Nghịch Thiên
Chương 461

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:31:05 | Lượt xem: 4

La Chinh mở mắt. Một luồng linh khí tinh thuần đến mức ngưng tụ thành sương mù bao quanh, tràn vào từng tế bào, khiến toàn thân hắn như được gột rửa. Đây là Thượng Giới ư? Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt. Linh khí ở hạ giới, dù là những nơi bồng lai tiên cảnh nhất, cũng chỉ như ao tù so với đại dương mênh mông này. Mỗi nhịp thở đều mang theo cảm giác thanh thoát, như thể lột xác từ phàm tục thành tiên.

Hắn đứng giữa một đồng bằng rộng lớn, cỏ cây xanh tươi đến lạ thường, mỗi phiến lá đều lấp lánh linh quang. Xa xa, những ngọn núi cao vút đâm thẳng lên tầng mây, đỉnh núi ẩn hiện trong sương mờ, tựa như những thanh kiếm thần linh cắm xuống đại địa. Trên bầu trời, không phải là một mặt trời duy nhất, mà là ba vầng thái dương với những màu sắc khác nhau, luân phiên tỏa sáng, tạo nên một cảnh tượng mỹ lệ đến choáng ngợp, nhưng cũng mang theo một áp lực vô hình.

La Chinh không vội vàng hành động. Hắn kiểm tra nội thể, linh lực trong đan điền cuộn trào, mạnh mẽ hơn bội phần sau khi hấp thụ linh khí Thượng Giới. Cảm giác như thể hắn đã tháo bỏ một gông xiềng vô hình, có thể phát huy toàn bộ tiềm năng mà trước đây bị giới hạn bởi quy tắc của hạ giới. Ánh mắt hắn lướt qua những vết sẹo mờ nhạt trên cánh tay, những dấu tích của quá khứ bi thảm ở Phàm Trần Khởi Điểm, rồi lại nhìn về phía chân trời, nơi những bí ẩn của Thượng Giới đang chờ đợi.

“Thiên… ở đây là gì đây?” Hắn lẩm bẩm. Ở hạ giới, Thiên là định mệnh, là những cường giả được ban ân. Ở đại lục Vạn Tượng, Thiên là ý chí của các thế lực siêu phàm. Còn ở đây, Thượng Giới, nơi các vị Tiên, Thần ngự trị, Thiên sẽ là gì? Một thể chế? Một thực thể? Hay là một trật tự đã mục nát chờ hắn lật đổ?

Một tiếng động lạ thu hút sự chú ý của La Chinh. Từ phía xa, một đoàn người đang tiến lại gần. Họ cưỡi trên những con linh thú hình dáng kỳ dị, thân phủ vảy bạc, đầu mọc sừng nhọn, tốc độ nhanh như chớp. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ ngạo mạn, khoác trên mình bộ y phục lụa vàng thêu hình mây rồng, toát ra khí thế bất phàm. Cảm nhận được sự dao động linh lực mạnh mẽ từ bọn họ, La Chinh ước chừng tu vi của người thanh niên này ít nhất cũng tương đương với cảnh giới đỉnh cao của Đại Lục Vạn Tượng. Nhưng cái cảm giác áp lực mà hắn ta mang lại lại hoàn toàn khác biệt, như thể hắn ta đã hòa làm một với linh khí Thượng Giới, mỗi cử động đều ẩn chứa uy năng của thiên địa.

Đoàn người dừng lại cách La Chinh khoảng trăm trượng. Người thanh niên áo vàng nheo mắt nhìn La Chinh từ đầu đến chân, vẻ khinh thường lộ rõ. Hắn ta không xuống linh thú, mà chỉ hất cằm ra hiệu cho một tùy tùng bên cạnh.

“Kẻ hạ giới nào lại dám xông vào ‘Vực Thiên Thanh’ của Minh Châu Tiên Phủ ta?” Tùy tùng đó rướn cổ hỏi, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng, như thể La Chinh là một con sâu cái kiến lạc vào vườn hoa của họ.

La Chinh hơi nhíu mày. Hạ giới? Vực Thiên Thanh? Minh Châu Tiên Phủ? Hắn không biết những khái niệm này, nhưng cái thái độ coi thường kia thì hắn đã quá quen thuộc. Từ khi còn là phế vật ở Phàm Trần Khởi Điểm, đến khi trở thành dị số ở Vạn Tượng Phong Vân, hắn luôn phải đối mặt với những ánh mắt khinh miệt tương tự. Nhưng giờ đây, hắn đã không còn là La Chinh của ngày xưa.

