Nghịch Thiên
Chương 428

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:13:29 | Lượt xem: 4

Giữa biển sao vô tận, Khởi Nguyên không còn cảm thấy sự lạnh lẽo hay trống rỗng. Mỗi hạt bụi lấp lánh đều mang một câu chuyện, mỗi dải thiên hà đều ẩn chứa một định luật. Hắn trôi nổi, không dùng bất kỳ công pháp phi hành nào, mà hoàn toàn dựa vào một loại cảm ứng kỳ lạ, một sợi dây vô hình kéo hắn đi qua những không gian mà phàm nhân không thể tưởng tượng nổi. Đó là sự dẫn lối của Nghịch Đạo, là bản năng của một kẻ đã gieo mầm ý chí đối kháng vào tận cùng vũ trụ.

Lời thì thầm của “Thiên Đạo” từ chương trước vẫn văng vẳng trong tâm trí hắn, không phải là một lời đe dọa, mà là một lời khẳng định về sự tồn tại của nó, một lời thách thức ngạo nghễ. Và Khởi Nguyên đã chấp nhận lời thách thức đó. Hắn không còn là một cá nhân đơn độc chiến đấu với một giới hạn, mà là một ý chí đối đầu với toàn bộ trật tự.

Hắn đi qua những không gian đầy rẫy quy tắc hỗn loạn, nơi thời gian và không gian xoắn vặn thành những vòng lặp vô tận. Hắn lướt qua những thế giới rực rỡ sắc màu, nơi sự sống bùng nổ trong những hình thái kỳ dị nhất, và cả những cõi hư vô, nơi mọi quy luật đều tan biến. Càng đi, hắn càng cảm nhận rõ hơn sự hiện diện của “Thiên Đạo” – nó không phải là một thực thể cố định, mà là một tấm lưới vô hình giăng khắp Vạn Giới, điều chỉnh dòng chảy của linh khí, định đoạt số phận của sinh linh, và thậm chí cả sự tồn vong của các vũ trụ nhỏ bé.

Sợi dây Nghịch Đạo trong Khởi Nguyên rung động mạnh mẽ, dẫn hắn đến một vùng không gian đặc biệt. Từ xa, một hành tinh xanh lam rực rỡ hiện ra, bao phủ bởi những tầng mây trắng muốt và những đại dương mênh mông. Nơi đây mang một vẻ đẹp tĩnh lặng, nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm mà Khởi Nguyên cảm nhận được từ rất xa.

Hắn hạ xuống một cách nhẹ nhàng, xuyên qua tầng khí quyển mà không gây ra bất kỳ sự xáo động nào. Thế giới này, gọi là Lam Giới, dường như đang ngủ yên dưới ánh sáng của một vầng trăng khổng lồ. Linh khí ở đây không quá dồi dào, nhưng lại tinh khiết đến lạ thường, mang một sắc thái dịu mát, an bình. Tuy nhiên, sự an bình này lại đi kèm với một cảm giác bị kìm hãm, như thể một bàn tay vô hình nào đó đang siết chặt lấy mọi tiềm năng.

Khởi Nguyên ẩn mình trong một khu rừng cổ thụ, quan sát những người dân của Lam Giới. Họ là những sinh linh hình người, nhưng làn da có chút ánh xanh nhạt, mái tóc thường mang màu của biển cả hoặc bầu trời. Họ sống một cuộc sống đơn giản, hòa mình vào thiên nhiên, nhưng ánh mắt của họ lại chất chứa một sự cam chịu khó hiểu.

Hắn phát hiện ra một điều kỳ lạ: ở Lam Giới này, mọi đứa trẻ khi sinh ra đều được kiểm tra bởi các vị trưởng lão. Không phải để đánh giá thiên phú, mà là để xác định một loại “Ấn Ký Định Mệnh” trên trán chúng. Những đứa trẻ mang “Thiên Ban Ấn” (Dấu Ấn Trời Ban) sẽ được tôn sùng, được hưởng những tài nguyên tu luyện tốt nhất, và được xem là những người được “Thiên Đạo” ưu ái. Ngược lại, những đứa trẻ mang “Phế Mệnh Ấn” (Dấu Ấn Số Phận Hủy Bỏ) sẽ bị ruồng bỏ, bị gán cho số phận thấp kém, không được phép tu luyện, chỉ có thể sống một cuộc đời lao động vất vả, làm nền cho những kẻ mang “Thiên Ban Ấn”.

Điều đáng nói là, những đứa trẻ mang “Phế Mệnh Ấn” thường chiếm số đông. Chúng không có khả năng cảm ứng linh khí, hoặc nếu có, cũng bị một lực lượng vô hình nào đó ngăn chặn, khiến việc tu luyện trở nên bất khả thi. Đây chính là biểu hiện của “Thiên Đạo” ở Lam Giới này – một hệ thống định đoạt số phận từ trong trứng nước, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào.

Khởi Nguyên lặng lẽ theo dõi một nghi lễ “Thức Tỉnh Định Mệnh” đang diễn ra tại một ngôi đền cổ kính. Một cô bé khoảng mười tuổi, với đôi mắt to tròn lấp lánh và mái tóc xanh biếc như rong biển, đang đứng trước một tảng đá phát sáng. Trên trán cô bé là một “Phế Mệnh Ấn” mờ nhạt, khiến những người xung quanh nhìn cô bé với ánh mắt thương hại hoặc khinh thường.

