Nghịch Thiên
Chương 390

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:55:39 | Lượt xem: 4

Lý Vân Tiêu đạp mạnh xuống, mặt đất dưới chân nứt toác như mạng nhện. Sức mạnh kinh người từ đôi chân hắn truyền thẳng vào lòng đất, tạo ra một chấn động lan tỏa khắp Vô Ảnh Sơn. Hắn không hề né tránh, mà lao thẳng vào những bóng đen khổng lồ đang ào ạt lao tới, tựa như một mũi tên xé toạc màn đêm. Mỗi bóng đen cao vút, hình thù mơ hồ, được cấu thành từ thứ năng lượng âm u, mang theo một áp lực vô hình nhưng cực kỳ nặng nề, đủ sức nghiền nát cả một ngọn núi.

“Hừ!” Hắn khẽ hừ lạnh. Khí tức toàn thân bùng nổ, linh lực cuồn cuộn như sóng thần dâng trào, bao phủ lấy thân thể hắn trong một lớp kim quang rực rỡ. Quyển trục ngọc bích trong tay hắn, giờ đây đã không còn là một vật phẩm đơn thuần, mà như một phần kéo dài của linh hồn, rung lên nhè nhẹ, phát ra những tia sáng cổ xưa, huyền ảo.

Bóng đen đầu tiên va chạm. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có âm thanh chói tai. Thay vào đó, là một sự im lặng chết chóc. Lý Vân Tiêu cảm thấy một lực hút mạnh mẽ, cố gắng nuốt chửng linh lực và sinh khí của hắn. Thứ năng lượng âm u này không phải là công kích vật lý, mà là một sự bào mòn, một sự đồng hóa đáng sợ. Nó muốn biến hắn thành một phần của chính nó, một vật thủ hộ vô tri khác.

Ánh mắt Lý Vân Tiêu lóe lên vẻ khinh thường. “Muốn nuốt chửng ta? Ngươi còn non lắm!”

Ngọc trục trong tay hắn đột nhiên phát sáng chói lòa, không còn vẻ huyền ảo mà trở nên sắc bén, như một thanh kiếm vô hình xé toạc không gian. Một luồng linh lực thuần khiết, mang theo ý chí kiên định của “Nghịch Thiên”, bùng nổ từ ngọc trục, xuyên thẳng qua bóng đen. Năng lượng âm u kia lập tức bị phân rã, như một tảng băng gặp phải lửa nóng, tan chảy và biến mất trong hư không, để lộ ra một khoảng trống tĩnh lặng.

Nhưng đây chỉ là khởi đầu. Ngay lập tức, hai bóng đen khác từ hai bên ập tới, bao vây hắn. Chúng không tấn công đơn lẻ, mà phối hợp ăn ý, tạo thành một gọng kìm vô hình, phong tỏa mọi đường thoát của Lý Vân Tiêu. Hàng chục bóng đen khác xếp thành hàng phía sau, tạo nên một bức tường áp lực, phong tỏa mọi hướng.

Lý Vân Tiêu không hề hoảng sợ. Hắn đã trải qua vô số trận chiến, đối mặt với vô vàn cường địch. Từng bước chân, từng động tác của hắn đều mang theo sự tự tin tuyệt đối. Hắn xoay người, ngọc trục vẽ ra một vòng cung hoàn mỹ trong không trung. “Bất Diệt Kiếm Khí!”

Vô số kiếm khí hình thành từ linh lực của hắn, mang theo ý chí không thể lay chuyển, bắn ra như mưa sao băng. Chúng không phải là kiếm khí thông thường, mà đã được dung hợp với ý niệm “bất diệt” và “nghịch thiên” của hắn. Mỗi tia kiếm khí đều có khả năng xuyên phá, không ngừng nghỉ, cho đến khi mục tiêu hoàn toàn bị hủy diệt.

Kiếm khí va chạm với các bóng đen, tạo ra những tiếng xé toạc không gian ghê rợn. Từng bóng đen bị kiếm khí xuyên thủng, nhưng chúng không sụp đổ ngay lập tức. Thay vào đó, chúng bắt đầu tự chữa lành, năng lượng âm u tụ lại, cố gắng hàn gắn những vết thương. Điều này cho thấy, các vật thủ hộ này không có sinh mệnh thực sự, chúng chỉ là những thực thể năng lượng được tạo ra để bảo vệ một thứ gì đó.

“Ồ? Có chút thú vị.” Lý Vân Tiêu nhếch môi. “Tự phục hồi? Vậy ta sẽ cho các ngươi biết, thế nào là hủy diệt triệt để!”