“Tại hạ La Chinh, vô tình đến đây. Nếu có mạo phạm, xin thứ lỗi.” La Chinh đáp, ngữ khí không nhanh không chậm, không có vẻ sợ hãi hay nịnh bợ. Hắn cần thông tin, và đây có lẽ là cơ hội tốt.

“Vô tình? Ngươi nghĩ Thượng Giới này là chợ sao mà muốn đến thì đến?” Người thanh niên áo vàng cười khẩy, giọng nói vang vọng khắp không gian, mang theo một lực áp bức vô hình. “Nhìn khí tức của ngươi, chắc hẳn là mới phi thăng từ một tiểu hạ giới nào đó. Thật không ngờ, những nơi linh khí cằn cỗi như vậy mà cũng có kẻ sống sót được đến Thượng Giới. Xem ra, cái Thiên Đạo của hạ giới cũng không đến nỗi quá hà khắc.”

La Chinh nghe vậy, trong lòng không khỏi có chút châm chọc. Thiên Đạo của hạ giới không hà khắc? Chính nó đã suýt chút nữa giết chết hắn, hủy hoại gia đình hắn. Hắn không nói gì, chỉ im lặng quan sát.

“Ngươi là phàm nhân mới đến, chắc hẳn chưa rõ quy tắc của Thượng Giới này.” Một tùy tùng khác lên tiếng, vẻ mặt đầy vẻ khinh bỉ. “Thượng Giới rộng lớn vô biên, được chia thành vô số vực, mỗi vực đều do một Tiên Phủ hoặc Thần Tộc quản lý. Nơi này là Vực Thiên Thanh, thuộc về Minh Châu Tiên Phủ của chúng ta. Kẻ ngoại lai như ngươi, nếu không có lệnh bài thông hành, hoặc không có sự bảo hộ của một Tiên Phủ chính thống, sẽ bị coi là kẻ xâm nhập. Nhẹ thì bị trục xuất, nặng thì… hồn phi phách tán.”

“Ồ?” La Chinh nhướng mày. “Vậy ta phải làm gì?”

Người thanh niên áo vàng, dường như đã hết kiên nhẫn, cuối cùng cũng lên tiếng. “Ngươi có hai lựa chọn. Một là tự phế tu vi, quỳ xuống xin ta tha mạng, ta sẽ cân nhắc ném ngươi về hạ giới. Hai là… chết ở đây.” Hắn ta nói xong, linh thú dưới thân gầm nhẹ một tiếng, khí thế hung hãn tỏa ra, như muốn xé nát La Chinh.

“Tự phế tu vi?” La Chinh cười nhẹ. Nụ cười ấy không mang vẻ sợ hãi, mà là một sự châm biếm sâu sắc. “Xem ra, quy tắc của Thượng Giới này cũng không khác gì hạ giới, kẻ mạnh ức hiếp kẻ yếu, chỉ khác ở chỗ, kẻ yếu ở đây lại bị gọi là ‘kẻ hạ giới’ mà thôi.”

Lời nói của La Chinh như một gáo nước lạnh tạt vào mặt những kẻ kiêu ngạo kia. Người thanh niên áo vàng, đôi mắt hẹp dài bỗng lóe lên sát ý. “Ngươi dám nhục mạ Thượng Giới, nhục mạ Minh Châu Tiên Phủ? Kẻ hạ giới ti tiện như ngươi, đúng là không biết trời cao đất rộng!”

Hắn ta không nói nhiều lời. Một chưởng vỗ nhẹ vào không khí. Ngay lập tức, một luồng linh lực khổng lồ ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ màu xanh lam, mang theo uy thế kinh người, hung hãn vồ thẳng về phía La Chinh. Bàn tay khổng lồ ấy còn chưa chạm tới, mặt đất dưới chân La Chinh đã rạn nứt, cỏ cây khô héo, không gian xung quanh như bị bóp méo.

Đây là sức mạnh của Thượng Giới! Dù chỉ là một đòn tùy tiện, nhưng uy lực của nó đã vượt xa mọi thần thông mà La Chinh từng đối mặt ở hạ giới. Tuy nhiên, La Chinh không hề nao núng. Hắn đã trải qua vô số sinh tử, đối mặt với những cường địch còn đáng sợ hơn thế này. Hắn hít một hơi sâu, toàn thân khí huyết sôi trào, Vạn Tượng Thần Công vận chuyển đến cực hạn. Hắn không muốn gây chú ý quá sớm, nhưng cũng không thể để mình bị xem thường.

