Nghịch Thiên
Chương 427
Khởi Nguyên bước qua ngưỡng cửa, không gian vô tận của Chư Thiên Vạn Giới ập vào giác quan hắn như một dòng thác lũ của ánh sáng và sự vĩ đại. Hơi thở của hắn không bị cắt đứt, trái lại, linh khí ở đây nồng đậm đến mức hóa thành từng dải sương mù ngũ sắc, lượn lờ giữa những vì sao. Đây không phải là một bầu trời đêm mà hắn từng biết, mà là một đại dương vô hạn của các thiên hà, mỗi tinh cầu là một viên ngọc, mỗi dải ngân hà là một dòng sông ánh sáng cuồn cuộn chảy.
Sự choáng ngợp chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Ý chí của Khởi Nguyên đã được tôi luyện qua vô vàn gian nan, không dễ dàng bị lung lay bởi cảnh tượng hùng vĩ đến đâu. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình, không phải từ sức mạnh vật chất, mà từ chính sự tồn tại của không gian này. Một loại Đạo vận hành hoàn toàn khác biệt, cổ xưa hơn, rộng lớn hơn, và cũng khó nắm bắt hơn bất cứ thứ gì hắn từng chạm tới ở Thượng Giới.
Cánh cổng tinh thể đen phía sau hắn dần khép lại với một tiếng “kẽo kẹt” nhỏ hơn, như một lời tạm biệt với quá khứ. Khởi Nguyên không quay đầu nhìn lại. Ánh mắt hắn quét qua những thiên hà xoáy tít, những tinh vân rực rỡ sắc màu, và những khối không gian dường như không có điểm dừng. Tại đây, Thượng Giới chỉ là một đốm sáng nhỏ nhoi, một hạt bụi trong cơn bão vũ trụ.
“Thiên…” Hắn lẩm bẩm, giọng nói chìm nghỉm giữa sự tĩnh lặng bao la của không gian. “Ngươi là gì ở nơi này?”
Ở Thượng Giới, “Thiên” là một thể chế, một trật tự được thiết lập bởi các Cổ Thần và Tiên Đế. Nhưng ở Chư Thiên Vạn Giới này, cảm giác về “Thiên” lại hoàn toàn khác. Nó không phải là một quyền lực hữu hình, mà là một hơi thở, một nhịp đập, một quy luật vô hình thấm đẫm trong từng hạt bụi, từng vì sao. Một sự tồn tại siêu việt, vượt xa mọi định nghĩa.
Khởi Nguyên không cảm thấy sợ hãi, mà là một sự kích thích tột độ. Đây chính là thử thách mà hắn tìm kiếm. Đây chính là nơi mà ý chí “Nghịch Thiên” của hắn có thể thực sự bùng cháy và được kiểm chứng. Hắn vươn tay ra, một luồng linh khí ngũ sắc từ không gian ngay lập tức quấn lấy đầu ngón tay hắn, mát lạnh và tràn đầy sức sống. Nhưng bên trong dòng linh khí đó, hắn cảm nhận được một sự áp đặt nhẹ nhàng, một dấu ấn của “Đạo” mà hắn chưa từng biết.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận sâu hơn. Luồng linh khí chảy vào cơ thể, không giống như việc hấp thụ linh khí thông thường, nó mang theo những thông tin, những quy tắc của vũ trụ này. Tâm trí hắn như một miếng bọt biển khô cằn, điên cuồng hấp thu mọi thứ. Hắn thấy những hình ảnh thoáng qua: những chủng tộc kỳ lạ đang tu luyện dưới những mặt trời xanh biếc, những sinh linh khổng lồ trôi nổi giữa không gian, những thành trì bằng tinh thể lơ lửng giữa các dải ngân hà.
Và xuyên suốt tất cả, là một sợi dây vô hình, một dòng chảy năng lượng mà hắn chỉ có thể gọi là “Thiên Đạo”. Nó không tốt, không xấu, nó chỉ là. Nhưng sự “là” đó lại định hình mọi thứ, từ sự sinh diệt của một ngôi sao đến số phận của một sinh linh nhỏ bé. Nó là một sự sắp đặt tự nhiên, nhưng cũng là một cái lồng vô hình.
Bỗng nhiên, một luồng sóng năng lượng cực mạnh quét qua. Không phải là công kích, mà là một tín hiệu, một sự dò xét. Khởi Nguyên mở mắt, ánh nhìn sắc bén như dao cạo. Hắn cảm nhận được hàng trăm, hàng ngàn ý thức đang tập trung vào vị trí của hắn, giống như những ngọn đèn pha khổng lồ chiếu rọi vào một chấm nhỏ trong bóng đêm.
“Kẻ ngoại lai,” một giọng nói vang vọng trong tâm trí Khởi Nguyên, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng một sự truyền đạt ý niệm trực tiếp, lạnh lùng và uy nghiêm. “Ngươi từ đâu đến? Vì sao dám bước vào cấm địa này?”
