Nghịch Thiên
Chương 460
Cảm giác xé rách không gian, như bị hàng vạn lưỡi dao vô hình rạch qua linh hồn, đột ngột kết thúc. La Chinh thấy mình đứng trên một vùng đất lạ lẫm, dưới một bầu trời rực rỡ sắc màu chưa từng thấy. Không khí đặc quánh linh khí, hít thở một hơi thôi cũng khiến đan điền chấn động, toàn thân như được gột rửa. Từng tế bào, từng mạch máu đều reo vang hưởng ứng, như thể chúng đã tìm thấy nguồn sống đích thực. Nơi đây, linh khí không chỉ nồng đậm, mà còn mang theo một chất lượng khác biệt, tinh khiết hơn, mạnh mẽ hơn vạn lần so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân tới ở hạ giới. Đây không còn là tiểu thế giới cằn cỗi của hắn, nơi linh khí mỏng manh đến mức cần phải khổ tu hàng trăm năm mới có thể tích tụ. Đây chính là Thượng Giới!
Phượng Kê trên vai hắn khẽ rụt cổ, đôi mắt nhỏ lấp lánh như ngọc châu quét một vòng quanh cảnh vật. Tiếng hót trong trẻo của nó giờ đây mang theo một chút kinh ngạc, rồi lại chuyển thành hưng phấn tột độ, như thể nó đã tìm thấy nơi thuộc về mình, hoặc một điều gì đó còn vĩ đại hơn đang chờ đợi. Lông vũ của nó cũng trở nên sáng hơn, rực rỡ hơn dưới ánh sáng của Thượng Giới, như được tắm mình trong một nguồn năng lượng vô tận.
La Chinh nhắm mắt lại, cảm nhận luồng năng lượng cuộn trào trong cơ thể. Hắn đã dung hợp vô số công pháp, trải qua vô vàn tôi luyện, và cuối cùng, đã lật đổ mọi định luật giới hạn của hạ giới. Sức mạnh của hắn giờ đây không chỉ là sự tích lũy về linh lực, mà là một sự chuyển mình về bản chất, một lời khẳng định rằng ý chí của hắn có thể vượt qua mọi giới hạn mà “Thiên” đã đặt ra. Mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim đều mang theo uy lực kinh người, vượt xa cấp độ Chân Thần mà hắn từng ngưỡng mộ, và chạm đến một cảnh giới mà hắn cũng chưa thể hoàn toàn định nghĩa.
Mở mắt ra, tầm nhìn của La Chinh trở nên sắc bén lạ thường, có thể xuyên thấu vạn vật. Hắn nhìn thấy những ngọn núi cao vút tận mây xanh, sừng sững như những vị thần cổ đại; thân cây cổ thụ to lớn đến mức hàng trăm người ôm không xuể, tán lá rộng che phủ cả một vùng trời, tựa như những đại thụ chống trời; và những dòng sông linh khí chảy cuồn cuộn như những dải lụa phát sáng, mang theo sinh cơ vô tận, bồi đắp cho mọi sinh linh. Nơi đây, mọi thứ đều được phóng đại, tràn đầy sức sống, và ẩn chứa một uy áp khó tả, như thể mỗi hạt cát, mỗi viên đá đều được tôi luyện bởi thời gian và linh khí của một kỷ nguyên vĩ đại.
Tuy nhiên, sự tráng lệ ấy không làm lu mờ đi sự cảnh giác trong lòng hắn. La Chinh biết rõ, Thượng Giới không phải là thiên đường. Nó là một chiến trường rộng lớn hơn, nơi những quy tắc tàn khốc hơn đang chờ đợi. Hắn là một kẻ ngoại lai, một “dị số” từ hạ giới, và điều đó chắc chắn sẽ mang lại phiền phức, thậm chí là hiểm nguy chết người. Sự xuất hiện của hắn, một kẻ không theo quy luật, chắc chắn sẽ gây ra sự chú ý không mong muốn.
Đúng như dự đoán, chỉ vài khoảnh khắc sau khi hắn đặt chân lên mảnh đất này, một luồng khí tức cường đại đã quét qua, khóa chặt lấy vị trí của hắn. Đó là khí tức của những cường giả, nhưng không phải kiểu cường giả hắn từng đối mặt ở hạ giới. Chúng mang theo sự kiêu ngạo cố hữu của kẻ bề trên, sự khinh thường đối với hạ giới, và một chút tò mò về sự xuất hiện đột ngột của hắn.
