Nghịch Thiên
Chương 424
Khởi Nguyên bước vào khu rừng phát sáng, mỗi bước chân đều nhẹ như không, nhưng lại mang theo sức nặng của một ý chí kiên định. Ánh sáng tím nhạt từ mặt trăng sẹo cổ xưa rải xuống, biến những thân cây cao vút thành những cột pha lê khổng lồ, phản chiếu vô số sắc thái lung linh. Tán lá trên đầu không phải màu xanh quen thuộc, mà là sự pha trộn kỳ ảo giữa xanh ngọc bích, vàng kim và cả những sợi màu tím than, cuộn xoắn vào nhau như những dòng chảy năng lượng sống. Không khí ở đây đặc quánh một loại linh khí cổ xưa, thuần khiết đến mức gần như có thể cảm nhận được nó đang len lỏi vào từng tế bào.
Hít một hơi thật sâu, Khởi Nguyên cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Linh khí của Chư Thiên Vạn Giới không giống với Thượng Giới mà hắn từng biết. Nó không chỉ đơn thuần là năng lượng để tu luyện, mà dường như còn mang theo một loại “vận vị” đặc trưng, một hơi thở của Đại Đạo nguyên thủy. Đây chính là điều hắn tìm kiếm, cái nút thắt quan trọng nhất của “Đại Thiên Đạo” mà hắn cần phải giải mã.
“Thật thú vị,” hắn lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những đóa hoa không tên đang nở rộ trên mặt đất, cánh hoa trong suốt như thủy tinh, bên trong dập dờn những đốm sáng nhỏ li ti. Chúng tỏa ra một hương thơm dịu nhẹ, nhưng Khởi Nguyên biết, vẻ đẹp thường đi kèm với những hiểm nguy tiềm ẩn nhất. “Đây mới thực sự là khởi đầu.”
Hắn không vội vàng, mà chậm rãi di chuyển, thận trọng quan sát xung quanh. Những sinh vật nhỏ bé, hình dáng kỳ lạ, bay lượn giữa không trung với đôi cánh trong suốt, phát ra âm thanh như tiếng chuông gió. Dưới chân, thảm thực vật mềm mại như nhung, nhưng khi hắn dùng chân giẫm lên, lại cảm thấy một lực phản chấn nhẹ, như thể cả khu rừng đều có ý thức.
Đột nhiên, một rung động nhỏ lan tỏa trong không khí. Không phải rung động của đất đá hay cây cối, mà là một sự biến động tinh vi của linh khí. Khởi Nguyên dừng lại, đôi mắt sắc bén nheo lại. Hắn đã trải qua vô số trận chiến, đối mặt với vô vàn cường địch, giác quan của hắn đã được mài giũa đến mức có thể cảm nhận được những thay đổi nhỏ nhất trong môi trường.
Từ sâu thẳm khu rừng, một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi của sự mục ruỗng và quyền năng cổ xưa, bắt đầu lan tới. Nó không phải là sát khí, cũng không phải là tà khí, mà là một thứ cảm giác nặng nề, như thể hàng tỷ năm tuổi thọ đang đè nén lên mọi thứ. Các đóa hoa thủy tinh khẽ run rẩy, những sinh vật bay lượn lập tức hoảng loạn, vội vã tháo chạy vào sâu hơn trong tán lá.
Khởi Nguyên không động đậy. Hắn cảm nhận được sự khác biệt trong luồng năng lượng này. Nó không thuộc về một cá nhân hay một thế lực cụ thể, mà dường như là một phần của chính “Đạo vận” của Chư Thiên Vạn Giới. Một sự tồn tại cổ xưa, có lẽ đã chứng kiến sự hình thành và suy tàn của vô số kỷ nguyên.
“Thiên Đạo… hay là tàn dư của nó?” Khởi Nguyên thầm nghĩ, lòng dấy lên sự hứng thú. Đây chính là những manh mối đầu tiên mà hắn cần. Hắn không sợ hãi, ngược lại, hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn chạm vào, muốn thấu hiểu bản chất của nó.
Luồng khí lạnh dần ngưng tụ lại, tạo thành một luồng xoáy mờ ảo cách hắn không xa. Từ trong luồng xoáy đó, một đôi mắt đỏ rực như máu từ từ hiện ra. Đôi mắt đó không có con ngươi, chỉ là một quầng sáng đỏ thẫm, lạnh lẽo và vô cảm, nhưng lại chứa đựng một sự uy hiếp khó tả. Sau đó là một thân thể cao lớn, gầy guộc, được tạo thành từ những sợi tơ năng lượng màu xám bạc, lấp lánh như sương khói.
Sinh vật này không có hình dáng rõ ràng của bất kỳ chủng tộc nào Khởi Nguyên từng biết. Nó giống như một bóng ma của quy tắc, một hiện thân của sự vô định. Xung quanh nó, không gian trở nên méo mó, những cành cây phát sáng gần đó héo úa đi một cách nhanh chóng, năng lượng sống bị rút cạn chỉ trong vài nhịp thở.
