Nghịch Thiên
Chương 435

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:17:09 | Lượt xem: 4

Khởi Nguyên bước ra từ vách đá cổ xưa, không khí Thượng Giới tràn vào lồng ngực, mang theo một mùi hương của quyền uy và sự mục nát mà trước đây hắn chưa từng cảm nhận rõ ràng đến thế. Ánh sáng vàng nhạt của một thái dương xa xôi rọi xuống, vẽ nên những bóng đổ dài trên những đỉnh núi lơ lửng, những tháp cổ kính bằng ngọc thạch. Thế giới này, từng khiến hắn choáng ngợp bởi sự hùng vĩ, giờ đây hiện ra như một nhà tù dát vàng, một bàn cờ tinh xảo được tạo ra để giam hãm mọi ý chí tự do.

Sức mạnh “Nghịch Linh Khí” cuộn trào trong huyết mạch, không còn là dòng chảy hỗn loạn như trước, mà đã hình thành một quy tắc riêng, một dòng chảy phản nghịch với Thiên Đạo. Mỗi nhịp đập của trái tim hắn đều là một tuyên ngôn, một lời thách thức thầm lặng gửi đến cái gọi là “Thiên” tối thượng. Hắn đã từng nghĩ rằng đối thủ của mình là những kẻ cường đại, những vị Thần linh, Tiên Đế nắm giữ quyền lực. Nhưng giờ đây, hắn biết, đó chỉ là những con rối. Kẻ điều khiển chúng, cái ý chí vô hình thao túng cả vũ trụ này, mới là mục tiêu thực sự của hắn.

“Thiên Mệnh Chi Tử ư? Thiên Tuyển Chi Nhân ư?” Khởi Nguyên khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên vẻ khinh miệt. “Tất cả chỉ là những kẻ được chọn để duy trì trật tự mục nát, những quân cờ tưởng mình là người chơi. Nhưng ta… ta sẽ lật đổ cả bàn cờ.”

Ý chí đó, mạnh mẽ và kiên định hơn bao giờ hết, định hình lại con đường phía trước. Hắn không thể tiếp tục lang thang vô định, hay chỉ đơn thuần tìm cách tăng cường sức mạnh để đối phó với những trận chiến cục bộ. Hắn cần thấu hiểu “Thiên Đạo”, cần tìm ra bản chất, nguồn gốc và điểm yếu của nó. Và để làm được điều đó, hắn cần tri thức. Tri thức cổ xưa, bị lãng quên, hoặc bị cố tình che giấu.

Trong ký ức của hắn, từ những mảnh vỡ thông tin thu thập được trên Thượng Giới, có một truyền thuyết về “Thư Hải Hư Vô” – một thư viện khổng lồ nằm ở ranh giới giữa các không gian, nơi lưu giữ những điển tịch từ thời khai thiên lập địa, những bí mật mà ngay cả các Tiên Đế cũng không dám chạm tới. Người ta đồn rằng nơi đó không thuộc về bất kỳ giới vực nào, tồn tại độc lập, và được bảo vệ bởi một loại quy tắc tự thân, không chịu sự chi phối của Thiên Đạo hiện tại. Đó chính là nơi hắn cần đến.

Khởi Nguyên phóng mình lên không trung, thân ảnh hóa thành một vệt sáng nghịch sắc, lao vút đi qua những tầng mây. Hắn không còn e ngại việc bộc lộ khí tức của mình. Sức mạnh của hắn đã đạt đến một cảnh giới mà những cường giả Thượng Giới bình thường khó lòng sánh kịp, và quan trọng hơn, hắn mang theo một loại năng lượng hoàn toàn khác biệt. “Nghịch Linh Khí” của hắn là một ngọn đèn pha trong đêm tối, một sự dị biệt không thể bị phớt lờ.

Hắn di chuyển qua hàng vạn dặm lãnh thổ Thượng Giới, vượt qua những khu rừng rậm rạp của Yêu Thú, những sa mạc linh thạch khô cằn, và những thành trì lộng lẫy của các Tiên môn. Những ánh mắt dò xét, những luồng thần thức mạnh mẽ lướt qua hắn, nhưng không ai dám hành động. Khí tức nghịch thiên của hắn như một tấm khiên vô hình, vừa cảnh báo vừa thách thức. Hắn không còn là con cá nhỏ bị săn đuổi, mà là một con thủy quái đang tìm cách phá vỡ đáy hồ.