Ba bóng người từ trên không trung hạ xuống, bao vây La Chinh. Hai nam một nữ, trang phục hoa lệ, mỗi người đều tỏa ra khí chất bất phàm. Cả ba đều có cảnh giới tu vi vượt xa những gì La Chinh từng biết ở hạ giới, ít nhất cũng là cảnh giới Chân Thần sơ kỳ, mà ở hạ giới, đó đã là cấp độ tồn tại như thần linh, có thể hô phong hoán vũ, kiến tạo tông môn vĩ đại.
Kẻ đứng đầu, một nam tử trẻ tuổi với mái tóc đen dài, khuôn mặt tuấn tú nhưng đôi mắt hẹp dài toát lên vẻ ngạo mạn. Hắn ta không thèm che giấu sự khinh miệt khi ánh mắt quét qua La Chinh, từ đầu đến chân, như thể đang nhìn một món đồ bỏ đi, không đáng để bận tâm.
“Ồ, lại một tên phàm nhân lạc đường sao?” Hắn ta cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng, như đang nói chuyện với một con kiến. “Linh khí nơi đây quá nồng đậm, phàm nhân như ngươi chịu đựng được sao? Hay là vừa mới phi thăng? Nhìn bộ dạng rách rưới này, chắc hẳn là từ một tiểu thế giới sắp sụp đổ nào đó rồi, đúng không?”
Nam tử bên cạnh hắn ta cũng phụ họa, giọng điệu châm chọc: “Ha ha, đúng là năm nào cũng có vài tên lọt lưới lên đây. Nhìn xem, ngay cả linh khí thượng giới cũng không thể cải tạo được gân cốt phế vật của hắn. Chỉ e là vừa lên đã muốn vỡ tung đan điền rồi, còn dám đứng đây nghênh ngang.”
Cô gái duy nhất trong nhóm có vẻ ngoài thanh tú hơn, nhưng ánh mắt cũng không kém phần lạnh lùng và cao ngạo: “Đừng lãng phí thời gian với những kẻ hạ đẳng này. Nếu không có lệnh bài dẫn đường của Tiên Giới, hoặc được Thần Môn bảo hộ, những kẻ phi thăng tự tiện như vậy sẽ bị trục xuất hoặc giam cầm. Tên này có lẽ không biết quy tắc, cứ để hắn tự sinh tự diệt là được.”
La Chinh im lặng lắng nghe, trong lòng không hề gợn sóng. Hắn đã quá quen với sự khinh miệt. Từ khi sinh ra, hắn đã bị coi là phế vật, là dị số, là kẻ bị định mệnh ruồng bỏ. Những lời lẽ này, so với những gì hắn từng trải qua, chẳng thấm vào đâu, chỉ khiến hắn cảm thấy buồn cười cho sự nông cạn của bọn họ. Sự tự mãn dựa trên xuất thân, đó là điều hắn ghét bỏ nhất.
Nhưng hắn không phải là kẻ nhẫn nhục. Hắn không phải là kẻ sẽ cúi đầu trước bất kỳ ai, hay bất kỳ thứ gì, kể cả “Thiên”. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua ba người bọn họ, tựa như hai luồng kiếm khí xuyên thấu. “Các ngươi là ai?”
Nam tử tóc đen tròn mắt ngạc nhiên, rồi bật cười lớn, như thể vừa nghe được điều gì đó cực kỳ nực cười và lố bịch. Hắn ta ôm bụng cười đến chảy nước mắt. “Ngươi hỏi chúng ta là ai? Một tên hạ đẳng mới lên Thượng Giới dám hỏi danh tính của chúng ta? Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không? Hay là đầu óc ngươi bị linh khí thượng giới làm cho choáng váng rồi?”
Hắn ta tiến lên một bước, linh khí cuộn trào, tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên La Chinh. Đó là uy áp của cảnh giới Chân Thần, đủ để khiến những kẻ yếu hơn phải quỳ rạp xuống đất, run rẩy. “Ta là Mạc Thiên Phong, đệ tử nội môn của Vân Thiên Tông. Hai vị đây là sư đệ và sư muội của ta. Vân Thiên Tông của chúng ta là một trong ba tông môn lớn nhất tại vùng Thiên Phong này. Ngươi, một kẻ không có chút căn cơ, lại dám vô lễ đến vậy?”
Phượng Kê trên vai La Chinh lúc này lại khẽ kêu một tiếng “quác”, nhỏ nhẹ nhưng mang theo một sự chế giễu khó hiểu, như thể nó đang cười nhạo sự tự mãn của Mạc Thiên Phong. Mạc Thiên Phong nhíu mày, nhìn con gà con lông đỏ rực rỡ kia. “Con linh thú xấu xí này là của ngươi sao? Nhìn cũng chẳng ra hồn gì, chỉ được cái màu mè.”