Khởi Nguyên nhếch mép. Cấm địa? Hắn đã chuẩn bị cho điều này. “Cấm địa của ai?” Hắn đáp lại bằng ý niệm, sự ngạo nghễ trong lời nói không hề giảm sút. “Vũ trụ này vô biên, không ai có thể xưng là chủ nhân của mọi ngóc ngách.”
Hàng ngàn ý thức dường như “sững lại” trong giây lát, rồi một luồng áp lực mạnh hơn gấp bội dội thẳng vào tâm hồn Khởi Nguyên. Đây là sự kết hợp của vô số cường giả, có lẽ là những Hộ Giả của “Thiên Đạo” ở khu vực này, đang cố gắng nghiền nát ý chí của hắn. Những áp lực này không phải là Tiên Lực hay Thần Lực đơn thuần, mà là sự dung hợp của các quy tắc vũ trụ, của “Đạo” mà họ đã tu luyện. Nó muốn hắn quỳ phục, muốn hắn nhận ra sự nhỏ bé của bản thân.
Nhưng Khởi Nguyên không lùi bước. Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn đột nhiên bùng lên một ngọn lửa màu tím đen, đối chọi trực tiếp với luồng áp lực vô hình kia. Huyết mạch của hắn sôi trào, không phải huyết mạch phàm tục, mà là huyết mạch đã thức tỉnh qua bao lần nghịch cảnh, hấp thụ vô số dị lực và quy tắc cấm kỵ. Nó không chịu khuất phục bất kỳ Đạo nào, mà chỉ muốn tự mình định nghĩa Đạo của riêng mình.
“Ngươi nghĩ rằng thứ gọi là ‘Thiên Đạo’ của các ngươi có thể áp chế ta sao?” Khởi Nguyên cười khẩy. Năng lượng trong cơ thể hắn cuộn trào, không theo bất kỳ lộ tuyến kinh mạch thông thường nào. Đó là một dòng chảy hỗn loạn, nhưng lại đầy sức mạnh hủy diệt và tái tạo. Hắn dung hợp “Nghịch Đạo” của mình, một loại ý chí vượt thoát mọi giới hạn, một ý niệm về sự tự do tuyệt đối, không bị trói buộc bởi bất kỳ định luật vũ trụ nào.
Một vòng xoáy năng lượng đen kịt bất ngờ xuất hiện quanh Khởi Nguyên, không hấp thụ ánh sáng, mà dường như nuốt chửng cả không gian. Vòng xoáy này không phải là một chiêu thức, mà là sự biểu hiện của “Nghịch Đạo” của hắn, một lỗ hổng trong tấm màn quy tắc của Chư Thiên Vạn Giới. Nó đẩy lùi mọi áp lực, mọi sự dò xét, tạo ra một vùng trống rỗng tuyệt đối xung quanh hắn.
Các ý thức cường đại kia dường như bàng hoàng. “Hỗn Độn chi lực? Không! Đây là một loại Đạo hoàn toàn mới… một ‘Nghịch Đạo’!” Giọng nói vang vọng trong đầu hắn giờ đây mang theo một chút kinh ngạc, một chút sợ hãi. “Ngươi là dị số! Ngươi không nên tồn tại!”
“Ta tồn tại!” Khởi Nguyên gầm lên, giọng nói vang dội khắp không gian hư vô, chấn động cả những dải ngân hà xa xôi. “Và sự tồn tại của ta chính là để chứng minh rằng không có gì là không thể thay đổi! Không có định mệnh, không có quy tắc nào là tối thượng!”
Hắn không dừng lại ở đó. Bằng một ý niệm, vòng xoáy đen kịt quanh hắn đột nhiên co rút lại, rồi bùng nổ ra thành vô số tia sáng tím đen, bắn thẳng vào những điểm mà hắn cảm nhận được các ý thức cường đại kia đang tập trung. Đây không phải là công kích vật lý, mà là sự va chạm của ý chí, của Đạo. Mỗi tia sáng đều mang theo một mảnh của “Nghịch Đạo” của Khởi Nguyên, cố gắng phá vỡ sự liên kết, sự đồng điệu của “Thiên Đạo” mà đối phương đang sử dụng.
Tiếng gầm thét kinh hoàng vang lên trong tâm trí hắn. Một vài ý thức dường như bị tổn thương, suy yếu và rút lui. Những kẻ còn lại, dù bị bất ngờ, vẫn nhanh chóng phản công. Hàng loạt ấn ký hình thành trong không gian, biến thành những xiềng xích ánh sáng khổng lồ, cố gắng trói buộc Khởi Nguyên. Đây là những “Pháp Tắc Thiên Đạo” được cụ thể hóa, mang theo sức mạnh của sự sắp đặt vũ trụ, muốn phong tỏa mọi hành động của hắn.
