Nghịch Thiên
Chương 426
Khởi Nguyên bước đi, không quay đầu lại. Dòng chảy linh khí của Chư Thiên Vạn Giới, thứ mà chỉ một khắc trước còn mơ hồ như lời chào hay lời cảnh báo, giờ đây cuộn trào quanh hắn như một dòng sông vô hình nhưng mãnh liệt. Hắn cảm nhận được sự khác biệt ngay lập tức. Linh khí ở đây không chỉ thuần khiết hơn, mà còn mang theo một áp lực vô hình, một sự nặng nề của những quy tắc đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên.
Khu rừng pha lê trước mặt hắn không còn vẻ đẹp tĩnh lặng như trước. Mỗi cành cây, mỗi chiếc lá, mỗi ngọn cỏ đều được tạo thành từ những tinh thể trong suốt, lấp lánh dưới thứ ánh sáng không rõ nguồn gốc. Nhưng giờ đây, những tinh thể ấy không chỉ phản chiếu ánh sáng; chúng còn phản chiếu một trật tự sâu xa, một mạng lưới Đạo lý phức tạp đến mức khiến tâm thần người thường phải run rẩy. Hắn cảm thấy như thể hàng tỷ con mắt vô hình đang dõi theo mình, mỗi con mắt là một quy tắc, một luật lệ của vũ trụ.
Hắn hít sâu một hơi. Linh khí tràn vào phổi, mang theo cảm giác vừa thanh thoát vừa nặng nề. Thanh thoát vì sự tinh khiết tuyệt đối, nặng nề vì sự áp đặt của nó. Khởi Nguyên biết, đây chính là ngưỡng cửa. Phía sau hắn là Luân Hồi Chi Luân đã tạm lắng, là sự kết thúc của một giai đoạn. Phía trước hắn là Chư Thiên Vạn Giới, nơi Thiên Đạo không còn là một khái niệm xa vời mà là một thực thể sống, một ý chí vũ trụ đang vận hành.
Bước chân đầu tiên của hắn đặt xuống nền đất pha lê. Ngay lập tức, một làn sóng rung động lan tỏa. Không phải từ mặt đất, mà từ chính không gian xung quanh. Những tinh thể trên thân cây bắt đầu phát sáng, tạo thành những đường vân phức tạp, như mạch máu của một sinh vật khổng lồ. Chúng kết nối với nhau, tạo nên một trường năng lượng vô hình, bao bọc lấy Khởi Nguyên.
“Đến rồi sao?” Khởi Nguyên lẩm bẩm, nụ cười thách thức vẫn nở trên môi. Hắn không hề cảm thấy sợ hãi. Ngược lại, một sự hưng phấn dâng trào. Đây chính là thứ hắn tìm kiếm, là sự đối đầu trực diện với cái gọi là “Thiên Đạo”.
Trường năng lượng siết chặt. Hắn cảm thấy như thể hàng ngàn sợi xích vô hình đang cố gắng trói buộc linh hồn hắn, kéo hắn trở về với những quy tắc cũ kỹ. Những dòng chữ cổ xưa, không phải ngôn ngữ, mà là những hình ảnh Đạo lý thuần túy, hiện lên trên bề mặt các tinh thể. Chúng là những định luật về sinh diệt, luân hồi, nhân quả, tất cả những thứ mà “Thiên Đạo” đã dùng để trói buộc vạn vật.
“Ngươi muốn ta chấp nhận sự an bài của ngươi ư?” Khởi Nguyên cười lớn. Tiếng cười vang vọng trong khu rừng pha lê, không bị áp chế bởi trường năng lượng. “Ngươi đã sai rồi. Ta là Khởi Nguyên, kẻ nghịch thiên. Định mệnh của ta, ta tự mình nắm giữ!”
Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm hải, Bàn Cổ Thần Cung khẽ rung động. Huyết mạch Nghịch Thiên trong người hắn sôi sục, không ngừng đối kháng với áp lực bên ngoài. Hắn không chống cự bằng sức mạnh thuần túy, mà bằng sự thấu hiểu. Hắn cảm nhận từng sợi Đạo lý đang cố gắng trói buộc mình, phân tích chúng, tìm kiếm những khe hở, những điểm yếu. Mỗi quy tắc đều có một đối trọng, một cách để phá giải. Vấn đề là tìm ra nó.
Dòng chảy linh khí của Chư Thiên Vạn Giới càng lúc càng mạnh mẽ. Nó không còn chỉ là linh khí, mà là một ý chí, một áp lực muốn đồng hóa hắn, muốn uốn nắn hắn theo khuôn khổ của nó. Nhưng Khởi Nguyên đã từng đối mặt với ý chí của Tiên Đế, của Cổ Thần. Ý chí này tuy hùng vĩ hơn, nhưng cũng không thể làm hắn khuất phục.