“Thượng Giới?” La Chinh lẩm bẩm, một tia sáng lạnh lóe lên trong mắt. “Thượng Giới cũng chỉ là một nơi khác để ta Nghịch Thiên mà thôi!”

Hắn không né tránh. Nắm tay phải của hắn siết chặt, linh lực toàn thân hội tụ, hóa thành một đạo quyền kình rực lửa. Quyền kình ấy không có vẻ hoa mỹ, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh phá vỡ mọi quy tắc, một ý chí bất khuất không chịu khuất phục. Đó là tinh hoa của ‘Nghịch Đạo’ mà hắn đã dần lĩnh ngộ qua từng trận chiến.

“Phá!”

Một tiếng rống trầm thấp vang lên, quyền kình của La Chinh va chạm trực diện với bàn tay linh lực khổng lồ. Không có tiếng nổ long trời lở đất như người ta tưởng tượng. Thay vào đó, là một âm thanh ‘rắc rắc’ rất nhỏ, như tiếng thủy tinh vỡ vụn. Bàn tay linh lực khổng lồ của người thanh niên áo vàng, vốn tưởng chừng bất khả xâm phạm, lại bị quyền kình của La Chinh xuyên thủng một lỗ lớn, rồi từ đó, lan ra vô số vết nứt, cuối cùng vỡ tan thành vô số mảnh linh quang, tiêu tán vào không khí.

Sức mạnh của La Chinh không chỉ đơn thuần là phá vỡ linh lực. Nó còn mang theo một loại ý chí, một loại Đạo có thể phá hủy căn nguyên của đối thủ. Những mảnh linh quang vỡ vụn ấy, không thể tự mình ngưng tụ lại, giống như bị một quy tắc nào đó triệt tiêu hoàn toàn.

Người thanh niên áo vàng và đám tùy tùng của hắn ta trợn tròn mắt. Vẻ ngạo mạn trên khuôn mặt hắn ta cứng đờ lại. Hắn ta không thể tin vào những gì mình vừa thấy. Một kẻ hạ giới mới phi thăng, lại có thể dễ dàng phá giải đòn tấn công của mình, thậm chí còn khiến hắn ta cảm thấy một chút chấn động trong đan điền.

“Ngươi… ngươi là ai?” Người thanh niên áo vàng khó khăn lắm mới thốt ra được những lời đó, ánh mắt không còn vẻ khinh miệt mà thay bằng sự kinh ngạc tột độ, xen lẫn một chút sợ hãi. Hắn ta không nghĩ rằng, một kẻ xuất thân hạ giới lại có thể mạnh mẽ đến mức này.

La Chinh thu quyền về, đứng thẳng tắp, khí thế không hề suy giảm. Hắn nhìn thẳng vào người thanh niên áo vàng, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm. “Ta đã nói, ta là La Chinh. Một kẻ Nghịch Thiên.”

Hắn không muốn gây chuyện, nhưng cũng không sợ hãi chuyện. Sự khinh miệt của Thượng Giới chỉ càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn sẽ chứng minh rằng, xuất thân không định đoạt số phận, và cái gọi là “Thiên” mà họ tôn sùng, chẳng qua cũng chỉ là một bức tường chờ hắn phá đổ. Cánh cửa Thượng Giới đã mở, và hắn sẽ không chỉ bước qua, mà còn viết lại toàn bộ lịch sử của nó.

Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thượng Giới rộng lớn vô ngần, cường giả như mây, và những kẻ tự xưng là đại diện cho “Thiên Đạo” còn nhiều vô số kể. Nhưng hắn không sợ. Hắn đã sẵn sàng cho hành trình “Nghịch Thiên” của mình, bắt đầu từ chính nơi này, Vực Thiên Thanh.

La Chinh không đợi bọn họ phản ứng. Hắn xoay người, bước đi về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương mù. Hắn cần tìm một nơi để ẩn mình, để tìm hiểu thêm về thế giới này, và để chuẩn bị cho những cuộc đối đầu sắp tới. Phía sau hắn, người thanh niên áo vàng và đám tùy tùng vẫn đứng sững sờ, trên khuôn mặt còn in rõ vẻ hoảng hốt và khó hiểu. Sự xuất hiện của La Chinh, một kẻ hạ giới mang sức mạnh phi thường, đã gieo vào lòng họ một hạt giống nghi ngờ về trật tự Thượng Giới vốn được cho là bất khả xâm phạm.

Kỷ nguyên mới, đã thật sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8