Nghịch Thiên
Chương 436

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:17:35 | Lượt xem: 4

Khởi Nguyên đứng đó, giữa mênh mang tinh hải Thượng Giới, lời tuyên bố vừa rồi như một lời thề khắc vào hư không. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Phàm Trần, cũng chẳng phải dị số của Vạn Tượng Đại Lục. Giờ đây, hắn là Khởi Nguyên, kẻ đã chọc giận các Tiên Đế, làm rung chuyển Thượng Giới, và đang hướng tầm mắt đến một thứ lớn lao hơn: cái “Thiên” mà hắn nghi ngờ đang thao túng vạn vật, kể cả Luân Hồi.

“Thư Hải Hư Vô,” hắn lẩm bẩm, âm điệu chứa đầy sự tò mò và một chút khát khao. Nơi đó được đồn đại là kho tàng tri thức cổ xưa nhất của Thượng Giới, nơi ghi chép mọi bí mật từ thuở khai thiên lập địa, từ những quy tắc vận hành của Tiên Giới cho đến những truyền thuyết về Chư Thiên Vạn Giới xa xôi. Nhưng điều Khởi Nguyên thực sự tìm kiếm không chỉ là tri thức thông thường. Hắn muốn tìm ra kẽ hở, tìm ra chân tướng của cái gọi là “Thiên Đạo” và Luân Hồi bị thao túng.

Bước chân hắn không còn là bước đi vô định. Mỗi nhịp bước đều mang theo một quyết tâm vững như bàn thạch. Nhưng để đến được Thư Hải Hư Vô không phải là chuyện dễ dàng. Nơi đó không nằm trên bất kỳ bản đồ nào của các tông môn hay thế gia. Nó là một tồn tại huyền thoại, được canh giữ bởi chính những quy tắc của Thượng Giới, và có lẽ, bởi những thực thể cao cấp hơn. Khởi Nguyên biết, để tiếp cận nó, hắn cần một thứ gì đó đặc biệt, một chìa khóa, hoặc một phương pháp mà người thường không thể nghĩ tới.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí mênh mông của Thượng Giới, nhưng thứ hắn tìm kiếm là một loại năng lượng khác, một luồng “Đạo” cổ xưa hơn, bị che giấu kỹ lưỡng. Huyết mạch Nghịch Thiên trong cơ thể hắn khẽ rung động, như một chiếc la bàn tự nhiên, chỉ dẫn hắn đến những nơi bị “Thiên Đạo” cố tình che giấu. Công pháp “Vô Thượng Nghịch Đạo Quyết” tự động vận chuyển, không ngừng phân tích mọi quy tắc xung quanh, tìm kiếm sự dị thường.

Chợt, một tia sáng lóe lên trong tâm trí Khởi Nguyên. Hắn nhớ lại một câu chuyện cổ mà hắn từng nghe được từ một Tiên Tôn ẩn dật trong lần du hành trước, về một “Tháp Cổ Thiên Văn” bị phong ấn ở rìa một Tinh Vực hoang tàn. Nghe nói, chiếc tháp đó có thể “nhìn thấu vạn vật, truy溯 bản nguyên”, nhưng không ai biết cách kích hoạt nó, hoặc dám cả gan kích hoạt nó vì sợ chọc giận “Thiên”.

Khởi Nguyên mở mắt, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy hứng thú. “Tháp Cổ Thiên Văn… chính là nó!”

Hắn không do dự, lập tức điều động phi thuyền tiên cấp của mình, hướng thẳng về phía Tinh Vực hoang tàn đó. Tinh Vực này nằm ở rìa Thượng Giới, giáp với những không gian hỗn độn, nơi linh khí cực kỳ hỗn loạn và nguy hiểm. Ngay cả Tiên Đế cũng ít khi đặt chân đến, bởi nơi đó không có tài nguyên gì đáng giá, chỉ có những tàn dư của các cuộc chiến cổ xưa và những luồng không gian đứt gãy.