Hắn vung ngọc trục, một luồng ánh sáng chói lòa từ quyển trục bùng lên, lan tỏa ra xung quanh. Không gian xung quanh hắn đột nhiên vặn vẹo, méo mó. Đây là sức mạnh của “Không Gian Đạo Vận” mà hắn đã lĩnh ngộ, được ngọc trục khuếch đại lên gấp bội. Các bóng đen đang cố gắng phục hồi bỗng chốc bị mắc kẹt trong không gian hỗn loạn, tốc độ phục hồi giảm đi trông thấy.

Lý Vân Tiêu lao vào giữa vòng vây, thân pháp nhanh nhẹn như quỷ mị. Hắn không còn chỉ dùng kiếm khí, mà trực tiếp dùng ngọc trục làm vũ khí, mỗi lần vung lên đều mang theo sức mạnh kinh thiên động địa. Ngọn núi Vô Ảnh Sơn rung chuyển dữ dội, đá vụn bay tứ tung, bụi mù mịt trời.

“Thiên Mệnh? Thiên Đạo? Chỉ là những quy tắc cổ hủ do các ngươi tự đặt ra để nô dịch chúng sinh!” Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng khắp không gian, mang theo sự phẫn nộ và ý chí bất khuất. “Các ngươi cho rằng ta là dị số, là kẻ chống lại trật tự? Ta sẽ cho các ngươi thấy, trật tự của các ngươi chỉ là một vở kịch lố bịch!”

Mỗi cú đánh của Lý Vân Tiêu không chỉ mang theo linh lực, mà còn mang theo ý chí “Nghịch Thiên” mãnh liệt của hắn. Ý chí đó như một mũi dao sắc bén, không ngừng khắc sâu vào bản chất của các vật thủ hộ, phá hủy không chỉ hình thể năng lượng mà còn cả cái “ý thức” mơ hồ duy trì sự tồn tại của chúng. Các bóng đen, vốn tưởng chừng bất diệt, bắt đầu run rẩy, hình thể trở nên mờ nhạt hơn sau mỗi đòn đánh của hắn.

Trong trận chiến hỗn loạn, một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng Lý Vân Tiêu. Hắn không chỉ đang chiến đấu với các vật thủ hộ, mà còn cảm thấy như đang đối mặt với một ý chí vô hình, một sự kháng cự đến từ chính Vô Ảnh Sơn, hay thậm chí là từ “Thiên Đạo” đang giám sát hắn. Mỗi khi hắn phá hủy một bóng đen, hắn lại cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn được giải phóng, không phải là năng lượng âm u của các vật thủ hộ, mà là một thứ gì đó tinh khiết hơn, cổ xưa hơn, đang cố gắng hòa nhập vào cơ thể hắn.

Ngọc trục trong tay hắn cũng trở nên nóng hơn, phát ra những rung động mạnh mẽ, như đang cộng hưởng với luồng năng lượng bí ẩn đó. Hắn chợt hiểu ra. Vô Ảnh Sơn không chỉ là nơi ẩn chứa các vật thủ hộ, mà bản thân nó có lẽ cũng là một phần của bí mật lớn hơn, một nơi phong ấn, hoặc một cánh cửa thực sự.

“Hay lắm!” Lý Vân Tiêu cười lớn. “Vậy ra các ngươi muốn dùng những vật thủ hộ này để ngăn cản ta, để kiểm tra ta? Vậy thì ta sẽ cho các ngươi thấy, ta đủ tư cách để bước qua cánh cửa này!”

Hắn ngừng lại một khoảnh khắc, nhắm mắt lại. Linh khí trong cơ thể hắn không ngừng xoay chuyển, ý chí “Nghịch Thiên” hóa thành một ngọn lửa rực cháy trong linh hồn. Khi hắn mở mắt ra, đồng tử hắn không còn màu đen, mà ánh lên một thứ ánh sáng vàng kim rực rỡ, như hai vì sao cổ xưa. Sức mạnh của hắn tăng vọt, không phải là tăng cảnh giới, mà là sự tinh khiết và cường độ của linh lực.

“Thiên Phạt Chi Lôi!” Hắn hét lớn. Không phải là lôi điện thông thường, mà là lôi điện được dung hợp với ý chí của hắn, mang theo sức mạnh thanh tẩy và hủy diệt đến từ một loại “Đạo” khác mà hắn đang dần lĩnh ngộ. Hàng vạn tia sét màu vàng kim từ ngọc trục bắn ra, không ngừng giáng xuống các bóng đen.