La Chinh không trả lời, hắn chỉ mỉm cười nhạt, một nụ cười đầy ẩn ý và khinh thường không kém. “Vân Thiên Tông? Thiên Phong? Ta không quan tâm. Ta chỉ quan tâm đến việc các ngươi đang cản đường ta. Tránh ra.”
Lời nói này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Mạc Thiên Phong, khiến nụ cười trên môi hắn ta cứng lại. Hắn ta vốn nghĩ một kẻ mới phi thăng sẽ kinh hãi quỳ xuống cầu xin sự tha thứ, không ngờ lại ngông cuồng đến vậy, thậm chí còn dám ra lệnh cho hắn. “Dám ăn nói càn rỡ! Xem ra ngươi cần một bài học về quy tắc của Thượng Giới! Để ta cho ngươi biết thế nào là sự khác biệt giữa phàm nhân và thần linh!”
Mạc Thiên Phong không nói nhiều, trực tiếp vung tay, một luồng linh lực hóa thành bàn tay khổng lồ màu xanh lam, mang theo uy lực của cảnh giới Chân Thần, ập thẳng vào La Chinh. Hắn muốn một đòn đánh bại La Chinh, cho hắn biết thân phận của một kẻ hạ giới, và sự nhỏ bé của hắn trước cường giả Thượng Giới.
Nhưng La Chinh, với đôi mắt rực cháy ý chí, đã không còn là kẻ yếu đuối của ngày xưa. Hắn không né tránh, mà thay vào đó, một luồng khí thế cuộn trào từ cơ thể hắn, không phải là linh lực đơn thuần, mà là một sự dung hợp của ý chí Nghịch Thiên, huyết mạch cấm kỵ và công pháp tối thượng mà hắn đã tu luyện tới cực hạn. Đó là “Đạo” của riêng hắn, một “Nghịch Đạo” đang dần hình thành, thách thức mọi quy tắc của vũ trụ.
Một quyền của La Chinh vung ra, không hoa mỹ, không chiêu thức phức tạp. Đó là một cú đấm thuần túy, nhưng mang theo sức mạnh của sự phá vỡ, sự lật đổ. Quyền phong xé tan không khí, tạo ra một tiếng rít ghê rợn, va chạm trực diện với bàn tay linh lực khổng lồ của Mạc Thiên Phong.
Ầm!!!
Một tiếng nổ lớn vang vọng khắp vùng, khiến đất đá xung quanh rung chuyển dữ dội, cây cối đổ rạp. Bụi đất mù mịt bay lên, che khuất tầm nhìn. Mạc Thiên Phong và hai sư đệ, sư muội của hắn ta đều sững sờ, đứng chết trân tại chỗ. Bàn tay linh lực của hắn ta, vốn dĩ có thể nghiền nát một ngọn núi nhỏ, lại bị một quyền của tên phàm nhân kia đánh tan tành, hóa thành vô số mảnh vụn linh khí tiêu tán vào không trung!
Khi bụi tan, La Chinh vẫn đứng đó, bất động như một ngọn núi sừng sững, không hề lùi nửa bước, thậm chí áo quần cũng không hề xộc xệch. Trên vai hắn, Phượng Kê đắc ý vẫy vẫy cái đuôi, như thể nó đã dự đoán được kết quả này từ trước.
Mạc Thiên Phong cảm thấy một luồng phản chấn cực lớn truyền đến cánh tay, khiến hắn ta lùi lại ba bước chân loạng choạng, cánh tay tê dại, gần như mất đi tri giác. Hắn ta nhìn La Chinh với ánh mắt đầy vẻ không tin nổi, miệng lắp bắp: “Ngươi… Ngươi là cảnh giới gì? Sao có thể có sức mạnh như vậy? Đây… đây không thể nào là một kẻ phi thăng từ hạ giới!”
La Chinh không trả lời, chỉ nhếch mép cười lạnh. Hắn đã đột phá, và sức mạnh của hắn đã vượt xa khái niệm cảnh giới thông thường mà những kẻ ở Thượng Giới này có thể hiểu được. “Cảnh giới của ta không phải là thứ các ngươi có thể hiểu được. Ta là kẻ Nghịch Thiên.”
Hai đệ tử còn lại của Vân Thiên Tông cũng lộ vẻ kinh hãi tột độ. Bọn họ đã quen với việc coi thường những kẻ phi thăng từ hạ giới, coi đó là những con kiến hôi yếu ớt, nhưng chưa từng thấy một kẻ nào mạnh đến mức có thể chống lại một đòn của Mạc Thiên Phong một cách dễ dàng như vậy, thậm chí còn chiếm thượng phong tuyệt đối.
