Nghịch Thiên
Chương 386
Lý Vân Tiêu không hề nán lại bên linh tuyền đã cạn một khắc nào. Bóng đêm Thượng Giới không tĩnh mịch như hạ giới, nó mang theo một thứ áp lực vô hình, một sự tĩnh lặng đầy đe dọa, như thể từng tán cây, từng phiến đá đều đang ẩn chứa những bí mật ngàn năm. Hắn hòa mình vào màn đêm, bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện giữa những thân cây cổ thụ cao vút, cành lá chằng chịt như vươn tới tận tầng mây. Không khí nơi đây đậm đặc linh khí, nhưng cũng pha lẫn một thứ năng lượng u ám, khó tả, khiến người ta có cảm giác như đang bước vào một thế giới bị thời gian lãng quên.
Mỗi bước chân của Lý Vân Tiêu đều vững vàng, không một chút do dự. Sau khi hoàn toàn dung hợp sức mạnh, thấu triệt thêm một tầng ý nghĩa của Nghịch Đạo, hắn cảm thấy mình như một thanh kiếm đã được tôi luyện đến cực hạn, sẵn sàng chém phá mọi thứ cản đường. Vô Ảnh Sơn không còn là một mục tiêu xa vời, mà là một lời thách thức đang chờ đợi.
Càng tiến sâu vào khu rừng bao quanh Vô Ảnh Sơn, không gian càng trở nên kỳ dị. Những loài thực vật nơi đây không phải là những cây cối bình thường. Chúng mang hình dạng quái lạ, một số phát sáng lờ mờ như những ngọn đèn ma quái, một số khác lại tỏa ra mùi hương mê hoặc, ẩn chứa độc tố chết người. Thỉnh thoảng, hắn lại bắt gặp những dấu vết của các sinh vật khổng lồ, những vết cào cấu trên đá, những thân cây bị bẻ gãy ngang tàng, cho thấy sự hung hiểm của nơi này.
Bất chợt, một tiếng gầm vang lên xé toang sự tĩnh mịch. Từ sâu trong bóng tối, một con quái vật lao ra. Nó có hình dạng giống như một con hổ nhưng toàn thân được bao phủ bởi những chiếc vảy đen cứng như sắt thép, đôi mắt đỏ rực như máu và móng vuốt sắc nhọn có thể xé nát cả đá tảng. Đây là Hắc Lân Hổ, một loài yêu thú cấp bậc Chí Tôn ở Thượng Giới, đủ sức để khiến bất kỳ cường giả nào ở hạ giới cũng phải run sợ.
Nhưng đối với Lý Vân Tiêu hiện tại, nó chỉ là một bài kiểm tra nho nhỏ. Hắn không né tránh, cũng không rút kiếm. Thay vào đó, một luồng ý niệm Nghịch Đạo tuôn trào từ đan điền, bao bọc quanh cơ thể hắn. Hắc Lân Hổ lao đến, tung một cú vồ trời giáng, không khí xung quanh như bị xé rách. Thế nhưng, khi móng vuốt của nó chạm vào Lý Vân Tiêu, một lực phản chấn mạnh mẽ bất ngờ bùng nổ. Không chỉ là một lực phòng ngự thông thường, mà là một sự đảo ngược của lực lượng.
Móng vuốt của Hắc Lân Hổ, đáng lẽ phải xé nát mọi thứ, lại tự động co rút lại như bị một lưỡi dao vô hình cắt vào. Cùng lúc đó, một làn sóng Nghịch Đạo vô hình lan tỏa, khiến toàn bộ năng lượng cuồng bạo trong đòn tấn công của nó bị đảo ngược, quay lại tấn công chính nó. Hắc Lân Hổ rống lên một tiếng đau đớn, thân thể cứng như thép lại bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt. Nó không thể tin vào mắt mình, hay cảm nhận của mình. Kẻ trước mặt này không hề dùng vũ khí hay chiêu thức mạnh mẽ nào, chỉ bằng một ý niệm đã khiến nó phải chịu tổn thương.