Tên cô bé là Bích Dao. Theo quy tắc của Lam Giới, cô bé phải trải qua nghi lễ này để chính thức xác nhận số phận của mình. Nếu “Phế Mệnh Ấn” trên trán cô bé không tan biến hoặc biến đổi, cô bé sẽ vĩnh viễn không thể tu luyện, phải chấp nhận một cuộc đời nô lệ cho những người mang “Thiên Ban Ấn”.

Vị trưởng lão chủ trì nghi lễ là một lão già tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ. Ông ta đặt tay lên tảng đá, niệm chú. Một luồng linh khí tinh khiết từ tảng đá tỏa ra, bao bọc lấy Bích Dao. Khởi Nguyên có thể cảm nhận được, trong luồng linh khí đó, có một ý chí lạnh lẽo, vô tình đang tác động lên cô bé, củng cố “Phế Mệnh Ấn” trên trán cô.

Bích Dao nhắm chặt mắt, cơ thể run rẩy. Cô bé không hề có một chút linh lực nào, nhưng lại cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên tâm hồn, như muốn nghiền nát mọi hy vọng nhỏ nhoi nhất. “Phế Mệnh Ấn” trên trán cô bé bắt đầu phát sáng, nhưng đó không phải là ánh sáng của sự thức tỉnh, mà là ánh sáng của sự chấp nhận định mệnh, của sự phong bế vĩnh viễn.

Trong khoảnh khắc đó, Khởi Nguyên cảm thấy Nghịch Đạo trong cơ thể hắn bùng lên dữ dội. Đây không phải là một trận chiến trực diện với Tiên Đế hay Thần Linh, mà là một cuộc đối đầu với bản chất tàn khốc của “Thiên Đạo” – một hệ thống định đoạt, một xiềng xích vô hình trói buộc hàng tỷ sinh linh. Sự bất công này, sự vô lý này, khiến hắn không thể nhắm mắt làm ngơ.

Hắn không hành động trực tiếp. Hắn chỉ đứng đó, ý chí Nghịch Thiên của hắn hòa vào không gian, trở thành một dòng chảy đối kháng vô hình với ý chí của “Thiên Đạo” đang bao trùm Lam Giới. Dù chỉ là một làn sóng nhỏ bé giữa đại dương mênh mông, nhưng sự tồn tại của nó đã là một sự phá vỡ.

Linh khí từ tảng đá vẫn đổ vào Bích Dao, nhưng “Phế Mệnh Ấn” trên trán cô bé, thay vì rực sáng mạnh mẽ để khẳng định số phận, lại có một sự lay động nhẹ. Một vết rạn nhỏ li ti, gần như không thể nhìn thấy, xuất hiện ở rìa của dấu ấn. Nó không đủ để phá vỡ hoàn toàn “Phế Mệnh Ấn”, nhưng nó là một điểm khác biệt so với tất cả những nghi lễ trước đây.

Vị trưởng lão khẽ nhíu mày, nhưng rồi thở dài. “Phế Mệnh Ấn” vẫn còn đó, chỉ là có chút kỳ lạ. Ông ta tuyên bố: “Nghi lễ kết thúc. Bích Dao, con vẫn là một kẻ mang Phế Mệnh Ấn. Hãy chấp nhận định mệnh của mình.”

Bích Dao mở mắt, khuôn mặt thất vọng tràn trề. Cô bé biết trước kết quả, nhưng vẫn không khỏi đau lòng. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, cô bé cảm thấy một sự rung động kỳ lạ, một tia lửa nhỏ vừa le lói rồi vụt tắt, nhưng đủ để gieo vào lòng cô một hạt giống nghi ngờ về cái gọi là “định mệnh”.

Khởi Nguyên im lặng rời đi, không ai hay biết sự hiện diện của hắn. Hắn đã hiểu hơn về “Thiên Đạo” của Chư Thiên Vạn Giới. Nó không chỉ là một quyền năng tối cao, mà còn là một hệ thống quy tắc phức tạp, tự duy trì, tự củng cố. Mỗi thế giới, mỗi chủng tộc, có thể có một biểu hiện khác nhau của “Thiên Đạo”, nhưng bản chất áp đặt định mệnh và giới hạn tự do thì vẫn nhất quán.

“Một hạt bụi cũng có thể thay đổi dòng chảy của một đại dương,” Khởi Nguyên lẩm bẩm. Hắn không thể cứu vớt tất cả những kẻ mang “Phế Mệnh Ấn” ngay lập tức, nhưng hắn đã gieo một hạt giống, một vết nứt nhỏ trong bức tường định mệnh. Hắn biết, cuộc hành trình này sẽ không chỉ là chiến đấu với các vị thần, mà là thay đổi tận gốc rễ những quy tắc đã được thiết lập từ thuở hỗn độn.

Hắn nhìn lại Lam Giới đang thu nhỏ dần phía sau, nụ cười trên môi vẫn đầy tự tin và thách thức. Chư Thiên Vạn Giới. Đây sẽ là sân chơi của ý chí. Và Khởi Nguyên, kẻ mang Nghịch Đạo, sẽ là người viết lại luật chơi.

Hắn lại tiếp tục hành trình, theo tiếng gọi của Nghịch Đạo. Phía trước hắn, vô số thế giới đang chờ đợi, vô số định mệnh đang bị thao túng, và vô số chân tướng về “Thiên Đạo” sẽ dần được hé lộ. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8