nghe có kẻ hạ giới phi thăng thành công. Mà dám động đến Lý gia, e là không sống nổi quá ba ngày ở Vực Thiên Thanh này đâu.”
Thanh niên sẹo mặt cười khẩy. “Đúng vậy. Nghe nói kẻ đó có chút bản lĩnh, đánh bại được Lý Phàm, nhưng cuối cùng cũng bị cường giả Lý gia ra tay bắt về thôi. Một con kiến từ hạ giới, dù có chút linh khí cũng không thể chống lại quyền uy của Thượng Giới.”
Nghe đến đây, La Chinh khẽ nhíu mày. Lời đồn đã bắt đầu lan truyền, nhưng lại bị bóp méo hoàn toàn. “Bị cường giả Lý gia bắt về”? Hắn cười nhạt trong lòng. Đúng là những kẻ tự phụ này, không thể chấp nhận được sự thật rằng một kẻ hạ giới lại có thể mạnh hơn con cháu họ. Nhưng điều này lại có lợi cho hắn. Càng nhiều tin đồn sai lệch, hắn càng dễ dàng ẩn mình.
Tuy nhiên, hắn cũng thu thập được thông tin quan trọng: “Lý gia”. Đây có vẻ là một thế lực lớn ở Vực Thiên Thanh, và hắn đã trực tiếp đắc tội với họ ngay khi vừa đặt chân đến. Hắn cần phải cẩn trọng hơn.
Một lát sau, một tu sĩ khác, có vẻ là người địa phương, lên tiếng với vẻ mặt nghiêm trọng. “Các ngươi đừng đánh giá thấp kẻ hạ giới đó. Ta nghe nói, Lý Phàm không phải bị đánh bại đơn thuần, mà là bị một chiêu đánh cho tan tác, không kịp phản ứng. Cường giả Lý gia cũng chưa hề xuất hiện để bắt hắn. Kẻ đó đã biến mất, không để lại dấu vết gì.”
Gã râu ria và thanh niên sẹo mặt im bặt, nhìn nhau với vẻ hoài nghi. “Thật sao? Một kẻ hạ giới lại có thể mạnh đến mức đó?”
Tu sĩ địa phương thở dài. “Dù là thật hay giả, thì đây cũng là một điềm báo. Đã lâu rồi Thượng Giới không có sự kiện nào như vậy. Có lẽ, những kẻ hạ giới kia cũng không còn yếu kém như chúng ta vẫn nghĩ nữa.”
La Chinh lắng nghe từng câu, từng chữ. Hắn hiểu rằng, sự xuất hiện của hắn đã thực sự gieo một hạt giống nghi ngờ vào trật tự Thượng Giới. Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Hắn cần phải hiểu sâu hơn về “quyền uy của Thượng Giới”, về “Thiên Đạo” mà những kẻ này tôn sùng, và về những thế lực thực sự đứng sau mọi chuyện.
Hắn rời quán trọ khi mọi người đã dần tản đi. Màn đêm đã về khuya, không khí trở nên lạnh lẽo hơn. La Chinh không dừng lại ở ngôi làng này. Hắn cần một nơi an toàn hơn, một nơi mà hắn có thể tu luyện, tiêu hóa những gì đã thu thập được, và lên kế hoạch cho bước đi tiếp theo. Ngôi làng này quá nhỏ, quá dễ bị phát hiện.
Hắn tiếp tục đi sâu vào vùng núi, nơi những ngọn cây cổ thụ vươn mình lên trời, nơi những vách đá dựng đứng che khuất ánh trăng. Hắn tìm thấy một hang động nhỏ, ẩn mình sau một thác nước. Linh khí ở đây cũng rất dồi dào, lại thêm sự che chắn tự nhiên của thác nước, đây đúng là một nơi lý tưởng để hắn tạm thời ẩn náu.
Bước vào hang động, La Chinh khoanh chân ngồi xuống. Hắn không vội vàng tu luyện ngay. Thay vào đó, hắn nhắm mắt lại, sắp xếp lại tất cả những thông tin mà hắn vừa thu thập được. “Lý gia”, “Vực Thiên Thanh”, “kẻ hạ giới”, “Thiên Đạo”. Tất cả những khái niệm này đều là chìa khóa để hắn mở cánh cửa của Thượng Giới.
Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai. Thượng Giới không chỉ có linh khí dồi dào mà còn có những thế lực cường đại, những quy tắc khắc nghiệt, và cả những kẻ tự xưng là đại diện cho “Thiên”. Nhưng hắn không lùi bước. Hắn đã đến đây với một mục đích duy nhất: nghịch chuyển số phận, phá vỡ mọi xiềng xích, và định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
Một luồng chân nguyên mạnh mẽ bắt đầu cuộn chảy trong cơ thể La Chinh, hắn hít sâu, cảm nhận sự giao hòa giữa linh khí Thượng Giới và công pháp của mình. Đây mới chỉ là khởi đầu. Hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm ở hạ giới, giờ đây, nó sẽ bắt đầu đâm chồi, vươn mình mạnh mẽ giữa mảnh đất Thượng Giới đầy khắc nghiệt này.
Hắn đã sẵn sàng cho hành trình “Nghịch Thiên” của mình, bắt đầu từ chính nơi này, Vực Thiên Thanh.