Khác với kiếm khí hay không gian vặn vẹo, Thiên Phạt Chi Lôi trực tiếp phá hủy bản chất năng lượng của các vật thủ hộ. Từng tia sét đánh trúng, các bóng đen không còn khả năng phục hồi, mà tan biến hoàn toàn, không để lại dấu vết. Mỗi khi một bóng đen biến mất, luồng năng lượng cổ xưa, tinh khiết kia lại ồ ạt tràn vào cơ thể Lý Vân Tiêu, được ngọc trục hấp thụ và chuyển hóa. Hắn cảm thấy sức mạnh của mình không ngừng được củng cố, tinh thần trở nên minh mẫn hơn, và sự kết nối với ngọc trục càng thêm sâu sắc.

Cảm giác này… giống như hấp thụ những mảnh vỡ của một “Đạo” cổ xưa, một loại “Thiên Đạo” đã bị lãng quên hoặc bị chôn vùi. Vô Ảnh Sơn không phải là một chiến trường đơn thuần, mà là một nơi để hắn hấp thụ và lĩnh ngộ!

Lý Vân Tiêu càng đánh càng hăng. Hắn không còn là một kẻ phòng thủ, mà trở thành một cơn bão hủy diệt, càn quét toàn bộ vật thủ hộ đang cố gắng vây lấy hắn. Lôi điện vàng kim rực sáng khắp Vô Ảnh Sơn, chiếu rọi lên những tảng đá cổ kính, những vết nứt sâu hoắm trên mặt đất.

Số lượng vật thủ hộ giảm đi nhanh chóng. Từ hàng chục, chúng chỉ còn lại vài con, rồi cuối cùng chỉ còn một con duy nhất, to lớn và mạnh mẽ hơn hẳn những con khác. Con vật thủ hộ cuối cùng này dường như cảm nhận được sự nguy hiểm, nó không tấn công mà đứng yên một chỗ, phát ra một tiếng gầm trầm đục, như một lời cảnh báo, một sự kháng cự tuyệt vọng.

Lý Vân Tiêu không cho nó cơ hội. Hắn lao tới, ngọc trục trong tay phát ra ánh sáng chói lòa đến cực điểm. “Kết thúc rồi!”

Ngọc trục không còn là một vũ khí, mà dường như đã biến thành một luồng ánh sáng thuần túy, mang theo ý chí “Nghịch Thiên” vô tận của hắn, xuyên thẳng qua vật thủ hộ cuối cùng. Luồng năng lượng âm u khổng lồ từ vật thủ hộ này lập tức bị hấp thụ hoàn toàn vào ngọc trục, sau đó được thanh lọc và truyền vào cơ thể Lý Vân Tiêu. Cảm giác này không còn là hấp thụ những mảnh vụn, mà là nuốt chửng một nguồn năng lượng khổng lồ, một phần cốt lõi của Vô Ảnh Sơn.

“Ầm!”

Vật thủ hộ cuối cùng tan biến. Cùng lúc đó, toàn bộ Vô Ảnh Sơn rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Những tảng đá khổng lồ đổ sụp, mặt đất nứt toác, để lộ ra một khe hở khổng lồ, sâu hun hút, không nhìn thấy đáy. Từ khe hở đó, một luồng ánh sáng trắng bạc rực rỡ bùng lên, mang theo một khí tức cổ xưa, hùng vĩ đến mức khiến linh hồn người ta phải run rẩy.

Lý Vân Tiêu đứng giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, nhưng thân thể hắn vẫn vững vàng như bàn thạch. Ngọc trục trong tay hắn đã ngừng phát sáng, nhưng giờ đây nó dường như đã hấp thụ đủ năng lượng, trở nên trầm lặng và uy nghiêm hơn bao giờ hết. Hắn nhìn xuống khe nứt khổng lồ, nơi ánh sáng trắng bạc đang dâng lên, và cảm nhận được một lực hút mãnh liệt, không phải là lực hút vật lý, mà là một sự kêu gọi từ linh hồn.

“Đây chính là cánh cửa…” Lý Vân Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự phấn khích tột độ. Hắn biết, trận chiến tại Vô Ảnh Sơn chỉ là một bước đệm, một thử thách để hắn chứng minh ý chí của mình. Và giờ đây, cánh cửa dẫn đến một thế giới rộng lớn hơn, một bí mật sâu xa hơn về “Thiên Đạo”, đã chính thức mở ra trước mắt hắn.

Hắn không chần chừ. Không chút sợ hãi, không chút do dự. Hắn chính là kẻ nghịch thiên, và hắn sẽ bước qua mọi cánh cửa, phá vỡ mọi xiềng xích. Lý Vân Tiêu sải bước, lao thẳng vào khe nứt khổng lồ, nơi ánh sáng trắng bạc đang chờ đợi.

Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp vạn lần, nhưng ngọn lửa trong tim hắn sẽ không bao giờ tắt. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến định đoạt số phận của Chư Thiên Vạn Giới, chỉ vừa mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8