Mạc Thiên Phong cuối cùng cũng lấy lại được bình tĩnh, nhưng sự khinh miệt trong mắt đã biến thành sự cảnh giác tột độ, xen lẫn một chút sợ hãi. Hắn ta biết, dù tên này có là gì đi nữa, cũng không phải là một kẻ dễ bắt nạt. Hắn ta không muốn chọc giận một cường giả bí ẩn như vậy, dù hắn ta vẫn tin rằng La Chinh chỉ là “ăn may” hoặc có “công pháp tà đạo”. “Ngươi… Ngươi nhớ lấy! Vân Thiên Tông sẽ không bỏ qua chuyện này!” Mạc Thiên Phong nghiến răng nghiến lợi nói, rồi không cam lòng nhưng vẫn ra hiệu cho hai người kia rút lui. Bọn họ không hiểu tại sao một tên hạ giới lại có thể mạnh đến mức này, nhưng bản năng mách bảo bọn họ không nên đối đầu thêm nữa. Thượng Giới rộng lớn, không thiếu kẻ kỳ lạ, và rõ ràng La Chinh là một trong số đó.
Ba người Vân Thiên Tông nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt, bay vút lên cao rồi khuất dạng. La Chinh thu hồi khí thế, ánh mắt lại trở nên sâu thẳm, nhìn về phía chân trời xa xăm. Trận chiến đầu tiên ở Thượng Giới đã kết thúc, nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại, đầy rẫy chông gai và thử thách.
Phượng Kê nhảy lên đầu hắn, dùng mỏ nhỏ nhẹ nhàng gõ vào trán hắn. “Quác… Quác…” Tiếng kêu của nó dường như đang nói: “Thấy chưa, ta đã bảo rồi, bọn chúng yếu ớt lắm. Chúng ta còn phải đi xa hơn nhiều!”
La Chinh khẽ cười, đưa tay xoa đầu Phượng Kê. “Đúng vậy, chúng yếu ớt. Nhưng Thượng Giới này còn rất nhiều kẻ mạnh hơn. Ta cần phải tìm hiểu về nơi đây, về những quy tắc của nó, và về cái gọi là ‘Thiên’ mà bọn chúng tôn thờ. Hơn nữa, ta cần một nơi để bắt đầu lại, để xây dựng thế lực của riêng mình, để tìm kiếm những đồng minh thật sự.”
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời rực rỡ, nơi những dòng linh khí cuộn xoáy như những dải lụa tiên, ẩn chứa vô vàn bí mật. Bất kể “Thiên” là gì, một thực thể, một ý chí, hay một trật tự được thiết lập bởi các Cổ Thần/Tiên Đế mục nát, hắn sẽ tìm ra nó. Hắn sẽ đối mặt với nó, và nếu cần, hắn sẽ phá vỡ nó. Hắn sẽ không để bất kỳ thứ gì định đoạt số phận của mình, hay của những người hắn yêu thương, hay của bất kỳ sinh linh nào khác trong Chư Thiên Vạn Giới. “Thiên Mệnh” sẽ không còn là xiềng xích, mà sẽ trở thành một khái niệm bị lật đổ.
Hành trình “Nghịch Thiên” thực sự đã bắt đầu. Từ một phàm nhân bị ruồng bỏ, La Chinh đã đặt chân lên Thượng Giới, nơi những huyền thoại được sinh ra và những vị thần bị lật đổ. Với mỗi bước chân, hắn sẽ viết nên một chương mới, không chỉ cho riêng mình, mà cho toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. Hắn sẽ là ngọn cờ của sự tự do, là kẻ thách thức mọi định mệnh, và là người định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.
La Chinh hít sâu một hơi, cảm nhận sức mạnh dồi dào chảy trong cơ thể, cùng với sự hưng phấn của một khởi đầu mới. Hắn không còn là hạt giống bé nhỏ của Phàm Trần Khởi Điểm. Hắn đã là một cây non kiên cường, đâm chồi nảy lộc giữa Vạn Tượng Phong Vân, và giờ đây, hắn đã vươn mình lên Thượng Giới, sẵn sàng để tranh bá, để phá vỡ mọi quy tắc Tiên Phàm. Cánh cửa đến với những bí mật cổ xưa nhất của vũ trụ đã rộng mở, và lời tiên tri về một kỷ nguyên mới đã bắt đầu ứng nghiệm. Và hắn, La Chinh, sẽ bước qua nó, không một chút do dự, để chứng minh rằng, ý chí Nghịch Thiên, mới là chân lý tối thượng.