Nghịch Thiên
Chương 425
Khởi Nguyên bước tiếp, mỗi bước chân đều vững vàng hơn. Hắn không còn đơn thuần là kẻ báo thù, không còn chỉ là kẻ thách thức. Hắn là một người tìm kiếm chân lý, một kẻ muốn giải mã bí ẩn của vũ trụ. Phía trước, con đường còn rất dài, đầy rẫy hiểm nguy và những khám phá động trời. Nhưng ý chí “Nghịch Thiên” của hắn sẽ không bao giờ lụi tàn. Hắn sẽ đi đến cùng, cho đến khi chân tướng của “Thiên Đạo” hoàn toàn lộ diện.
Không khí ở nơi đây đặc quánh một thứ linh khí tinh khiết đến mức hóa lỏng, thấm đẫm vào từng tế bào, khiến Khởi Nguyên cảm thấy toàn thân như được gột rửa. Những thân cây pha lê cao vút, cành lá tua tủa như những sợi tơ ánh sáng, vươn thẳng lên không trung vô tận. Mỗi chiếc lá, mỗi cánh hoa thủy tinh đều phản chiếu hàng ngàn vạn tia sáng, tạo thành một khu rừng rực rỡ sắc màu, như thể đang đứng giữa một vũ trụ thu nhỏ. Khởi Nguyên vươn tay chạm vào một thân cây, cảm nhận được sự mát lạnh tinh khiết và một dòng năng lượng cổ xưa chảy trong đó. Không có tiếng chim hót, không có tiếng gió xào xạc, chỉ có một thứ âm thanh rì rầm khe khẽ, như hàng triệu giọng nói thì thầm từ sâu thẳm thời gian, kể về những câu chuyện không thể nào hiểu được.
Hắn biết, đây không phải là một thế giới bình thường. Đây là một trong vô số tiểu thiên thế giới cấu thành Chư Thiên Vạn Giới, nhưng lại mang một vẻ đẹp và sự uy nghiêm khác hẳn. Ánh sáng ở đây không đến từ một nguồn sáng cụ thể, mà dường như phát ra từ chính những vật thể xung quanh, từ những tinh thể lấp lánh trên mặt đất đến những đám mây ngũ sắc lơ lửng trên đỉnh đầu. Mỗi bước đi của hắn trên thảm thực vật tinh thể đều phát ra tiếng vang lanh canh, như những bản nhạc giao hưởng của đá quý.
Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong tâm trí Khởi Nguyên. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của “Đạo” ở khắp mọi nơi, nhưng không phải là “Thiên Đạo” áp bức mà hắn từng biết. Ở đây, “Đạo” mang một vẻ nguyên thủy, hoang sơ và đầy bí ẩn. Nó không ép buộc, nhưng lại vô cùng vững chắc, như thể đã tồn tại từ trước khi vũ trụ này hình thành. “Nghịch Đạo” của hắn, thứ đã giúp hắn phá vỡ vô số xiềng xích, giờ đây lại cảm thấy như một dòng nước nhỏ lẻ loi giữa đại dương bao la của cái “Đạo” nguyên thủy này.
Hắn tiếp tục đi sâu vào khu rừng pha lê. Càng vào sâu, những thân cây càng trở nên khổng lồ, những đóa hoa thủy tinh càng thêm rực rỡ và phức tạp. Có những bông hoa lớn như cả một ngọn núi, cánh hoa kết tinh từ những viên ngọc bích, bên trong ẩn chứa những luồng năng lượng xoáy mạnh mẽ. Khởi Nguyên cố gắng giải mã những luồng năng lượng đó, nhưng chúng quá phức tạp, dường như chứa đựng vô số quy tắc chồng chéo lên nhau, một thứ ngôn ngữ mà hắn chưa từng biết đến.
Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng chói lòa vụt qua trước mắt hắn. Không phải ánh sáng từ những thân cây hay bông hoa, mà là một dòng chảy thuần túy của tinh hoa Đạo. Nó uốn lượn như một con rắn bạc, lướt qua giữa những thân cây pha lê, để lại một vệt sáng mờ ảo. Khởi Nguyên lập tức cảnh giác, toàn thân căng cứng. Hắn chưa từng thấy một sinh vật nào được tạo thành hoàn toàn từ Đạo như vậy. Ánh mắt hắn dõi theo dòng sáng, nhận ra nó không có ý định tấn công, mà dường như đang tuần tra, bảo vệ một thứ gì đó.