Trên đường đi, Khởi Nguyên không ngừng suy nghĩ. Tại sao Tháp Cổ Thiên Văn lại bị phong ấn? Liệu nó có liên quan gì đến Thư Hải Hư Vô? Và tại sao không ai dám kích hoạt nó? Có lẽ, chính chiếc tháp đó là một công cụ để nhìn xuyên qua lớp màn “Thiên Đạo” che giấu, và đó là lý do nó bị cấm.

Sau ba ngày ba đêm phi hành xuyên qua vô số tinh hà, phi thuyền của Khởi Nguyên cuối cùng cũng đến được Tinh Vực hoang tàn. Nơi đây toàn là những hành tinh chết, những mảnh vỡ thiên thạch khổng lồ trôi nổi vô định, và những luồng không gian xoáy sâu có thể xé nát bất kỳ ai. Linh khí ở đây không còn là sự thanh khiết của Thượng Giới mà là một hỗn hợp tạp nham của các loại năng lượng, mang theo mùi vị của hủy diệt và thời gian.

Giữa sự hoang tàn đó, Khởi Nguyên phát hiện ra một cột sáng mờ nhạt, xuyên thẳng qua lớp bụi vũ trụ. Hắn điều khiển phi thuyền tiếp cận. Khi đến gần hơn, một kiến trúc cổ kính hiện ra trước mắt hắn. Đó là một tòa tháp cao vút, được làm từ một loại đá không rõ nguồn gốc, màu xám tro, nhưng lại phát ra một vầng sáng nhàn nhạt, như thể nó đã đứng đó từ thuở khai thiên lập địa. Tòa tháp không có cửa sổ, không có cửa ra vào, chỉ có những đường nét hoa văn cổ xưa khắc chằng chịt trên thân, trông như những bản đồ tinh tú, hay những ký tự thần bí.

“Tháp Cổ Thiên Văn,” Khởi Nguyên thì thầm, cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn tỏa ra từ nó, mang theo một cảm giác cổ kính và uy nghiêm đến cực điểm. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự kết nối kỳ lạ với tòa tháp này, như thể nó đang chờ đợi hắn.

Hắn bước ra khỏi phi thuyền, lơ lửng giữa không trung, phóng thích thần thức bao trùm lấy tòa tháp. Nhưng thần thức của hắn bị chặn lại bởi một lớp màng vô hình, không thể xuyên qua. Rõ ràng, nó đã bị phong ấn. Khởi Nguyên nhíu mày. Hắn đã chuẩn bị cho điều này. Các Tiên Đế hay những kẻ tự xưng là đại diện của “Thiên” sẽ không dễ dàng để một thứ như vậy tồn tại mà không có sự phòng bị.

Hắn bắt đầu thử nghiệm, dùng đủ loại công pháp, từ Tiên thuật mạnh nhất đến những cấm thuật hắn học được. Nhưng tất cả đều vô dụng. Lớp phong ấn vẫn kiên cố như ban đầu. Khởi Nguyên không nản lòng. Hắn biết, chìa khóa không nằm ở sức mạnh tuyệt đối, mà nằm ở sự thấu hiểu.

Hắn ngồi khoanh chân giữa hư không, nhắm mắt lại, hoàn toàn buông bỏ mọi suy nghĩ, chỉ còn lại tâm hồn trống rỗng. Hắn vận chuyển “Vô Thượng Nghịch Đạo Quyết” đến cực hạn, cố gắng đồng điệu với Đạo vận của tòa tháp. Dần dần, một luồng khí tức khác biệt bắt đầu lan tỏa từ cơ thể hắn. Đó không phải là linh khí, cũng không phải là tiên lực, mà là một loại “Đạo” nguyên thủy, một loại “Nghịch Đạo” đang dần thành hình trong tâm trí hắn.

Khi “Nghịch Đạo” của hắn đạt đến một mức độ nhất định, Khởi Nguyên cảm thấy một sự thay đổi. Các hoa văn trên thân tháp dường như sống động hơn, những ký tự cổ xưa bắt đầu phát sáng mờ nhạt. Hắn vươn tay ra, chạm nhẹ vào bề mặt tháp. Không có bất kỳ vật cản nào. Bàn tay hắn xuyên qua lớp phong ấn như thể nó không tồn tại.