Lý Vân Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn không muốn lãng phí thời gian. Một chưởng nhẹ nhàng đưa ra, không mang theo bất kỳ linh lực hay chân nguyên nào, chỉ thuần túy là ý niệm Nghịch Đạo tập trung. Cú chưởng đó không hề va chạm vật lý, nhưng lại khiến không gian quanh Hắc Lân Hổ vặn vẹo. Năng lượng trong cơ thể con yêu thú bị đảo lộn hoàn toàn, từ sinh thành chuyển hóa thành hủy diệt. Chỉ trong chớp mắt, Hắc Lân Hổ biến thành một bãi máu thịt tanh tưởi, hoàn toàn tan rã, không còn dấu vết.
“Sức mạnh của Nghịch Đạo đã vượt xa những gì mình tưởng tượng,” Lý Vân Tiêu thầm nghĩ. “Nó không đơn thuần là phá vỡ, mà là đảo ngược, là tái định nghĩa. Mọi quy tắc của vũ trụ đều có thể bị bẻ cong nếu ý chí đủ mạnh.”
Hắn tiếp tục hành trình. Khu rừng dần thưa thớt hơn, thay vào đó là những vách núi đá dựng đứng, cao vút mây trời. Linh khí ở đây càng nồng đậm, nhưng cũng mang theo một sự hỗn loạn lạ thường, như thể có vô số luồng năng lượng khác nhau đang giao tranh không ngừng. Đây chính là vùng đệm của Vô Ảnh Sơn, nơi năng lượng đã bắt đầu bị ảnh hưởng bởi những bí ẩn sâu xa bên trong.
Khi Lý Vân Tiêu đi qua một khe núi hẹp, hắn đột nhiên dừng lại. Một luồng linh thức mạnh mẽ quét qua, nhưng không phải là của một sinh vật hung dữ. Hắn ẩn mình vào một tảng đá lớn, thu liễm toàn bộ khí tức. Từ phía trước, một nhóm ba người đang tiến đến. Hai nam một nữ, đều là cường giả ở cảnh giới Bán Bộ Thần Vương, những kẻ đủ sức hô mưa gọi gió ở các đại tông môn Thượng Giới. Trang phục của họ được thêu biểu tượng của Vạn Tượng Cung, một trong thập đại thánh địa ở Thượng Giới.
“Vô Ảnh Sơn này đúng là càng lúc càng khó đi,” người đàn ông cao lớn nhất trong nhóm, với vẻ mặt đầy vẻ khó chịu, càu nhàu. “Chúng ta đã mất cả tháng trời mà vẫn chưa tìm thấy lối vào chính thức của ‘Cổ Thần Di Tích’ mà trưởng lão nói đến.”
“Kiên nhẫn đi Đại sư huynh,” cô gái duy nhất trong nhóm, với vẻ ngoài thanh tú, trấn an. “Truyền thuyết kể rằng Cổ Thần Di Tích này chỉ mở ra cho những người có duyên, hoặc vào những thời điểm đặc biệt. Hơn nữa, những linh dược và khoáng thạch quý hiếm trong khu vực ngoại vi này cũng đã đủ để chúng ta có một chuyến thu hoạch không tồi rồi.”
Người đàn ông còn lại, có vẻ ngoài thư sinh hơn, trầm ngâm nói: “Ta lo lắng không phải vì đường đi, mà là vì những tin đồn gần đây. Có vẻ như Vô Ảnh Sơn không chỉ là nơi ẩn chứa di tích Cổ Thần. Một số thế lực bí ẩn đã bắt đầu chú ý đến nơi này, thậm chí có cả dấu hiệu của ‘Thiên Mệnh Giả’.”
