Nghịch Thiên
Chương 389

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:55:04 | Lượt xem: 4

Cảm giác thấu triệt đến rợn người. Quyển trục ngọc bích trong tay Lý Vân Tiêu không chỉ là một vật phẩm mang theo sức mạnh cổ xưa, mà nó còn là một mảnh ký ức, một đoạn chân lý đã bị xóa bỏ khỏi dòng chảy thời gian. Từng dòng thông tin, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng những hình ảnh, những cảm xúc nguyên thủy, ồ ạt đổ vào tâm trí hắn, khiến đại dương thần thức của hắn dậy sóng.

Hắn nhìn thấy khởi nguyên của Vô Ảnh Sơn. Nơi đây từng không phải là một ngọn núi, mà là một vết nứt khổng lồ trên tấm màn vũ trụ, nơi ranh giới giữa hỗn độn và trật tự trở nên mờ nhạt. Một thực thể khổng lồ, vô hình nhưng mang theo ý chí tuyệt đối, đã từng cố gắng vá lại vết nứt ấy, đồng thời thiết lập nên cái gọi là “Thiên Đạo”. Nhưng đó không phải là một sự kiến tạo tự nhiên, mà là một sự “áp đặt”.

Thiên Đạo không phải là chân lý tối thượng, mà là một hệ thống kiểm soát được tạo ra bởi một Cổ Thần đã đạt đến cực hạn của quyền năng, một kẻ đã tự phong mình là “Người Gác Cổng Vũ Trụ”. Kẻ đó, qua vô số kỷ nguyên, đã bóp méo khái niệm về “Thiên” từ một dòng chảy tự nhiên của vạn vật thành một chuỗi quy tắc cứng nhắc, một xiềng xích vô hình trói buộc mọi sinh linh. Hắn đã tạo ra “Thiên Mệnh Chi Tử” để duy trì trật tự của mình, và loại bỏ “dị số” như Lý Vân Tiêu.

Vô Ảnh Sơn chính là một trong những “điểm neo” của hệ thống đó, một nơi mà “Thiên Đạo” cố gắng chôn vùi những ký ức về sự hỗn loạn nguyên thủy, về một vũ trụ từng không có “Thiên” để cai quản. Những hơi thở của “Thiên” mà Lý Vân Tiêu cảm nhận được, không phải là linh khí tự nhiên, mà là những luồng năng lượng ý chí cường đại, cố gắng đồng hóa mọi thứ, tẩy rửa mọi dấu vết của sự “nổi loạn” nguyên thủy.

Lý Vân Tiêu nhắm mắt, cảm nhận sự căm phẫn dâng trào trong huyết quản. Hắn đã từng nghĩ “Thiên” là một quy luật, một định mệnh. Giờ đây, hắn biết “Thiên” là một kẻ cai trị, một bạo chúa. Và Vô Ảnh Sơn, không phải là nơi ẩn chứa chân lý, mà là một nhà tù khổng lồ, giam giữ những bí mật mà Cổ Thần kia muốn chôn vùi.

Quyển trục ngọc bích run rẩy mãnh liệt, những hoa văn cổ xưa trên đó phát sáng rực rỡ. Nó không chỉ là một vật phẩm chứa đựng thông tin, mà còn là một “chìa khóa”. Chìa khóa để mở ra cánh cửa chân lý, và cũng là chìa khóa để phá vỡ những xiềng xích. Sức mạnh cổ xưa mà Lý Vân Tiêu cảm nhận, chính là sự phản kháng của những kẻ đã thất bại trong cuộc chiến chống lại Cổ Thần, những mảnh ý chí còn sót lại, được quyển trục ngọc bích này bảo tồn.

Ngay khi thông tin cuối cùng được truyền tải, toàn bộ Vô Ảnh Sơn đột nhiên rung chuyển dữ dội. Không phải là một trận động đất thông thường, mà là một sự “tỉnh giấc”. Những tảng đá khổng lồ trên đỉnh núi nứt toác, lộ ra những khe hở sâu hun hút, từ đó phun trào ra những luồng sương mù đen kịt, mang theo áp lực khủng khiếp. Đó là “phản ứng” của Thiên Đạo khi bí mật của nó bị một phàm nhân như Lý Vân Tiêu chạm tới.

“Hừ!” Lý Vân Tiêu hừ lạnh một tiếng, nắm chặt quyển trục. “Ngươi muốn chôn vùi? Ta偏 muốn lật tung nó lên!”

Sương mù đen kịt nhanh chóng bao trùm lấy hắn, không phải là sương mù bình thường, mà là những sợi tơ ý chí của Thiên Đạo, cố gắng xuyên thủng phòng ngự của hắn, đồng hóa tâm trí hắn, biến hắn thành một con rối vô tri. Hắn cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên linh hồn, cố gắng bóp nát ý chí phản kháng của hắn.