Bỗng nhiên, một luồng áp lực mạnh mẽ từ phía chân trời ập đến, kèm theo một tiếng quát lạnh lùng, vang vọng khắp không gian:

“Kẻ dị số! Dám phá vỡ quy tắc Thượng Giới, bộc lộ khí tức cấm kỵ. Ngươi đang mưu đồ gì?”

Khởi Nguyên dừng lại giữa không trung, quay người đối diện. Ba bóng người hiện ra, lơ lửng trước mặt hắn. Họ mặc chiến giáp màu bạc, tỏa ra khí thế uy nghiêm, trên ngực áo có khắc biểu tượng một con mắt nhìn xuống vạn vật – đó là dấu hiệu của “Đạo Vệ”, những kẻ thực thi ý chí của Thiên Đạo, được cho là do các Tiên Đế tối cao trực tiếp huấn luyện.

Kẻ đứng đầu, một nam nhân trung niên với bộ râu dài bạc trắng, ánh mắt sắc lạnh như dao, tu vi đạt đến cảnh giới Tiên Vương đỉnh phong. Hai Đạo Vệ còn lại cũng không kém cạnh, đều là Tiên Vương trung kỳ.

Khởi Nguyên mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thách thức: “Mưu đồ ư? Ta đang mưu đồ lật đổ cái gọi là ‘quy tắc’ của các ngươi, lật đổ cái Thiên Đạo mục nát này.”

Lời nói của hắn như một tia sét đánh thẳng vào tai ba Đạo Vệ. Nam nhân râu bạc trừng mắt, không giấu nổi sự tức giận và kinh ngạc.

“Ngươi điên rồi! Dám bất kính với Thiên Đạo! Giết!”

Không nói nhiều lời, ba Đạo Vệ đồng loạt ra tay. Sức mạnh của Tiên Vương bùng nổ, ba luồng tiên lực hùng hậu hóa thành những thanh cự kiếm ánh sáng, chém thẳng về phía Khởi Nguyên. Tiên lực của họ tinh thuần, mang theo khí tức của Thiên Đạo, có khả năng áp chế mọi loại năng lượng khác.

Nhưng Khởi Nguyên không hề né tránh. Hắn đứng yên, hít một hơi thật sâu, “Nghịch Linh Khí” trong cơ thể bùng phát dữ dội. Một vòng xoáy năng lượng màu đen tím hiện ra quanh hắn, không hấp thụ, không đẩy lùi, mà là *biến đổi*.

Khi những thanh cự kiếm ánh sáng chạm vào vòng xoáy, chúng không tan biến hay bị chặn lại. Thay vào đó, chúng bắt đầu méo mó, màu sắc tiên lực chuyển sang tông màu xám xịt, rồi từ từ chuyển hóa thành một thứ năng lượng hỗn tạp, mất đi sự tinh thuần vốn có của Thiên Đạo. Chúng trở nên vô hại, thậm chí còn có dấu hiệu tự hủy diệt.

“Cái gì?!” Ba Đạo Vệ kinh hãi thốt lên. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến một loại năng lượng có thể làm biến chất tiên lực của Thiên Đạo.

“Nghịch Linh Khí của ta không tuân theo quy tắc của các ngươi,” Khởi Nguyên lạnh giọng nói. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy một thanh cự kiếm đang méo mó. Chỉ bằng một cái bóp nhẹ, thanh kiếm tan vỡ thành vô số hạt năng lượng hỗn loạn, rơi rụng xuống không trung.

Hắn không muốn dây dưa. Mục tiêu của hắn là “Thư Hải Hư Vô”, không phải những kẻ giữ cửa này. Với một cái phẩy tay, một luồng “Nghịch Linh Khí” vô hình lan tỏa. Ba Đạo Vệ cảm thấy toàn thân tê dại, tiên lực trong đan điền như bị đóng băng, không thể vận chuyển. Họ không bị thương, nhưng hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu.