“Kẻ xâm nhập,” một giọng nói vọng thẳng vào tâm trí Khởi Nguyên, không phải qua tai, mà là một sự rung động trực tiếp của ý thức. Giọng nói đó khô khốc, vang vọng, mang theo sự cổ xưa của thời gian. “Ngươi không thuộc về nơi này. Ngươi là dị số.”
Khởi Nguyên mỉm cười. “Dị số? Ta đã nghe điều đó rất nhiều lần rồi.” Hắn không hề che giấu khí tức của mình, để cho “Nghịch Đạo” trong cơ thể hắn tự do lưu chuyển. Ngay lập tức, luồng khí lạnh từ sinh vật kia dường như gặp phải một bức tường vô hình, bị đẩy lùi một cách mạnh mẽ. Những cành cây héo úa gần Khởi Nguyên lập tức khôi phục lại sức sống, thậm chí còn tỏa sáng rực rỡ hơn trước.
Đôi mắt đỏ rực của sinh vật kia lóe lên một tia kinh ngạc, dù nó không có biểu cảm. “Ngươi… có thể đảo ngược quy tắc của ta?”
“Quy tắc của ngươi? Hay là quy tắc của Thiên Đạo mà ngươi đại diện?” Khởi Nguyên hỏi ngược lại, giọng điệu bình thản nhưng đầy thách thức. Hắn bước thêm một bước về phía trước, khí thế “Nghịch Đạo” càng lúc càng mạnh mẽ, như một ngọn lửa bùng lên giữa màn đêm. “Ta đến đây không phải để tuân theo bất kỳ quy tắc nào, mà là để tìm hiểu, và nếu cần, là để phá vỡ chúng.”
Sinh vật vô định đó dường như “suy nghĩ”. Luồng xoáy năng lượng quanh nó trở nên hỗn loạn hơn. “Ngươi mang theo ‘Nghịch Đạo’. Một tồn tại bị chối bỏ bởi Thiên Đạo. Ngươi không thể tồn tại trong Chư Thiên Vạn Giới này.”
“Ồ?” Khởi Nguyên nhướn mày. “Vậy sao? Ngươi có vẻ như biết khá nhiều về ‘Thiên Đạo’. Ngươi là ai?”
“Ta là người canh giữ. Người duy trì trật tự. Ta là tàn dư của một kỷ nguyên đã qua, được Thiên Đạo lưu giữ để bảo vệ sự cân bằng.” Sinh vật trả lời, đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm vào Khởi Nguyên, như muốn xuyên thấu qua linh hồn hắn. “Nghịch Đạo của ngươi là mối đe dọa. Ngươi phải bị tiêu diệt.”
Không đợi Khởi Nguyên trả lời, sinh vật đó đột nhiên lao tới. Không có âm thanh, không có hình ảnh rõ ràng, nó chỉ là một luồng sương mù xám bạc lao vun vút, nhưng tốc độ của nó nhanh đến mức ngay cả cường giả Thượng Giới cũng khó lòng phản ứng kịp. Cùng lúc đó, toàn bộ khu rừng xung quanh như bị rút cạn màu sắc, hóa thành một bức tranh xám xịt, tất cả năng lượng sống đều bị kéo về phía luồng sương mù.
Khởi Nguyên không hề né tránh. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc đối đầu. Đây là lần đầu tiên hắn chạm trán với một thực thể mang theo dấu vết rõ ràng của “Thiên Đạo” ở Chư Thiên Vạn Giới. Hắn muốn thử nghiệm giới hạn của mình, và hơn hết, muốn hiểu rõ hơn về đối thủ này.
Hắn khẽ quát, “Nghịch Đạo Thôn Thiên!”
Một luồng xoáy năng lượng đen kịt, mang theo sức mạnh đảo ngược tất cả, bùng nổ từ cơ thể Khởi Nguyên. Nó không chỉ là công kích, mà còn là một sự phản bác đối với mọi quy tắc mà đối thủ đại diện. Nơi “Nghịch Đạo Thôn Thiên” đi qua, không gian bị bóp méo, những sợi tơ xám bạc của sinh vật kia lập tức bị hút vào, bị phân giải thành hư vô. Không phải là tiêu diệt, mà là sự đảo ngược, trả chúng về trạng thái nguyên thủy nhất, vô hình vô tướng.
Luồng sương mù xám bạc va chạm trực diện với luồng xoáy đen. Không có tiếng nổ long trời lở đất, chỉ có một sự im lặng chết chóc bao trùm. Hai luồng năng lượng đối lập nhau hoàn toàn, một bên là sự duy trì và hút cạn, một bên là sự đảo ngược và phân giải, tạo nên một cuộc chiến tranh giành quyền năng ở cấp độ Đại Đạo.
Sinh vật vô định dường như bị sốc. Nó không ngờ một phàm nhân lại có thể thi triển một loại năng lượng có khả năng đối trọng với nó, một tồn tại được sinh ra từ chính quy tắc của Thiên Đạo. Đôi mắt đỏ rực của nó chớp liên hồi, luồng năng lượng xám bạc quanh nó bắt đầu co rút lại, như thể đang cố gắng tự bảo vệ.
