Nghịch Thiên
Chương 388
Lý Vân Tiêu bước chân vào Cổ Thần Di Tích, cảm giác như thể mình vừa vượt qua một tấm màn vô hình, từ thế giới thực tại bước vào một cõi mộng ảo của quá khứ. Không khí đặc quánh lại, không phải vì bụi bặm hay ẩm ướt, mà là bởi một thứ áp lực vô hình, một luồng linh khí cổ xưa đến mức hóa đá, ngưng đọng lại thành từng khối không gian nặng nề. Những linh mộc hóa đá giờ đây không còn là những cột trụ đơn thuần, chúng vặn vẹo thành những hình thù kỳ dị, như những bàn tay khổng lồ cố gắng vươn lên tóm lấy bầu trời, hay những gương mặt méo mó đang gào thét trong câm lặng.
Mỗi bước chân của hắn đều vang vọng một tiếng động khô khốc, nhưng không hề phá vỡ sự tĩnh mịch ngàn năm. Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài không thể xuyên thấu vào sâu bên trong, khiến nơi đây chìm trong một thứ bóng tối mờ ảo, nơi các đường nét bị nhòe đi, chỉ còn lại những khối hình không rõ ràng. Cảm giác về “Thiên” mà hắn đã nhận thấy từ xa giờ đây bỗng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Đó không phải là một ý chí cụ thể, mà là một sự hiện diện áp đặt, một thứ trật tự vĩnh cửu và tàn nhẫn đã ăn sâu vào từng hạt bụi, từng phiến đá nơi đây.
Lý Vân Tiêu nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần thả lỏng, để dòng cảm ứng lan tỏa. Hắn không tìm kiếm sức mạnh hay bảo vật ngay lập tức, thứ hắn muốn là “chân tướng”. “Thiên” ở đây không chỉ đơn thuần là một thế lực, nó là một tiếng vọng từ quá khứ, một lời nguyền, một sự ràng buộc vô hình. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự bất lực của vô số sinh linh đã từng tồn tại trong những kỷ nguyên xa xưa, những kẻ đã từng ngẩng đầu thách thức, nhưng cuối cùng đều bị nuốt chửng bởi sự vĩ đại và lạnh lùng của Đạo.
Khi mở mắt ra, ánh mắt Lý Vân Tiêu sắc bén như dao, xuyên thấu qua màn đêm. Hắn không phải là một trong số những kẻ đã gục ngã đó. Hắn là Lý Vân Tiêu, kẻ mang trong mình ý chí Nghịch Thiên. Hắn tiếp tục đi sâu vào, vượt qua những hành lang đá đổ nát, những cầu thang xoắn ốc dẫn xuống lòng đất sâu thẳm. Càng vào sâu, linh khí cổ xưa càng trở nên tinh thuần và mạnh mẽ, nhưng đồng thời, áp lực từ “Thiên” cũng tăng lên gấp bội, như thể cả vũ trụ đang cố gắng đè bẹp ý chí của hắn.
Bỗng nhiên, một luồng năng lượng vô hình quét qua. Lý Vân Tiêu dừng bước. Trước mặt hắn, không có gì khác ngoài một bức tường đá phẳng lì, nhưng hắn biết, đó không phải là kết thúc. Hắn đưa tay chạm vào vách đá, một cảm giác lạnh lẽo, thô ráp truyền đến. Linh lực trong cơ thể hắn vận chuyển, tập trung vào đầu ngón tay, nhẹ nhàng lướt qua bề mặt bức tường. Ngay lập tức, bức tường đá như sống dậy, vô số phù văn cổ xưa bỗng nhiên hiện lên, lấp lánh ánh sáng xanh lam yếu ớt.
Những phù văn này không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào hắn từng biết, nhưng bằng một cách kỳ lạ, hắn lại có thể “hiểu” được chúng. Đó là những ký tự của “Thiên Đạo”, những quy tắc nguyên thủy nhất của vũ trụ, được khắc ghi bởi những thực thể đã tồn tại từ thời khai thiên lập địa. Chúng như một hàng rào bảo vệ, vừa là cánh cửa, vừa là một bài kiểm tra dành cho những kẻ dám đặt chân đến nơi này.
Lý Vân Tiêu khẽ nhếch môi. “Thiên Đạo sao? Ngươi muốn thử ta?”
Hắn hít sâu một hơi, toàn bộ ý chí Nghịch Thiên trong đan điền bùng phát, biến thành một luồng năng lượng màu đen kịt, mang theo sự bùng nổ của hủy diệt và tái sinh. Hắn không cố gắng giải mã hay tuân theo những phù văn đó, mà dùng chính ý chí của mình để đối chọi, để xuyên phá. Luồng năng lượng Nghịch Thiên va chạm vào bức tường phù văn. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự rung chuyển dữ dội. Thay vào đó, những phù văn xanh lam kia bắt đầu run rẩy, rồi từ từ tan rã, như những làn khói mỏng manh bị thổi bay bởi một cơn gió vô hình.
Bức tường đá biến mất, để lộ ra một không gian rộng lớn đến khó tin. Đó là một đại điện khổng lồ, được chống đỡ bởi những cột đá khổng lồ chạm khắc hình rồng phượng, nhưng tất cả đều đã hóa thạch. Chính giữa đại điện là một đài tế cổ xưa, được xây từ những phiến đá không rõ nguồn gốc, chúng phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền bí. Trên đài tế, không có thần tượng hay bảo vật, chỉ có một quyển trục ngọc bích cổ xưa, lẳng lặng nằm đó, toát ra một thứ khí tức khiến không gian xung quanh như bị bóp méo.
Lý Vân Tiêu tiến lại gần đài tế. Bước chân hắn chậm rãi, mỗi bước đi đều mang theo sự cẩn trọng và quyết tâm. Ánh mắt hắn găm chặt vào quyển trục ngọc bích. Hắn cảm nhận được, toàn bộ sự bí ẩn của Cổ Thần Di Tích, thậm chí là một phần chân tướng của “Thiên Đạo” mà hắn đang tìm kiếm, đều nằm trong đó.
Khi hắn đứng trước đài tế, một luồng ý niệm cổ xưa đột ngột ập vào tâm trí hắn, không phải là lời nói, mà là một dòng chảy thông tin khổng lồ, những hình ảnh chớp nhoáng của khai thiên lập địa, của vô số thế giới hình thành và tan rã. Hắn thấy những thực thể khổng lồ, vĩ đại đến mức không thể hình dung, những sinh mệnh đầu tiên của vũ trụ, những kẻ đã định ra “Đạo” và “Thiên” sơ khai.
Nhưng rồi, những hình ảnh đó biến đổi. Hắn thấy sự mục nát, sự tha hóa. Những thực thể vĩ đại kia dần trở nên ích kỷ, muốn kiểm soát mọi thứ. “Thiên Đạo” từ một quy luật tự nhiên, công bằng, dần trở thành một xiềng xích, một công cụ để thống trị. Hắn thấy những “Tiên Vương”, “Thần Đế” của Thượng Giới, nhưng họ không phải là những kẻ tạo ra trật tự này. Họ chỉ là những người thừa hưởng, những kẻ bị “Thiên Đạo” hiện tại lựa chọn để duy trì nó, và đổi lại, họ nhận được quyền năng và sự bất tử.
Quyển trục ngọc bích khẽ rung lên, một luồng ánh sáng trong suốt thoát ra, chiếu thẳng vào mắt Lý Vân Tiêu. Trong luồng sáng đó, hắn thấy vô số những “tiểu thế giới” như thế giới phàm nhân của hắn, những “đại lục” như đại lục hắn vừa trải qua, và cả những “Thượng Giới” như nơi hắn đang đứng. Nhưng tất cả chúng, dù lớn hay nhỏ, dù phàm tục hay thần thánh, đều như những hạt bụi trôi nổi trong một dòng sông khổng lồ, một “Chư Thiên Vạn Giới” vô tận.
Và điều kinh hoàng nhất, là hắn thấy một sợi dây vô hình, một mạng lưới khổng lồ kết nối tất cả những thế giới đó, một “Thiên Đạo” bao trùm lên vạn vật. “Thiên Đạo” mà hắn từng đối mặt, “Thiên Đạo” của Thượng Giới, chỉ là một nhánh nhỏ, một phần của cái toàn thể vĩ đại kia. Nó không phải là chân lý tối thượng, mà chỉ là một trong vô số những “quy tắc” được thiết lập, được duy trì bởi một ý chí còn cổ xưa và mạnh mẽ hơn nhiều.
Lý Vân Tiêu cảm thấy một cú sốc lớn đánh thẳng vào tâm trí. Sự hiểu biết của hắn về vũ trụ, về “Thiên”, giờ đây hoàn toàn bị lật đổ. Hắn đã nghĩ mình đang thách thức đỉnh cao, nhưng hóa ra, hắn mới chỉ chạm đến một phần băng sơn chìm. Con đường Nghịch Thiên của hắn, không phải chỉ là chống lại số phận của một cá nhân, hay lật đổ một vài vị Thần linh mục nát. Nó là một cuộc chiến chống lại một trật tự đã ăn sâu vào toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới, một hệ thống đã thao túng mọi sinh linh, mọi quy tắc sinh diệt luân hồi từ thuở sơ khai.
Quyển trục ngọc bích ngừng phát sáng, nhưng hình ảnh về Chư Thiên Vạn Giới và “Thiên Đạo” bao trùm vẫn in sâu trong tâm trí Lý Vân Tiêu. Hắn đưa tay chạm vào quyển trục, cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp, nhưng cũng vô cùng nặng nề. Hắn biết, đây chính là “chân tướng” mà hắn tìm kiếm, cánh cửa dẫn đến một cảnh giới hoàn toàn mới, một cuộc chiến còn vĩ đại hơn, cam go hơn gấp vạn lần.
Con đường Nghịch Thiên, giờ đây không chỉ là chống lại số phận, mà còn là khám phá và lật đổ những chân lý đã bị bóp méo, những bí mật đã bị chôn vùi từ thuở khai thiên lập địa. Lý Vân Tiêu hít một hơi thật sâu, nén lại cảm xúc. Ánh mắt hắn kiên định, không một chút dao động. Càng sâu vào Vô Ảnh Sơn, hắn càng cảm nhận được hơi thở của “Thiên” – không phải là cái “Thiên” mà người ta tôn thờ, mà là cái “Thiên” đã tạo ra sự bất công và thống khổ, trải dài qua vô số thế giới. Và hắn, Lý Vân Tiêu, sẽ là kẻ lật đổ nó, dù nó có vĩ đại đến mức nào đi chăng nữa.
Hắn nắm chặt quyển trục ngọc bích, cảm nhận nguồn sức mạnh cổ xưa và chân lý rợn người ẩn chứa bên trong. Đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu cho một hành trình vĩ đại hơn, một cuộc chiến thực sự để định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.