Nghe đến hai chữ “Thiên Mệnh Giả”, Lý Vân Tiêu trong lòng khẽ động. Hắn biết, đó là những kẻ được “Thiên Đạo” lựa chọn, được ban phước, mang vận may và tiềm năng vô hạn. Họ chính là những chướng ngại vật lớn nhất trên con đường Nghịch Thiên của hắn. Hắn đã từng đối đầu với những kẻ như vậy ở hạ giới, nhưng ở Thượng Giới, những “Thiên Mệnh Giả” này chắc chắn sẽ mạnh mẽ và khó đối phó hơn gấp bội, bởi họ được sự bảo hộ trực tiếp từ ý chí của “Thiên”.
“Thiên Mệnh Giả ư? Bọn chúng lại mò đến đây à?” Đại sư huynh cau mày. “Vô Ảnh Sơn luôn là một vùng đất cấm, ít ai dám đặt chân vào. Nếu có Thiên Mệnh Giả xuất hiện, e rằng sẽ có một cuộc tranh đoạt lớn.”
“Chính vì vậy chúng ta cần cẩn trọng hơn,” người thư sinh nói. “Tuy chúng ta đến đây vì Cổ Thần Di Tích, nhưng nếu đụng phải những kẻ đó, tốt nhất là không nên dây dưa. Ý chí của Thiên không thể bị khinh thường.”
Lý Vân Tiêu nghe đến đây thì khóe môi khẽ nhếch lên. “Ý chí của Thiên không thể bị khinh thường?” Hắn đã khinh thường nó từ rất lâu rồi, từ cái ngày hắn bị coi là phế vật, bị số phận ruồng bỏ. Hắn sẽ không chỉ khinh thường, mà còn lật đổ nó.
Ba người của Vạn Tượng Cung tiếp tục đi sâu vào khe núi. Lý Vân Tiêu đợi cho đến khi khí tức của họ hoàn toàn biến mất, rồi mới chậm rãi bước ra. Thông tin về “Cổ Thần Di Tích” và “Thiên Mệnh Giả” đã cung cấp cho hắn một cái nhìn rõ ràng hơn về tình hình ở Vô Ảnh Sơn. Nơi này không chỉ là một ngọn núi hoang vu, mà là một điểm tụ của các thế lực, một chiến trường tiềm năng cho những cuộc tranh đoạt quyền lực và định mệnh.
Hắn nhìn về phía trước, nơi những vách đá sừng sững ẩn hiện trong màn sương mù vĩnh cửu của Vô Ảnh Sơn. Có một thứ năng lượng cổ xưa đang cuộn trào, một sự tĩnh lặng đầy uy áp, như thể một sinh vật khổng lồ đang ngủ say. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những quy tắc khác biệt, những bí ẩn bị phong ấn qua hàng triệu năm. Đây chính là nơi mà hắn cần đến, nơi mà hắn có thể tìm thấy những manh mối về “Thiên Đạo” và con đường Nghịch Thiên của mình.
Lý Vân Tiêu không còn đi theo con đường mòn của ba người Vạn Tượng Cung. Hắn chọn một con đường khác, hiểm trở hơn, nhưng cũng ít người biết đến hơn, hướng thẳng tới trung tâm Vô Ảnh Sơn. Hắn biết, để thật sự thách thức Thiên, hắn cần phải tìm ra những bí mật sâu xa nhất, những thứ mà “Thiên Mệnh Giả” hay các đại tông môn chưa từng chạm tới. Vô Ảnh Sơn, với Cổ Thần Di Tích và sự hiện diện của những kẻ được Thiên lựa chọn, chính là cánh cửa đầu tiên để hắn tiến vào cuộc chiến định nghĩa lại vũ trụ.
Một cơn gió lạnh buốt thổi qua, mang theo mùi của đất đá cổ xưa và linh khí hỗn loạn. Lý Vân Tiêu hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định. Hành trình Nghịch Thiên, giờ đây, mới thật sự bắt đầu.