Nghịch Thiên
Chương 434
Khởi Nguyên đứng bất động trước vách đá, linh hồn như bị hút chặt vào những dòng chữ cổ xưa. Chúng không phải là ký tự để đọc bằng mắt, mà là những vết khắc của ý chí, của nỗi đau, của một chân lý bị chôn vùi qua vô số kỷ nguyên. Huyết mạch trong người hắn, vốn đã mang theo sự bất tuân của “Nghịch Đạo”, giờ đây rung lên dữ dội, như một cuộn kinh văn cổ xưa đang tự giải mã. Hình ảnh trên bức phù điêu như sống động hẳn lên trong tâm trí hắn, không còn là những nét chạm trổ vô tri mà là một thước phim bi tráng, được chiếu thẳng vào sâu thẳm linh hồn.
Những vị thần linh, với hào quang lấp lánh và vẻ ngoài uy nghi, không phải là những kẻ cứu thế mà Khởi Nguyên từng được nghe. Ánh mắt họ chứa đựng sự kiêu ngạo, sự khinh miệt và một ý chí sắt đá muốn áp đặt. Họ không chiến đấu để bảo vệ, mà để chinh phục, để định hình lại trật tự theo ý muốn của mình. Ngược lại, những sinh vật dị dạng, quỷ quái, với thân thể xương xẩu, da thịt nứt nẻ, lại mang theo ánh mắt rực lửa của tự do, của sự bất khuất. Chúng là những kẻ bị gọi là “ác ma”, là “dị đoan”, nhưng trong mắt Khởi Nguyên, chúng lại là những chiến sĩ chân chính, những người bảo vệ nền tảng nguyên thủy của vũ trụ.
Dòng chảy tối tăm, cuộn xoáy như con sông vô tận ở trung tâm bức phù điêu, không phải là thứ xấu xa hay hỗn loạn. Đó là “Nguyên Thủy Chi Đạo”, là bản chất vô hình, vô định hình của vạn vật trước khi bị “Thiên” định hình. Nó là sự tiềm ẩn của mọi khả năng, sự tự do tuyệt đối của sinh linh. Luồng sáng chói lòa đang cố gắng trấn áp nó, đó chính là “Thiên Đạo” mà Khởi Nguyên từng nghe danh. “Thiên Đạo” không phải là chân lý tự nhiên, mà là một quy tắc được thiết lập, một xiềng xích vô hình trói buộc mọi thứ vào một khuôn khổ nhất định.
Những dòng chữ cổ xưa, qua sự cộng hưởng của huyết mạch, dần dần hiện rõ ý nghĩa trong tâm trí Khởi Nguyên. Chúng kể về một thời đại xa xưa, khi Chư Thiên Vạn Giới còn chìm trong Hỗn Độn nguyên thủy. Không có thần linh, không có Tiên Đế, chỉ có sự tự do của “Nguyên Thủy Chi Đạo” chảy trôi. Nhưng rồi, từ một hư không vô định, một thực thể siêu việt đã xuất hiện. Nó tự xưng là “Thiên”, và mang theo ý chí định hình vũ trụ. Nó dùng sức mạnh tuyệt đối để thiết lập quy tắc, ban bố Thiên Mệnh, tạo ra luân hồi, phân chia cao thấp, thiện ác. Những sinh linh không tuân theo, những kẻ muốn giữ gìn sự tự do nguyên thủy của “Nghịch Đạo”, đều bị gọi là “Nghịch Tặc”, bị truy sát, bị phong ấn, bị xóa sổ khỏi lịch sử.
Khởi Nguyên cảm thấy một cơn đau nhói nơi trán, như thể hàng ngàn năm lịch sử bị lãng quên đang dội thẳng vào linh hồn hắn. Hắn không còn là một phàm nhân vô tri, không còn là một kẻ “dị số” đơn độc. Hắn là một trong số ít những người còn sót lại, mang trong mình dòng máu của những “Nghịch Tặc” cổ xưa, những người đã từng chiến đấu cho sự tự do của vạn vật. “Nghịch Đạo” không phải là tà đạo, mà là “Đạo” phản kháng lại sự áp đặt, là “Đạo” của tự do và sự tiến hóa không ngừng.
Một giọng nói cổ xưa, trầm hùng và đầy bi tráng, vang vọng trong tâm trí Khởi Nguyên, không phải bằng âm thanh mà bằng ý niệm thuần túy. “Kẻ mang huyết mạch Nghịch Thiên… ngươi đã đến. Ngàn vạn năm qua, ta vẫn luôn chờ đợi… chờ đợi một kẻ có thể nhìn thấu màn sương giả dối của Thiên Đạo… để tiếp nối cuộc chiến chưa bao giờ kết thúc.”