Hắn mở mắt. Ánh mắt hắn sắc bén như xuyên thủng vạn vật. Từ sâu thẳm linh hồn, một luồng năng lượng màu đen huyền bí trỗi dậy. Đó không phải là ma khí, cũng không phải linh khí thông thường. Đó là “Nghịch Đạo” của hắn, thứ Đạo mà hắn đã tự mình khai sáng, thứ Đạo đứng đối lập với mọi quy tắc đã được thiết lập.
Nghịch Đạo lan tỏa, tạo thành một vòng xoáy quanh Khởi Nguyên. Khi Nghịch Đạo chạm vào trường năng lượng pha lê, thay vì bị phá hủy hay đẩy lùi, nó lại bắt đầu “phân tích” và “hấp thụ”. Những dòng chữ Đạo lý cổ xưa trên tinh thể bắt đầu mờ dần, rồi biến mất. Trường năng lượng rung chuyển dữ dội, như một con quái vật đang bị thương.
Khởi Nguyên giơ tay. Một tinh thể pha lê gần đó, vốn đang phát sáng rực rỡ, bỗng nhiên nứt ra, rồi vỡ vụn thành những hạt bụi lấp lánh. Sự vỡ vụn này không gây ra tiếng động, mà chỉ là một sự im lặng kỳ lạ, như thể một quy tắc đã bị phá bỏ.
“Ngươi đã thiết lập quá nhiều quy tắc, Thiên Đạo,” Khởi Nguyên nói, giọng nói vang vọng khắp khu rừng. “Ngươi đã trói buộc quá nhiều sinh linh. Ngươi đã lấy đi quá nhiều tự do. Giờ đây, ta sẽ cho ngươi thấy, có những thứ không thể bị trói buộc.”
Hắn bước đi tiếp. Mỗi bước chân của hắn, những tinh thể dưới chân đều phát sáng, rồi chìm vào bóng tối, như thể chúng đang “chết đi” hoặc “thay đổi”. Con đường hắn đi qua, những cây pha lê không còn phản chiếu ánh sáng theo cách cũ. Chúng trở nên mờ ảo, như thể bản chất của chúng đã bị thay đổi, hoặc đã bị tước bỏ đi một phần quyền năng.
Không có kẻ thù hữu hình nào xuất hiện. Không có quái vật hay cường giả nào ngăn cản. Thứ đang đối đầu với Khởi Nguyên chính là bản thân “quy tắc”, là “ý chí” của Chư Thiên Vạn Giới. Đây là một cuộc chiến ở cấp độ Đạo, cấp độ tinh thần, cấp độ ý chí.
Khi Khởi Nguyên đi sâu hơn vào rừng, những tinh thể pha lê bắt đầu biến đổi. Chúng không còn trong suốt hoàn toàn nữa. Một số chuyển sang màu xanh ngọc bích, một số màu đỏ rực, một số màu tím huyền ảo. Nhưng điều đáng chú ý nhất là, trong những tinh thể này, hắn bắt đầu thấy những hình ảnh mơ hồ hiện lên.
Những hình ảnh đó là những mảnh ký ức, những lát cắt của thời gian. Chúng là những cảnh tượng về sự sinh diệt của các thế giới, sự thăng trầm của các chủng tộc, những cuộc chiến tranh cổ xưa, những lời thề nguyền bị lãng quên. Đây chính là “bí mật bị che giấu” mà hắn đã cảm nhận được.
“Đây là… ký ức của Vạn Giới?” Khởi Nguyên thì thầm. Hắn đưa tay chạm vào một tinh thể màu tím. Ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ ập vào tâm trí hắn. Hắn thấy một thế giới rực rỡ bị hủy diệt bởi một bàn tay khổng lồ từ trên trời, thấy một chủng tộc hùng mạnh bị nguyền rủa phải sống đời đời trong xiềng xích, thấy một vị thần linh cổ xưa gào thét trong tuyệt vọng khi sức mạnh của mình bị tước đoạt.
Tất cả những hình ảnh đó đều có một điểm chung: sự bất lực. Sự bất lực của vạn vật trước một ý chí tối cao, một “Thiên Đạo” không thể lay chuyển.
Khởi Nguyên lùi lại, tâm thần chấn động. Hắn đã từng nghĩ “Thiên Đạo” là một thực thể, hoặc một hệ thống. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra nó còn sâu sắc hơn thế. Nó là một tấm thảm dệt nên từ vô số định mệnh, vô số sự an bài, vô số sự khống chế đã tồn tại từ thuở hồng hoang.