Dòng sáng dẫn hắn đến một khoảng không gian trống trải, nơi có một hồ nước trong vắt, nước hồ không phải là nước thông thường mà là một thứ chất lỏng trong suốt như pha lê, phản chiếu bầu trời ngũ sắc. Giữa hồ, một tảng đá lớn hình tròn lơ lửng, phát ra ánh sáng lung linh. Tảng đá không hề đơn giản, nó được chạm khắc vô số ký tự cổ xưa, những họa tiết phức tạp mà Khởi Nguyên cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ, như thể đã từng thấy chúng trong những giấc mơ xa xôi.
Khi hắn lại gần, dòng sáng bạc đột nhiên dừng lại, ngưng tụ thành một hình thể bán trong suốt, mơ hồ giống một con giao long. Con giao long không có mắt, nhưng Khởi Nguyên cảm thấy một ý chí vô hình đang khóa chặt lấy mình. Một giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn, không phải là âm thanh mà là một luồng ý niệm trực tiếp:
“Kẻ lạ mặt. Ngươi đã bước vào Cổ Thần Chi Địa. Nơi đây là cấm địa, là nơi Luân Hồi Chi Mạch giao thoa. Ngươi không thuộc về nơi này.”
Khởi Nguyên đứng yên, hắn cảm nhận được sức mạnh kinh khủng ẩn chứa trong con giao long ánh sáng này. Đây không phải là một sinh vật có tri giác hoàn chỉnh, mà là một ý chí được hình thành từ quy tắc của nơi này, một hộ vệ tự nhiên của Cổ Thần Chi Địa. Hắn không muốn gây chiến vô cớ.
“Ta không có ý gây sự,” Khởi Nguyên đáp lại bằng ý niệm, “Ta chỉ là một lữ khách, bị thu hút bởi sự hùng vĩ của nơi này. Ta muốn tìm hiểu chân tướng của vũ trụ, của ‘Thiên Đạo’.”
Con giao long ánh sáng khẽ rung động, ý niệm của nó trở nên sắc bén hơn: “Chân tướng của vũ trụ nằm trong Luân Hồi. Thiên Đạo là quy tắc của vạn vật. Ngươi là dị số, là kẻ chống lại dòng chảy tự nhiên. Ý chí của ngươi là nghịch lý.”
“Nghịch lý ư?” Khởi Nguyên cười khẩy. “Nếu dòng chảy tự nhiên chỉ mang lại sự áp bức và định đoạt, vậy thì nghịch lý chính là con đường đến tự do. Ta không tin vào số phận đã định sẵn.”
Con giao long không đáp lời, nhưng luồng ý niệm của nó trở nên lạnh lẽo. Nó từ từ bay vòng quanh tảng đá giữa hồ, như muốn cảnh báo. Khởi Nguyên nhận ra tảng đá đó không phải là vật trang trí. Ánh sáng từ nó không chỉ đơn thuần là phát quang, mà còn mang theo những dao động cực kỳ đặc biệt, như thể đang ghi lại hoặc phát ra một loại thông tin nào đó.
Hắn vận dụng “Nghịch Đạo” của mình, cố gắng xuyên thấu lớp năng lượng bao bọc tảng đá. Ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ ập vào tâm trí hắn, như một thác lũ. Đó không phải là chữ viết hay hình ảnh, mà là những cảm nhận, những ký ức, những mảnh vỡ của thời gian. Hắn thấy vô số sinh linh sinh ra, trưởng thành, chết đi, rồi lại tái sinh trong một hình hài khác. Hắn thấy các thế giới hình thành, phát triển, rồi tan biến vào hư vô, để rồi lại tái tạo từ Hỗn Độn. Đó là vòng Luân Hồi vĩ đại của Chư Thiên Vạn Giới.
Tảng đá này, nó không phải là tảng đá. Nó là một phần của Luân Hồi Chi Luân, một cỗ máy khổng lồ ghi lại và điều khiển dòng chảy sinh tử của vạn vật! Những ký tự trên đó không phải là hình vẽ, mà là những mệnh lệnh, những quy tắc điều hành Luân Hồi! Khởi Nguyên đột nhiên hiểu ra, đây chính là một trong những trung tâm vận hành của “Thiên Đạo” ở cấp độ vũ trụ. Nó không có cảm xúc, không có thiện ác, nó chỉ đơn thuần là một hệ thống.