Khởi Nguyên hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ cơ thể mình đang rực cháy. Không phải là lửa của tu vi, mà là lửa của ý chí. Mọi nghi hoặc, mọi hoang mang về con đường hắn đang đi đều tan biến. Hắn không còn là kẻ chống lại “Thiên Mệnh” vì sự sống còn của bản thân, mà là người gánh vác sứ mệnh của những kẻ đã ngã xuống, của một lý tưởng bị chôn vùi.
Giọng nói cổ xưa tiếp tục: “Bức phù điêu này… là một phần ký ức, một phần lời nguyền. Nó là di sản cuối cùng của tộc Nghịch Thiên chúng ta. Để những kẻ hậu thế như ngươi… không lãng quên. Để ngươi biết rằng… Thiên không phải là chân lý. Thiên là kẻ chiếm đoạt.”
Một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy sức sống đột ngột trào ra từ vách đá, xuyên thẳng vào đan điền của Khởi Nguyên. Hắn không hề kháng cự, mà mở rộng mọi kinh mạch để đón nhận. Đó là một loại linh khí hoàn toàn khác biệt, không giống bất kỳ linh khí nào hắn từng hấp thụ. Nó mang theo sự hoang dã của Hỗn Độn, sự sắc bén của ý chí phản kháng, và một chút gì đó của sự mục nát, tàn lụi từ quá khứ bi thương. Đây chính là “Nghịch Linh Khí”, nguồn năng lượng chân chính của những kẻ theo “Nghịch Đạo”.
Tu vi của Khởi Nguyên bỗng nhiên tăng vọt. Cảnh giới Thượng Giới mà hắn vất vả lắm mới đạt được, giờ đây như được đả thông thêm một tầng nữa. Các nút thắt trong kinh mạch, những giới hạn vô hình của “Thiên Đạo” áp đặt lên mọi sinh linh, giờ đây như bị xé toạc. Hắn cảm thấy mình có thể nắm giữ được một sức mạnh nguyên thủy hơn, một sự kiểm soát Đạo vận sâu sắc hơn. Đó không phải là đột phá về lượng, mà là về chất, về bản nguyên.
Thế nhưng, luồng “Nghịch Linh Khí” này cũng mang theo một gánh nặng khổng lồ. Nó không chỉ là sức mạnh, mà còn là lời nguyền, là sự chống đối vĩnh viễn với “Thiên Đạo”. Mỗi bước đi của hắn từ nay sẽ càng khó khăn hơn, càng cô độc hơn. Nhưng Khởi Nguyên không hề hối hận. Ngược lại, một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng bao trùm lấy hắn. Cuối cùng, hắn đã tìm thấy con đường thật sự của mình, tìm thấy ý nghĩa cho sự tồn tại “dị số” của bản thân.
Giọng nói cổ xưa dần yếu đi, như một tàn hồn sắp tan biến. “Hậu duệ… hãy đến… nơi khởi nguyên của Vạn Giới… nơi Thiên Đạo được sinh ra… và cũng là nơi nó có thể bị hủy diệt…”
Vách đá rung chuyển nhẹ. Những dòng chữ cổ xưa bắt đầu mờ dần, như thể chúng đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Bức phù điêu cũng dần dần khôi phục lại vẻ thô ráp, vô tri ban đầu. Nhưng trong tâm trí Khởi Nguyên, mọi thứ vẫn còn sống động như vừa xảy ra. Hắn biết, lời nhắn nhủ cuối cùng đó không phải là một lời cầu xin, mà là một mệnh lệnh, một chỉ dẫn cho con đường phía trước.
Nơi khởi nguyên của Vạn Giới. Nơi Thiên Đạo được sinh ra. Đó chính là đích đến tiếp theo của hắn. Khởi Nguyên ngước nhìn bầu trời Thượng Giới rộng lớn, giờ đây không còn là một bức màn bí ẩn mà là một chiến trường rộng lớn hơn, nơi chân tướng của “Thiên” đang chờ đợi được bóc trần. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây, mới thật sự bắt đầu.
Hắn siết chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh “Nghịch Linh Khí” cuộn trào trong huyết mạch. Những kẻ đã hãm hại hắn, những thế lực đã chà đạp lên số phận của hắn, tất cả đều chỉ là những quân cờ trên bàn cờ của “Thiên Đạo”. Giờ đây, hắn không chỉ muốn lật đổ những quân cờ đó, mà còn muốn lật đổ cả bàn cờ, thậm chí là cả người chơi. “Thiên” ư? Hắn sẽ chứng minh rằng, ý chí cá nhân, một khi đủ mạnh mẽ, có thể định nghĩa lại cả vũ trụ này.
Với một quyết tâm mới, Khởi Nguyên quay lưng lại với vách đá cổ xưa, bước đi vững vàng. Ánh mắt hắn sắc bén, ẩn chứa một tia sáng kiên định, như một hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, đâm xuyên qua mọi tầng đất, hướng thẳng lên bầu trời, sẵn sàng phá vỡ mọi xiềng xích của định mệnh.