Hắn tiếp tục đi, không ngừng chạm vào các tinh thể, hấp thụ những mảnh ký ức. Hắn không chỉ nhìn thấy bi kịch của người khác, mà còn thấy được sự lặp lại của những bi kịch đó qua các thời đại, các thế giới. Hắn nhận ra, sự “luân hồi” mà Luân Hồi Chi Luân đại diện không chỉ là sự tái sinh của cá nhân, mà còn là sự lặp lại của những quy tắc, những bi kịch, những sự khống chế của “Thiên Đạo” trên quy mô vũ trụ.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Khởi Nguyên: “Thiên Đạo” này, liệu có phải là “Đại Đạo” nguyên thủy? Hay nó đã bị biến chất, bị thao túng qua hàng tỷ năm? Những bi kịch mà hắn vừa chứng kiến, liệu có phải là bằng chứng cho sự lệch lạc đó?
Hắn cảm thấy “Nghịch Đạo” của mình không ngừng lớn mạnh, không ngừng biến đổi khi hấp thụ những mảnh ký ức này. Nó không chỉ là sức mạnh để chống lại, mà còn là sức mạnh để thấu hiểu, để giải mã. Hắn không còn chỉ muốn phá hủy “Thiên Đạo” mà còn muốn tìm hiểu nguồn gốc của nó, tìm ra lý do tại sao nó lại trở nên khắc nghiệt và bất công đến vậy.
Sau nhiều giờ đi bộ, khu rừng pha lê dần trở nên thưa thớt hơn. Phía trước hắn, một cánh cổng khổng lồ, được tạo thành từ những tinh thể màu đen kịt, sừng sững đứng đó. Cánh cổng không có bất kỳ hoa văn hay chạm khắc nào, nhưng lại tỏa ra một áp lực cổ xưa, nặng nề hơn bất kỳ thứ gì Khởi Nguyên từng cảm nhận.
Trên bề mặt cánh cổng, không phải là những dòng chữ Đạo lý, mà là một hình ảnh duy nhất: một vòng xoáy vô tận, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Nó giống như một lỗ đen nuốt chửng mọi ánh sáng, nhưng lại chứa đựng vô số vì sao lấp lánh bên trong.
“Đây là cánh cổng đến… Chư Thiên Vạn Giới thực sự,” Khởi Nguyên lẩm bẩm. Hắn cảm nhận được sự hút mạnh mẽ từ phía sau cánh cổng, như thể vô số thế giới đang vẫy gọi.
Hắn đưa tay chạm vào cánh cổng. Lạnh lẽo. Nhưng không phải cái lạnh của băng giá, mà là cái lạnh của hư vô, của sự vĩnh hằng. Một giọng nói cổ xưa, không phải bằng âm thanh mà bằng ý niệm, vang vọng trong tâm trí hắn:
“Kẻ nghịch Đạo, ngươi đã bước qua ngưỡng cửa. Ngươi đã nhìn thấy một phần của Luân Hồi, một phần của quá khứ. Nhưng Chư Thiên Vạn Giới không chỉ là những mảnh vụn. Nó là một tấm màn che giấu chân tướng. Ngươi có dám đối mặt với sự thật cuối cùng?”
Khởi Nguyên mỉm cười. Nụ cười đó không còn chỉ là thách thức, mà còn là sự kiên định, là ý chí không thể lay chuyển. “Sự thật cuối cùng ư?” Hắn nói lớn, giọng nói vang vọng khắp không gian. “Ta sẽ không dừng lại cho đến khi mọi thứ được phơi bày. Cho dù chân tướng đó có là gì, ta cũng sẽ đối mặt. Và ta sẽ thay đổi nó!”
Hắn đẩy cánh cổng. Với một tiếng “kẽo kẹt” vang dội khắp không gian hư vô, cánh cổng tinh thể đen từ từ mở ra, để lộ ra một cảnh tượng hùng vĩ đến mức không thể diễn tả. Không phải một con đường, không phải một thế giới. Mà là vô số thế giới, vô số dải ngân hà, vô số vũ trụ đang trôi nổi trong một không gian vô tận, lấp lánh như những hạt bụi kim cương. Ánh sáng từ vô số vì sao đổ ập vào Khởi Nguyên, không thiêu đốt, mà chỉ làm bừng sáng đôi mắt hắn.
Đây là Chư Thiên Vạn Giới. Đây là khởi đầu của hành trình Nghịch Thiên thực sự. Khởi Nguyên bước qua cánh cổng, tiến vào biển sao vô tận. Ý chí “Nghịch Thiên” của hắn đã bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết, không chỉ để phá vỡ, mà để tái định nghĩa.