Một luồng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí Khởi Nguyên, như một dòng thác lũ. Đó không phải là ngôn ngữ, mà là những hình ảnh, những cảm xúc, những ký ức của vũ trụ. Hắn thấy những cảnh tượng khai thiên lập địa, sự hình thành của các giới vực, sự ra đời của các chủng tộc, và cả những cuộc chiến tranh cổ xưa mà không ai biết đến.

Trong vô số hình ảnh đó, Khởi Nguyên nhận ra một điều kinh hoàng. Cái gọi là “Thiên Đạo” mà các Tiên Đế phụng thờ, không phải là một quy luật tự nhiên, mà là một “hệ thống” được thiết lập. Nó có nguồn gốc, có sự khởi đầu, và có mục đích. Và mục đích đó không phải là sự công bằng hay tự do, mà là sự khống chế, sự duy trì một trật tự có lợi cho một “thực thể” hoặc “nhóm thực thể” siêu việt nào đó.

Hắn cũng thấy những luồng sáng mờ ảo, giống như những sợi chỉ vô hình, kết nối mọi sinh linh, mọi sự kiện. Đó chính là “Luân Hồi”, nhưng những sợi chỉ đó không phải là ngẫu nhiên. Chúng được điều chỉnh, được sắp đặt, để đảm bảo rằng mọi số phận đều phục vụ cho cái “hệ thống Thiên Đạo” đó. Những “Thiên Mệnh Chi Tử” mà hắn từng đối đầu ở Hạ Giới, chỉ là những quân cờ được sắp đặt để duy trì trật tự.

Tháp Cổ Thiên Văn không chỉ là một kho tri thức. Nó là một thiết bị quan sát, một máy chiếu lịch sử vũ trụ, nhưng đồng thời cũng là một cánh cổng. Khi Khởi Nguyên thấu hiểu được bản chất của “Thiên Đạo” qua những hình ảnh đó, tòa tháp bắt đầu rung chuyển dữ dội. Các ký tự trên thân tháp bùng lên ánh sáng rực rỡ, không gian xung quanh vặn vẹo. Một cánh cổng không gian hình thành ngay trước mặt hắn, màu sắc hỗn độn, sâu thẳm như vực thẳm.

Khởi Nguyên biết, đây chính là lối vào Thư Hải Hư Vô. Nhưng không chỉ là Thư Hải Hư Vô của Thượng Giới. Luồng năng lượng từ cánh cổng này lớn hơn nhiều, mang theo hơi thở của vô số thế giới, vô số sinh linh, vô số thời đại. Nó chính là con đường dẫn đến Chư Thiên Vạn Giới, và cũng là nơi chứa đựng toàn bộ bí mật của cái Luân Hồi bị thao túng.

Hắn hít một hơi thật sâu. Trận chiến với các Tiên Đế ở Thượng Giới chỉ là một màn dạo đầu. Cuộc đối đầu thực sự, cuộc đối đầu với bản chất của “Thiên Đạo”, với kẻ đã thao túng Luân Hồi, giờ đây mới chính thức bắt đầu.

“Chư Thiên Vạn Giới… Luân Hồi bị thao túng… vậy ra, đây mới là sân khấu chính của ngươi, ‘Thiên’!” Khởi Nguyên khẽ nhếch mép cười, ánh mắt rực lửa, không chút sợ hãi, chỉ có sự phấn khích tột độ. Hạt giống Nghịch Thiên đã đâm xuyên qua tầng trời Thượng Giới, và giờ đây, nó sẵn sàng vươn mình ra toàn bộ vũ trụ.

Không chần chừ, Khởi Nguyên bước thẳng vào cánh cổng hỗn độn, biến mất không dấu vết khỏi Tinh Vực hoang tàn, để lại Tháp Cổ Thiên Văn vẫn đứng sừng sững, nhưng nay lại phát ra một luồng sáng mạnh mẽ hơn, như thể nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình, hoặc đã được kích hoạt hoàn toàn bởi một ý chí Nghịch Thiên.

Thế giới bên kia cánh cổng, là vô tận.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8