“Ngươi… không thể…” Giọng nói vang vọng trong tâm trí Khởi Nguyên, yếu ớt hơn trước. “Ngươi đang phá vỡ trật tự.”
“Ta chưa bao giờ quan tâm đến trật tự của ngươi,” Khởi Nguyên đáp lạnh lùng, bước thêm một bước, luồng xoáy “Nghịch Đạo Thôn Thiên” càng lúc càng mạnh, nuốt chửng từng chút một luồng sương mù xám bạc. Hắn cảm nhận được, khi phân giải năng lượng của đối thủ, hắn không chỉ tiêu hao mà còn hấp thụ được một phần nhỏ của “vận vị Thiên Đạo” mà sinh vật kia đại diện. Đây là một cơ hội vàng để hắn hiểu rõ hơn về “Đại Thiên Đạo” của Chư Thiên Vạn Giới.
Khi luồng sương mù gần như biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại đôi mắt đỏ rực đang lơ lửng trong không trung, Khởi Nguyên thu lại sức mạnh. Hắn không muốn tiêu diệt hoàn toàn thực thể này, mà muốn ép nó phải bộc lộ thêm thông tin.
“Nói cho ta biết, về Thiên Đạo của nơi này,” Khởi Nguyên ra lệnh, giọng nói mang theo một áp lực vô hình. “Ngươi là người canh giữ, vậy ngươi phải biết. Tại sao nó lại là một sự tồn tại vô hình, nhưng lại có thể điều khiển sinh diệt luân hồi? Và tại sao, nó lại ruồng bỏ những kẻ như ta?”
Đôi mắt đỏ rực chớp tắt liên hồi, như một ngọn nến sắp tàn. “Thiên Đạo… là ý chí… của vũ trụ… Nó… không có thiện ác… chỉ có… trật tự…”
“Trật tự mà các ngươi tự đặt ra!” Khởi Nguyên cắt ngang. “Và giam cầm mọi sinh linh trong đó.” Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi từ thực thể kia, nó đã không còn khả năng chống cự.
“Chư Thiên Vạn Giới… có rất nhiều Thiên Đạo… Luân hồi… là một phần… của trật tự… Nhưng… đã có… sự lệch lạc…” Sinh vật kia thì thầm, những từ ngữ rời rạc như bị cắt xén, nhưng lại chứa đựng một thông tin động trời.
“Lệch lạc?” Khởi Nguyên nheo mắt. Đây là điều hắn đã nghi ngờ bấy lâu nay. “Nói rõ hơn!”
Nhưng đôi mắt đỏ rực kia đã mờ dần. Luồng sương mù xám bạc hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một cảm giác hư vô đọng lại trong không khí, cùng với một làn hơi thở của “Đại Đạo” cổ xưa mà Khởi Nguyên vừa hấp thụ được. Sinh vật canh giữ đã biến mất, không phải bị tiêu diệt, mà như tan chảy vào trong quy tắc của khu rừng, trở về trạng thái vô hình của nó.
Khởi Nguyên đứng im lặng một lúc, suy ngẫm về những lời cuối cùng. “Lệch lạc… Vậy ra, ‘Thiên Đạo’ mà hắn đang đối mặt có thể không phải là bản thể nguyên thủy của Đại Đạo, mà là một thứ đã bị biến chất, bị thao túng?”
Một tia sáng lóe lên trong đầu hắn. Nếu đúng như vậy, mục tiêu của hắn không chỉ là lật đổ, mà còn có thể là “chỉnh sửa”, “khôi phục” lại Đại Đạo về trạng thái ban đầu của nó. Điều này càng khiến Khởi Nguyên thêm quyết tâm.
Hắn quay người, nhìn sâu hơn vào khu rừng phát sáng. Những thân cây pha lê, những đóa hoa thủy tinh, tất cả dường như đang thì thầm những bí mật cổ xưa. Chư Thiên Vạn Giới này, rộng lớn và bí ẩn hơn bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân tới, đang mở ra trước mắt hắn. Cuộc đối đầu đầu tiên này chỉ là một lời chào hỏi, một lời khẳng định rằng “Nghịch Đạo” của hắn có thể tồn tại và thách thức ngay cả những quy tắc cổ xưa nhất.
Khởi Nguyên bước tiếp, mỗi bước chân đều vững vàng hơn. Hắn không còn đơn thuần là kẻ báo thù, không còn chỉ là kẻ thách thức. Hắn là một người tìm kiếm chân lý, một kẻ muốn giải mã bí ẩn của vũ trụ. Phía trước, con đường còn rất dài, đầy rẫy hiểm nguy và những khám phá động trời. Nhưng ý chí “Nghịch Thiên” của hắn sẽ không bao giờ lụi tàn. Hắn sẽ đi đến cùng, cho đến khi chân tướng của “Thiên Đạo” hoàn toàn lộ diện.