“Các ngươi chỉ là con rối,” Khởi Nguyên nói, giọng điệu chứa đựng sự thương hại. “Hãy trở về và nói với chủ nhân của các ngươi rằng, trò chơi đã kết thúc. Kẻ nghịch bàn cờ đã xuất hiện.”

Hắn không giết, bởi vì hắn muốn thông điệp của mình được truyền đi. Hắn muốn “Thiên” biết rằng hắn đang đến. Sau đó, Khởi Nguyên không thèm ngoảnh lại, tiếp tục lao đi với tốc độ nhanh hơn, để lại ba Đạo Vệ đứng trơ ra giữa không trung, khuôn mặt đầy vẻ hoang mang và sợ hãi. Lần đầu tiên trong đời, niềm tin tuyệt đối vào Thiên Đạo của họ bị lung lay.

Trong hành trình của mình, Khởi Nguyên đi qua một khu vực cổ kính, nơi những tàn tích của một nền văn minh Tiên giới đã lụi tàn từ hàng vạn năm trước. Những bức tường đổ nát, những pho tượng mục nát, tất cả đều kể một câu chuyện về sự vô thường. Bỗng nhiên, hắn cảm thấy một làn sóng năng lượng yếu ớt nhưng vô cùng cổ xưa. Hắn hạ xuống, bước vào một điện thờ bị lãng quên.

Trên một bệ đá nứt vỡ, một mảnh ngọc bội màu xám tro nằm lặng lẽ. Nó không có bất kỳ hào quang nào của tiên khí, nhưng lại tỏa ra một cảm giác tịch mịch, dường như đã trải qua vô số kỷ nguyên. Khởi Nguyên cầm lấy. Ngay lập tức, một dòng thông tin cổ xưa ùa vào tâm trí hắn, không phải là công pháp, cũng không phải là thần thông, mà là những hình ảnh mơ hồ về một vũ trụ rộng lớn hơn. Những thế giới không tên, những chủng tộc kỳ lạ, những dòng thời gian đan xen. Và trên tất cả, là một biểu tượng quen thuộc – con mắt của Thiên Đạo, nhưng nó không phải một con mắt duy nhất. Có vô số con mắt, trên vô số thế giới, tất cả đều hướng về một điểm vô định trong Hỗn Độn.

Và một giọng nói cổ xưa vang vọng trong tâm trí hắn, yếu ớt nhưng đầy bi thương:

“Thiên Đạo… không phải là Thiên Đạo duy nhất… Vạn Giới Luân Hồi… chỉ là một vòng xoáy… bị thao túng…”

Mảnh ngọc bội vỡ vụn trong tay hắn, hóa thành cát bụi. Khởi Nguyên đứng lặng, trái tim đập thình thịch. Đúng như hắn dự đoán. Thượng Giới này, Thiên Đạo này, chỉ là một phần nhỏ của một bức tranh lớn hơn rất nhiều. Hắn không chỉ phải đối mặt với “Thiên” của giới này, mà là một “Thiên” bao trùm Chư Thiên Vạn Giới, một cỗ máy Luân Hồi khổng lồ bị thao túng. Con đường phía trước, rộng lớn và nguy hiểm hơn gấp vạn lần.

Nhưng ý chí của Khởi Nguyên không hề dao động. Ngược lại, nó càng thêm kiên định. Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và thách thức. “Thú vị! Vậy thì, để ta xem, cái ‘Thiên’ lớn hơn đó, rốt cuộc là thứ gì!”

Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Thượng Giới, nơi những vì sao lấp lánh như những hạt bụi trong không gian vô tận. Mục tiêu “Thư Hải Hư Vô” vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không chỉ là để tìm kiếm tri thức về Thiên Đạo của giới này, mà là để tìm ra con đường dẫn đến Chư Thiên Vạn Giới, để thấu hiểu cái Luân Hồi bị thao túng, và để thực sự, “Nghịch Thiên”!

Với một bước chân kiên định, Khởi Nguyên tiếp tục hành trình, mỗi bước đi đều mang theo một lời hứa, một lời thách thức gửi đến những kẻ điều khiển vận mệnh của vạn vật. Hạt giống Nghịch Thiên đã không chỉ nảy mầm, nó đã vươn mình mạnh mẽ, sẵn sàng đâm xuyên qua mọi tầng trời, mọi giới vực, phá vỡ mọi xiềng xích của định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8