Nhưng ý chí của Lý Vân Tiêu đã trải qua vô số tôi luyện. Hắn là một dị số, một kẻ đã từng bước đi trên con đường nghịch thiên từ khi còn là phế vật. Cái chết, sự phản bội, sự ruồng bỏ, tất cả đều đã không thể khuất phục hắn. Huống chi là một luồng ý chí vô hình?

“Vô dụng!” Lý Vân Tiêu quát lớn. Hắn vận chuyển công pháp Cửu Chuyển Phá Thiên Quyết, một công pháp cấm kỵ mà hắn vô tình đoạt được từ thuở ban sơ, giờ đây hiển lộ ra uy lực chân chính. Cửu Chuyển Phá Thiên, chính là để phá vỡ mọi quy tắc, mọi xiềng xích, bao gồm cả cái gọi là Thiên Đạo.

Một luồng khí tức bá đạo từ đan điền hắn bùng nổ, xé tan sương mù đen kịt. Quyển trục ngọc bích trong tay hắn phát ra ánh sáng trắng tinh khiết, đối lập hoàn toàn với màu đen của sương mù, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Ánh sáng đó không chỉ xua tan sương mù mà còn đẩy lùi những sợi tơ ý chí của Thiên Đạo, khiến chúng co rút lại như bị bỏng.

Lý Vân Tiêu nhận ra, quyển trục này không chỉ là một chìa khóa, mà còn là một vũ khí. Nó chứa đựng những mảnh ý chí phản kháng của tiền nhân, và giờ đây, nó đang cộng hưởng với ý chí nghịch thiên của hắn, tạo thành một sức mạnh chưa từng có.

Trong ánh sáng rực rỡ, Lý Vân Tiêu cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ từ quyển trục ngọc bích hòa nhập vào cơ thể mình. Đó không phải là linh lực đơn thuần, mà là một loại “nghịch ý chi lực”, một sức mạnh có thể phá vỡ quy tắc. Cơ thể hắn như được lột xác, những xiềng xích vô hình trói buộc khả năng tiềm ẩn của hắn bỗng chốc vỡ vụn. Cảnh giới tu luyện của hắn đột phá, không chỉ là một cấp độ, mà là một sự thăng hoa về bản chất.

Hắn vươn tay, một luồng ánh sáng trắng từ đầu ngón tay bắn ra, xuyên thủng một tảng đá khổng lồ đang cố gắng đè bẹp hắn. Tảng đá không chỉ bị phá hủy, mà còn bị “hóa giải”, biến thành những hạt bụi li ti, không còn chút dấu vết nào của vật chất. Đây là sức mạnh của sự phá vỡ quy tắc, không phải là hủy diệt, mà là “định nghĩa lại” sự tồn tại.

“Đây chính là… Nghịch Đạo Chi Lực?” Lý Vân Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc nhưng cũng đầy phấn khích. Hắn chưa từng nghĩ tới, ngoài tu luyện theo Thiên Đạo, lại còn có một con đường “Nghịch Đạo” như vậy.

Vô Ảnh Sơn phản ứng dữ dội hơn. Từ sâu thẳm lòng núi, một tiếng gầm rống trầm đục vang vọng, như tiếng nức nở của một thực thể cổ xưa đang bị chạm vào vết thương. Những khe hở lớn hơn xuất hiện, và từ đó, những bóng đen khổng lồ bắt đầu trồi lên. Chúng không phải là sinh vật sống, mà là những “vật thủ hộ” được Thiên Đạo tạo ra từ thuở sơ khai, những cỗ máy chiến tranh vô tri nhưng sở hữu sức mạnh hủy diệt.

Lý Vân Tiêu không hề lùi bước. Hắn đã thấy được chân tướng của “Thiên”, và giờ đây, hắn đã có được vũ khí để đối đầu. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Vô Ảnh Sơn không phải là điểm kết thúc, mà là cánh cửa dẫn đến một cuộc chiến vĩ đại hơn. Cuộc chiến không chỉ để báo thù, không chỉ để sống sót, mà là để lật đổ một trật tự đã tồn tại hàng tỷ năm, để trả lại sự tự do và chân lý cho toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới.

Hắn nhìn những vật thủ hộ đang lao tới, ánh mắt kiên định. Tay hắn nắm chặt quyển trục ngọc bích, giờ đây đã hòa làm một với ý chí của hắn. Hắn là Lý Vân Tiêu, kẻ nghịch thiên. Và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi cái gọi là “Thiên Đạo” kia hoàn toàn sụp đổ.

Một bước chân của hắn đạp xuống, mặt đất rung chuyển. Hắn lao thẳng vào những bóng đen khổng lồ, không chút sợ hãi. Trận chiến tại Vô Ảnh Sơn, một trận chiến để chứng minh ý chí của một phàm nhân có thể lay chuyển cả vũ trụ, vừa mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8