Nghịch Thiên
Chương 423
Khởi Nguyên bước đi trên nền đất cằn cỗi của núi Tuyệt Diệt. Mỗi bước chân của hắn không mang theo một chút khí tức tiên gia nào, chỉ là sự vững chãi của một phàm nhân đang đi trên con đường định mệnh. Nhưng dưới lớp vỏ bọc bình thường ấy, ẩn chứa một ý chí không gì lay chuyển, một “Nghịch Đạo” đang cuộn trào, đủ sức lật đổ cả trời đất. Núi Tuyệt Diệt, nơi từng chứng kiến hắn từ một phế nhân trở thành một cường giả, giờ đây chỉ là bệ phóng cho một hành trình vĩ đại hơn.
Hắn không ngoảnh lại. Phía sau hắn là Thượng Giới, là những ân oán, những kẻ thù, những bằng hữu đã cùng hắn trải qua sinh tử. Nhưng tất cả giờ đây đã thuộc về quá khứ. Mục tiêu của hắn không còn gói gọn trong một giới vực, mà là toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới, là chân tướng của “Thiên Đạo” vĩnh hằng.
Tâm trí Khởi Nguyên giờ đây là một biển cả mênh mông của tri thức và sức mạnh. Sự thấu hiểu về Luân Hồi mà hắn vừa đạt được không chỉ là một cảnh giới tu luyện, mà là một lăng kính hoàn toàn mới để nhìn nhận vũ trụ. Luân Hồi không chỉ là sinh tử chuyển kiếp, mà còn là dòng chảy vĩnh cửu của năng lượng, của linh hồn, của quy tắc. Và “Thiên Đạo” đã thao túng dòng chảy ấy, biến nó thành một xiềng xích vô hình trói buộc mọi sinh linh.
Khi Khởi Nguyên bước đến rìa núi, nơi không gian bắt đầu vặn vẹo như một tấm vải bị kéo căng quá mức, hắn dừng lại. Không phải do dự, mà là để cảm nhận. Hắn cảm nhận được sự mỏng manh của kết giới giữa các giới vực, cảm nhận được vô số luồng khí tức hỗn loạn đang va chạm và dung hòa ngoài kia. Đó là hơi thở của Vạn Giới.
Một luồng chân nguyên màu xám bạc, mang theo khí tức hỗn độn và hủy diệt, từ đan điền của Khởi Nguyên bùng lên. Đó không phải là tiên lực, cũng không phải thần lực, mà là sức mạnh của “Nghịch Đạo” – một loại lực lượng đứng ngoài mọi quy tắc đã biết, một sự tồn tại mâu thuẫn với chính “Thiên Đạo”. Lực lượng này bao bọc lấy Khởi Nguyên, tạo thành một lớp màn bảo vệ, đồng thời là mũi nhọn xuyên thủng hư không.
“Thiên Đạo muốn ta cúi đầu, nhưng ta lại muốn định nghĩa lại nó,” Khởi Nguyên lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng như sấm sét trong tâm trí hắn. Hắn giơ tay, không thi triển bất kỳ thần thông nào mà chỉ đơn thuần là dùng ý chí của mình tác động vào không gian. Một vết nứt đen kịt, sâu hun hút như vực thẳm, từ từ hiện ra trước mặt hắn. Vết nứt ấy không ổn định, liên tục co giãn, nuốt chửng ánh sáng và thời gian.
Những kẻ yếu hơn nhìn vào sẽ thấy đó là một cánh cửa dẫn đến cái chết. Nhưng Khởi Nguyên biết, đó là con đường duy nhất để đến với Vạn Giới. Hắn cảm nhận được sự kháng cự từ “Thiên Đạo” của giới vực này, một áp lực vô hình muốn giữ chân hắn lại, muốn hắn mãi mãi là một phần của trật tự đã được định sẵn. Nhưng “Nghịch Đạo” của hắn không cho phép điều đó.
Với một bước chân dứt khoát, Khởi Nguyên bước vào vết nứt. Không có tiếng động, không có ánh sáng chói lòa, chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người khi hắn hòa mình vào khoảng không vô tận. Thân ảnh hắn biến mất, để lại phía sau một ngọn núi Tuyệt Diệt vẫn sừng sững, nhưng giờ đây đã mất đi một huyền thoại.
Bên trong vết nứt, Khởi Nguyên không thấy gì ngoài một màu đen tuyền. Đây không phải là không gian trống rỗng, mà là một dòng chảy hỗn loạn của thời gian, không gian và các quy tắc nguyên thủy. Hắn cảm thấy cơ thể mình bị kéo căng ra, bị nén ép lại, như thể hàng ngàn bàn tay vô hình đang cố xé nát hắn. Nếu không phải “Nghịch Đạo” đang bảo vệ, một cường giả Tiên Đế bình thường cũng sẽ bị nghiền nát thành tro bụi ngay lập tức.
Sức mạnh của Luân Hồi mà hắn lĩnh ngộ giúp hắn cảm nhận được những sợi dây nhân quả, những dấu vết của sự sống và cái chết đang trôi nổi trong dòng chảy này. Hắn thấy những tàn tích của các thế giới đã diệt vong, những mảnh vỡ của các nền văn minh cổ đại, và cả những hạt giống của sự sống đang chờ ngày nảy mầm trong những vũ trụ chưa thành hình.
“Đây chính là Chư Thiên Vạn Giới sao?” Khởi Nguyên tự hỏi. Hắn không thể nhìn thấy, nhưng hắn có thể cảm nhận được. Sự bao la này vượt xa mọi tưởng tượng của hắn. Thượng Giới mà hắn từng nghĩ là đỉnh cao của tu luyện, giờ đây chỉ như một hạt cát trong sa mạc vô tận này.
Hắn không có phương hướng cụ thể, chỉ dựa vào trực giác và sự dẫn lối của “Nghịch Đạo” để di chuyển. Đôi khi, hắn cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ lướt qua, có thể là một con thuyền tinh không của một chủng tộc nào đó, hoặc một sinh vật khổng lồ sống trong hư không. Đôi khi, hắn lại cảm nhận được một tiếng rên rỉ yếu ớt của một thế giới đang hấp hối, bị hút cạn sinh lực bởi một thế lực vô hình.
Dần dần, Khởi Nguyên nhận ra rằng “Thiên Đạo” không chỉ là một ý chí hay một thực thể, mà nó là một mạng lưới khổng lồ, vô hình, đan xen vào mọi ngóc ngách của Vạn Giới. Nó không chỉ định đoạt số phận của sinh linh, mà còn chi phối sự hình thành và hủy diệt của các thế giới. Mỗi thế giới, mỗi tiểu vũ trụ, đều có một “Thiên Đạo” nhỏ của riêng mình, nhưng tất cả đều bị ràng buộc bởi một “Đại Thiên Đạo” tối thượng.
Sự thấu hiểu này khiến Khởi Nguyên càng thêm quyết tâm. Nếu “Thiên Đạo” là một mạng lưới, thì hắn sẽ tìm cách phá vỡ từng nút thắt, từng điểm yếu của nó. Nếu “Thiên Đạo” là một xiềng xích, thì hắn sẽ dùng “Nghịch Đạo” của mình để đập tan nó.
Thời gian trôi qua không có khái niệm cụ thể trong khoảng không này. Có lẽ là vài ngày, có lẽ là vài tháng. Khởi Nguyên không quan tâm. Hắn chỉ tập trung vào việc hấp thụ những quy tắc hỗn loạn xung quanh, cường hóa “Nghịch Đạo” của mình. Mỗi một sợi quy tắc mà hắn hấp thụ, mỗi một mảnh vỡ không gian mà hắn đi qua, đều là một bài học, một sự tôi luyện.
Sau một khoảng thời gian không thể xác định, một luồng sáng yếu ớt bắt đầu xuất hiện ở phía xa. Ban đầu chỉ là một đốm nhỏ, nhưng càng lúc càng lớn dần, cho đến khi nó hóa thành một vầng sáng rực rỡ, chiếu rọi cả khoảng không mịt mùng. Khởi Nguyên biết, đó là lối ra.
Hắn tăng tốc, cảm giác thoát ly khỏi dòng chảy hỗn loạn khiến hắn nhẹ nhõm. Khi bước ra khỏi vết nứt, Khởi Nguyên cảm thấy một lực hút mạnh mẽ kéo hắn xuống. Hắn nhanh chóng ổn định thân hình, đứng vững trên một mảnh đất lạ lẫm.
Đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Bầu trời có màu tím đậm, điểm xuyết bởi những dải ngân hà rực rỡ không giống bất kỳ dải ngân hà nào hắn từng thấy. Mặt đất là những khối đá đen nhánh, sắc nhọn, phát ra ánh sáng xanh lam yếu ớt. Thực vật ở đây có hình thù kỳ dị, thân cây uốn lượn như những con rắn khổng lồ, lá cây phát sáng như những viên ngọc bích.
Không khí nặng nề, mang theo một mùi hương lạ lùng, vừa hăng nồng vừa ngọt ngào, khác xa so với linh khí mà hắn đã quen thuộc. Linh khí ở đây không nhiều, nhưng lại mang một chất lượng cực kỳ tinh khiết, như thể nó đã được cô đọng qua hàng tỷ năm.
Khởi Nguyên hít thở sâu, cảm nhận sự khác biệt. Đây chắc chắn không phải là một trong những tiểu thế giới phụ thuộc vào Thượng Giới. Đây là một Đại Thế Giới độc lập, một phần của Chư Thiên Vạn Giới rộng lớn.
Hắn nhìn quanh. Nơi hắn đứng là một cao nguyên rộng lớn, xung quanh không có dấu hiệu của sự sống thông minh. Chỉ có những ngọn núi đá kỳ dị và những khu rừng phát sáng. Dưới chân hắn, một dòng sông chất lỏng màu bạc đang chảy xiết, phản chiếu ánh sáng của bầu trời tím.
Sự cô độc bao trùm lấy Khởi Nguyên, nhưng không hề khiến hắn chùn bước. Ngược lại, nó càng làm bùng cháy ý chí của hắn. Hắn là một kẻ ngoại lai, một dị số, một hạt giống nghịch thiên trong thế giới này. Và hắn sẽ dùng chính sự khác biệt của mình để khám phá, để thách thức.
Lực lượng “Nghịch Đạo” trong hắn khẽ rung động, như một chiếc la bàn vô hình chỉ dẫn hắn. Nó không chỉ dẫn hắn đến một nơi cụ thể, mà là dẫn hắn đến với những bí ẩn sâu xa nhất của vũ trụ, đến với những nút thắt quan trọng nhất của “Đại Thiên Đạo” mà hắn đang tìm kiếm.
Khởi Nguyên mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và thách thức. “Chư Thiên Vạn Giới, ta đến rồi,” hắn thì thầm. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình gian khổ, nhưng cũng đầy vinh quang. Mỗi bước chân từ nay về sau sẽ là một bước tiến gần hơn đến việc giải mã chân tướng của “Thiên Đạo”, và cuối cùng, là lật đổ nó.
Hắn không biết mình sẽ gặp phải những gì, những kẻ thù nào, những đồng minh nào. Nhưng hắn biết một điều: ý chí của hắn, “Nghịch Đạo” của hắn, sẽ không bao giờ bị bẻ gãy. Hắn quay người, hướng về phía chân trời tím rực, nơi một mặt trăng khổng lồ với những vết sẹo cổ xưa đang từ từ nhô lên, soi sáng con đường dẫn vào một khu rừng phát sáng. Cuộc phiêu lưu vào Chư Thiên Vạn Giới chính thức bắt đầu.