Nhưng trong những mảnh vỡ ký ức đó, hắn cũng cảm nhận được sự bất công. Có những dòng chảy Luân Hồi bị bóp méo, những linh hồn bị giam cầm vĩnh viễn, những thế giới bị tước đoạt quyền tái sinh. Có một bàn tay vô hình, hay một ý chí siêu việt nào đó, đã can thiệp vào dòng chảy tự nhiên của Luân Hồi, biến nó thành một công cụ để kiểm soát và thao túng.
Con giao long ánh sáng đột nhiên gầm nhẹ, luồng ý niệm của nó trở nên giận dữ: “Dị số! Ngươi đang cố gắng xâm phạm bí mật tối cao! Ngươi không được phép nhìn thấy!”
Khởi Nguyên rút tay lại, ánh mắt rực sáng. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được một phần chân tướng của “Thiên Đạo”. Nó không chỉ là một ý chí, một cá thể, mà là một hệ thống khổng lồ, phức tạp, bao trùm lên mọi kiếp sống, mọi thế giới. Và hệ thống này, nó đã bị biến chất.
“Ta đã thấy rồi,” Khởi Nguyên nói, giọng nói vang dội, không còn chỉ là ý niệm. “Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ, Luân Hồi mà các ngươi bảo vệ, đã không còn thuần khiết. Nó đã trở thành một xiềng xích!”
Con giao long ánh sáng lao tới, không khí xung quanh vặn vẹo. Nó hóa thành hàng ngàn sợi tơ ánh sáng sắc bén, lao thẳng vào Khởi Nguyên. Đây là sự phản ứng của quy tắc, không phải là một đòn tấn công hữu hình. Nhưng Khởi Nguyên đã sẵn sàng.
Hắn không né tránh, mà đứng vững. “Nghịch Đạo” của hắn bùng nổ, một luồng ý chí mạnh mẽ và kiên định chống lại mọi quy tắc. Hắn không phá vỡ những sợi tơ ánh sáng, mà là bẻ cong chúng, khiến chúng mất đi mục tiêu, xuyên qua cơ thể hắn mà không gây tổn hại. Hắn đang dùng chính ý chí của mình để làm nhiễu loạn quy tắc vận hành của nơi này.
Con giao long ánh sáng dường như bị sốc, nó không hiểu vì sao một phàm nhân lại có thể làm được điều đó. Nó là hiện thân của quy tắc, nhưng quy tắc của nó lại bị một “Nghịch Đạo” thách thức đến vậy.
Khởi Nguyên nhìn thẳng vào trung tâm của Luân Hồi Chi Luân, nơi những dòng năng lượng xoáy mạnh mẽ nhất. Hắn biết, trận chiến thực sự của hắn không phải là với những hộ vệ này, mà là với chính cái hệ thống khổng lồ và tàn nhẫn đã thao túng số phận của vô số sinh linh. Con đường “Nghịch Thiên” của hắn, giờ đây, đã thực sự bước vào giai đoạn đối đầu với Luân Hồi và Chư Thiên Vạn Giới.
Hắn quay lưng lại với hồ nước, với Luân Hồi Chi Luân đang dần chìm vào ánh sáng. Phía trước, khu rừng pha lê vẫn trải dài vô tận, nhưng giờ đây nó không còn là một cảnh đẹp thuần túy. Nó là một chiến trường tiềm ẩn, nơi mỗi bước chân đều có thể chạm vào một quy tắc cổ xưa, một bí mật bị che giấu. Khởi Nguyên mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức. “Thiên Đạo” đã lộ diện một phần, và hắn, Khởi Nguyên, sẽ không dừng lại cho đến khi chân tướng hoàn toàn được phơi bày, và một trật tự mới, công bằng hơn, được thiết lập.
Hắn bước đi, không quay đầu lại. Dòng chảy linh khí của Chư Thiên Vạn Giới như đang chào đón hắn, hay là đang cảnh báo hắn? Không quan trọng. Ý chí “Nghịch Thiên” của hắn đã bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết.