Nghịch Thiên
Chương 387
Lý Vân Tiêu bước chân vào con đường mà ngay cả những kẻ tự xưng là lão quái vật của Thượng Giới cũng chưa từng dám đặt chân tới. Đó không phải là một lối mòn, mà là một vết nứt trên sườn núi Vô Ảnh Sơn, bị che lấp bởi những bụi cây cổ thụ rậm rạp và những tảng đá khổng lồ đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên. Không khí nơi đây đặc quánh mùi đất mục, mùi rêu phong và một thứ linh khí hỗn tạp đến mức khó chịu, như thể hàng ngàn linh mạch đã chết đi và phân rã ngay tại chỗ này.
Càng đi sâu, không gian càng trở nên u ám. Những tia sáng hiếm hoi xuyên qua tán lá dày đặc, chỉ đủ để vẽ nên những mảng sáng tối ma mị trên nền đất ẩm ướt. Lý Vân Tiêu cảm nhận được một áp lực vô hình đè nặng lên tâm thần, một cảm giác bị quan sát, bị bao vây bởi sự cô tịch và những bí mật đã ngủ quên hàng triệu năm. Đây là nơi mà “Thiên Mệnh Giả” tránh xa, nơi mà “Thiên” dường như cũng quên lãng, hoặc cố tình che giấu.
Hắn không hề chậm bước. Mỗi bước chân của Lý Vân Tiêu đều vững vàng, ánh mắt hắn sắc như dao, quét qua từng ngóc ngách, từng cái bóng, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Huyết mạch nghịch thiên trong cơ thể hắn dường như cũng đang râm ran, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự cộng hưởng kỳ lạ với năng lượng cổ xưa nơi đây. Nó như một lời nhắc nhở rằng hắn là một dị số, một kẻ sinh ra để thách thức mọi quy tắc.
Một lúc sau, con đường hẹp dần, dẫn vào một khe núi sâu hun hút. Từ trong khe núi, một làn sương mù dày đặc cuồn cuộn tràn ra, mang theo một hơi lạnh thấu xương và mùi vị kim loại gỉ sét. Làn sương này không giống sương mù bình thường; nó có màu xám đục, lấp lánh những hạt nhỏ li ti như bụi sao, và khi nó chạm vào da thịt, Lý Vân Tiêu cảm thấy linh lực trong đan điền mình như bị kéo căng, có dấu hiệu muốn thoát ly khỏi cơ thể.
“Đây là… Linh Hồn Phệ Vụ?” Lý Vân Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. Hắn từng đọc trong một cuốn cổ thư cực kỳ hiếm hoi về loại sương mù tà dị này. Nó không chỉ làm tiêu hao linh lực, mà còn có khả năng gặm nhấm cả linh hồn, khiến người ta mất đi ý chí chiến đấu, cuối cùng hóa thành một cái xác không hồn. Chỉ có những nơi có tà khí cực thịnh, hoặc những di tích cổ xưa bị nguyền rủa mới có thể sản sinh ra thứ này.
Hắn khẽ nhíu mày. Nếu là những cường giả khác, họ sẽ lập tức vận chuyển linh lực hộ thể, tạo ra một màn chắn để đẩy lùi làn sương. Nhưng Lý Vân Tiêu biết, làm như vậy chỉ là lãng phí linh lực một cách vô ích. Linh Hồn Phệ Vụ này có thể liên tục tái sinh từ sâu trong khe núi, và càng chống cự, linh lực sẽ càng bị tiêu hao nhanh chóng. Đây là một cái bẫy thiên nhiên, nhưng lại cực kỳ tinh vi, giống như một màn sàng lọc vô hình của “Thiên Đạo” đối với những kẻ muốn đi sâu vào bí mật của nó.
Thay vì vận công chống đỡ, Lý Vân Tiêu hít sâu một hơi. Hắn vận chuyển công pháp Cửu Chuyển Nghịch Thiên Quyết, một luồng linh lực cuồn cuộn trong cơ thể hắn không hề chống đỡ, mà ngược lại, lại thu liễm sâu vào bên trong, bảo vệ đan điền và linh hồn cốt lõi. Hắn để cho một phần linh lực bề mặt và lớp da thịt tiếp xúc trực tiếp với làn sương. Ngay lập tức, một cảm giác tê dại lan tỏa, linh lực bị rút ra từng chút một, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự vận hành của làn sương, những hạt bụi li ti đó đang cố gắng phân tích và hấp thụ bản nguyên của hắn.
“Hừ, muốn hấp thụ bản nguyên của ta ư? Ngươi còn non lắm!”
Ánh mắt Lý Vân Tiêu lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Hắn không chỉ là một kẻ tu luyện đơn thuần; hắn là một người sở hữu Vạn Vật Đồ Lục, một vật phẩm nghịch thiên có khả năng dung hợp và chuyển hóa vạn vật. Tuy Vạn Vật Đồ Lục chưa thức tỉnh hoàn toàn, nhưng bản thân Lý Vân Tiêu đã có một sự thấu hiểu sâu sắc về bản nguyên của vạn vật. Hắn bắt đầu điều chỉnh tần số linh lực của mình, không chống đối, mà là “thuận theo” làn sương, nhưng không phải để bị hấp thụ, mà là để “tìm hiểu” nó.
Giống như một dòng nước chảy xiết, nếu đối đầu trực diện sẽ bị cuốn trôi, nhưng nếu khéo léo lướt theo dòng, người ta có thể tìm ra điểm yếu và vượt qua. Lý Vân Tiêu đang làm điều tương tự. Hắn để làn sương bao phủ, nhưng linh hồn hắn lại mở rộng, cảm nhận từng luồng khí tức, từng hạt vật chất nhỏ bé cấu thành nên Linh Hồn Phệ Vụ. Hắn phát hiện ra rằng, loại sương này không phải là một thực thể sống, mà là một loại năng lượng cổ xưa bị biến dị, mang theo một ý chí hấp thụ mơ hồ, như thể muốn bổ sung cho một thứ gì đó đã bị mất mát từ rất lâu.
Trong tâm trí Lý Vân Tiêu, Vạn Vật Đồ Lục khẽ rung động. Một luồng thông tin cổ xưa chợt hiện lên, chỉ ra rằng Linh Hồn Phệ Vụ thường xuất hiện ở những nơi có sự giao thoa giữa sinh và tử, giữa sự sống và sự mục nát của những thực thể siêu việt. Nó là “sản phẩm phụ” của một quá trình chuyển hóa năng lượng khổng lồ nào đó, hoặc là tàn dư của một lời nguyền cổ đại.
Lý Vân Tiêu chợt hiểu ra. Nơi đây có lẽ là một “vùng đệm” trước khi tiến vào Cổ Thần Di Tích, một rào cản tự nhiên được hình thành bởi chính sự mục nát của những gì thuộc về Cổ Thần. Nếu vậy, thì việc tìm ra “chân tướng Thiên Đạo” ở đây không phải là không có khả năng.
Hắn không còn cố gắng đẩy lùi làn sương. Thay vào đó, hắn vận dụng một chiêu thức bí truyền từ Vạn Vật Đồ Lục – Hóa Thiên Quyết. Đây là một công pháp nghịch thiên, không phải để đối kháng, mà là để chuyển hóa. Hắn bắt đầu dung nạp một lượng nhỏ Linh Hồn Phệ Vụ vào cơ thể, không phải để hấp thụ, mà là để phân giải cấu trúc của nó, biến đổi thành một dạng năng lượng vô hại, thậm chí còn có thể tinh lọc một chút linh lực của chính mình.
Quá trình này cực kỳ nguy hiểm. Một sai sót nhỏ cũng có thể khiến linh hồn hắn bị tổn thương nặng nề. Nhưng Lý Vân Tiêu, với sự tự tin tuyệt đối vào Vạn Vật Đồ Lục và Cửu Chuyển Nghịch Thiên Quyết của mình, đã không ngần ngại. Hắn từ từ, từng bước một, xuyên qua làn sương mù dày đặc. Mỗi bước đi, làn sương xung quanh hắn dường như cũng trở nên trong suốt hơn, không còn áp lực dữ dội như lúc ban đầu. Hắn không phá vỡ nó, mà là “hòa tan” nó.
Sau khoảng một nén nhang, Lý Vân Tiêu cuối cùng cũng thoát khỏi khe núi. Trước mắt hắn, cảnh tượng hiện ra khiến hắn không khỏi sững sờ. Hắn đang đứng trên một sườn dốc thoai thoải, nhìn xuống một thung lũng rộng lớn bị bao phủ bởi hàng ngàn, hàng vạn cây cổ thụ đã hóa đá. Chúng đứng sừng sững, cao vút chạm trời, mỗi cây đều mang một hình thù kỳ dị, như những bức tượng khổng lồ của một nền văn minh đã lụi tàn. Một số cây vẫn còn vương vấn chút màu xanh nhạt, nhưng đa phần đã ngả sang màu xám tro, cứng như sắt đá, và từ thân cây tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề đến nghẹt thở.
Đây chính là “Cổ Thần Thạch Lâm” – một trong những địa điểm bí ẩn nhất của Vô Ảnh Sơn mà ngay cả các đại tông môn cũng chỉ nghe đồn. Những cây hóa đá này không phải là cây bình thường. Chúng là những sinh vật sống, những linh mộc đã từng hấp thụ linh khí của trời đất, nhưng vì một lý do nào đó, chúng đã bị “phong ấn” lại trong hình hài đá, linh hồn bị giam cầm vĩnh viễn.
Lý Vân Tiêu bước vào Thạch Lâm. Ngay lập tức, hắn cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ những cây hóa đá này. Không phải là sức hút của linh lực, mà là của linh hồn. Từ sâu trong những thân cây, hắn nghe thấy những tiếng vọng thì thầm, những tiếng kêu than của hàng vạn linh hồn bị giam cầm, cầu xin sự giải thoát. Đây là một cảnh tượng bi thương, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa một sức mạnh đáng kinh ngạc.
Hắn chạm tay vào một thân cây hóa đá. Bề mặt lạnh lẽo, thô ráp, nhưng qua lòng bàn tay, hắn cảm nhận được một dòng năng lượng hỗn loạn đang cuộn chảy bên trong. Đó là linh hồn của linh mộc, bị biến đổi bởi một sức mạnh khủng khiếp nào đó. Hắn nhắm mắt lại, vận dụng linh thức của mình, cố gắng giao tiếp với linh hồn bị giam cầm.
Một luồng ký ức mơ hồ, rời rạc chợt ùa vào tâm trí hắn. Đó là những hình ảnh chớp nhoáng về một trận đại chiến kinh thiên động địa, những vị thần linh giáng thế, những luồng sáng hủy diệt xé nát bầu trời, và một tiếng gầm thét giận dữ, đầy tuyệt vọng vang vọng khắp các giới. Cuối cùng, một sức mạnh vô hình, khổng lồ bao trùm lấy tất cả, biến mọi thứ thành đá, giam cầm linh hồn vĩnh viễn.
“Sức mạnh này… không phải là của Thiên Đạo thông thường,” Lý Vân Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc. “Đây là một loại pháp tắc hoàn toàn khác, một ý chí tuyệt đối, tàn khốc hơn nhiều so với những gì ta từng biết về Thiên Đạo.”
Những linh hồn bị giam cầm trong Thạch Lâm này, chúng không chỉ là nạn nhân của một trận chiến, mà còn là chứng nhân của một bí mật kinh hoàng. Chúng bị biến thành đá không phải để chết, mà để “tồn tại vĩnh viễn” trong sự đau khổ, như một lời cảnh báo, hay một minh chứng cho sự thống trị tuyệt đối của một ý chí nào đó.
Lý Vân Tiêu rút tay lại, vẻ mặt trầm tư. Hắn đã tìm thấy manh mối đầu tiên, và nó còn sâu sắc hơn hắn tưởng tượng. Cái gọi là “Thiên Đạo” mà thế gian biết đến, có lẽ chỉ là một lớp vỏ bọc, một phần nhỏ của một sự thật kinh hoàng hơn nhiều. Những linh mộc hóa đá này, chúng là những nạn nhân của một “Thiên” khác, một “Thiên” cổ xưa và tàn độc hơn.
Hắn ngẩng đầu nhìn sâu vào trung tâm Thạch Lâm. Ở đó, những cây hóa đá càng trở nên khổng lồ và dữ tợn hơn, bao quanh một vùng đất trống trải mà từ đó, một luồng ánh sáng yếu ớt nhưng đầy uy áp đang phát ra. Đó chính là Cổ Thần Di Tích, nơi mà hắn tin rằng sẽ tìm thấy câu trả lời cho những bí ẩn về “Thiên Đạo” và con đường Nghịch Thiên của mình.
Con đường Nghịch Thiên, giờ đây không chỉ là chống lại số phận, mà còn là khám phá và lật đổ những chân lý đã bị bóp méo, những bí mật đã bị chôn vùi từ thuở khai thiên lập địa. Lý Vân Tiêu hít một hơi thật sâu, nén lại cảm xúc. Ánh mắt hắn kiên định, không một chút dao động. Càng sâu vào Vô Ảnh Sơn, hắn càng cảm nhận được hơi thở của “Thiên” – không phải là cái “Thiên” mà người ta tôn thờ, mà là cái “Thiên” đã tạo ra sự bất công và thống khổ. Và hắn, Lý Vân Tiêu, sẽ là kẻ lật đổ nó.
Hắn bước tiếp, giữa ngàn vạn linh mộc hóa đá, như một hạt cát nhỏ bé nhưng lại mang trong mình ý chí lật đổ cả một vũ trụ.