Khởi Nguyên cười lạnh. “Xiềng xích? Các ngươi không biết rằng ta đã phá vỡ vô số xiềng xích như vậy sao?”
Hắn vung tay. Một thanh kiếm vô hình xuất hiện trong tay hắn, không phải bằng vật chất, mà bằng ý chí tinh thuần. Đó là “Kiếm Ý Nghịch Thiên”, được tôi luyện từ những lần hắn phá vỡ số phận của mình. Kiếm Ý quét ngang, chém đứt phăng những xiềng xích ánh sáng một cách dễ dàng như thể chúng chỉ là sương khói. Mỗi nhát chém không chỉ cắt đứt xiềng xích, mà còn tạo ra những vết nứt nhỏ trong không gian, làm lộ ra những luồng Hỗn Độn khí nguyên thủy.
Sự hỗn loạn đó dường như khiến các cường giả “Thiên Đạo” kia kinh hãi tột độ. Hỗn Độn là thứ mà họ luôn cố gắng trấn áp, kiềm chế. Việc Khởi Nguyên có thể dễ dàng triệu hồi và điều khiển nó, lại còn dùng “Nghịch Đạo” để phá vỡ các Pháp Tắc, đã nằm ngoài mọi dự đoán của họ.
“Dị số này quá nguy hiểm! Phải lập tức thông báo cho Đạo Chủ!” Một ý thức cuối cùng truyền đến, đầy vẻ hoảng loạn, trước khi tất cả đều rút lui hoàn toàn. Không gian trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn Khởi Nguyên một mình đứng đó, bao quanh bởi những vết nứt không gian nhỏ đang dần khép lại.
Hắn thu hồi Kiếm Ý, thở phào nhẹ nhõm. Cuộc thử thách đầu tiên ở Chư Thiên Vạn Giới đã kết thúc, và hắn đã chứng minh được rằng “Nghịch Đạo” của hắn không phải là thứ dễ dàng bị áp chế. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Những kẻ vừa rút lui chắc chắn sẽ quay lại, và lần tới, có thể sẽ không chỉ là những “Hộ Giả” đơn thuần.
“Đạo Chủ?” Khởi Nguyên lẩm bẩm, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc. “Vậy ra, ‘Thiên’ ở đây cũng có kẻ đứng đầu sao? Thú vị!”
Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi vô số thế giới đang lấp lánh như những lời mời gọi. Hắn không biết mình sẽ đi đâu trước, nhưng một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ đang dẫn lối hắn. Một cảm giác về một nơi nào đó, một bí mật nào đó đang chờ hắn khám phá. Hắn tin vào trực giác của mình, tin vào hạt giống Nghịch Thiên đang bùng cháy trong lồng ngực. Nó không chỉ là sức mạnh, mà còn là la bàn dẫn đường hắn trên hành trình vô tận này.
Khởi Nguyên không vội vã. Hắn bắt đầu hấp thụ linh khí Chư Thiên, đồng thời dùng ý niệm của mình để “đọc” những dòng thông tin mà vũ trụ này đang thì thầm. Hắn cần phải hiểu rõ hơn về Chư Thiên Vạn Giới, về các chủng tộc, các thế lực, và quan trọng nhất, về bản chất thực sự của “Thiên Đạo” ở đây. Mục tiêu của hắn không chỉ là phá vỡ, mà là tái định nghĩa, và muốn tái định nghĩa, hắn phải hiểu rõ nó hơn bất kỳ ai.
Hắn phóng thích một luồng thần niệm cực lớn, không phải để dò xét, mà để hòa mình vào dòng chảy của vũ trụ. Thần niệm của hắn lướt qua hàng ngàn dải ngân hà, chạm vào vô số thế giới, cảm nhận những nền văn minh đang nở rộ và tàn lụi. Hắn không tìm kiếm một địa điểm cụ thể, mà là một “dấu vết”, một “lời thì thầm” của cái gọi là “Thiên Đạo”.
Giữa biển sao vô tận, Khởi Nguyên cảm thấy mình nhỏ bé, nhưng đồng thời cũng cảm thấy mình là trung tâm của mọi thứ. Ý chí Nghịch Thiên của hắn không phải là chống lại vũ trụ, mà là khẳng định vị trí của cá nhân trong vũ trụ, là chứng minh rằng một hạt bụi cũng có thể thay đổi dòng chảy của một đại dương. Hắn đã sẵn sàng cho một chương mới, một cuộc hành trình mà ở đó, khái niệm “Thiên” sẽ không bao giờ còn giống như trước nữa.
Khởi Nguyên mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và thách thức. Hắn bắt đầu di chuyển, không có phương hướng cụ thể, chỉ đi theo cảm giác của “Nghịch Đạo” dẫn lối. Hắn biết, Chư Thiên Vạn Giới này sẽ là chiến trường thực sự của ý chí, nơi hắn sẽ đối mặt với chân tướng “Thiên Đạo” và định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại.