Nghịch Thiên
Chương 385
Lý Vân Tiêu lướt đi như một bóng ma trong màn đêm, xuyên qua những tán cây cổ thụ cao vút mà ngay cả ánh trăng cũng khó lòng xuyên thấu. Con đường mòn hắn chọn không hề bằng phẳng, gai góc và rễ cây chằng chịt, nhưng với thân pháp linh hoạt và cảm quan nhạy bén của một cường giả Thượng Giới, hắn dễ dàng vượt qua. Hắn không vội vã, mỗi bước chân đều chứa đựng sự cẩn trọng tột độ, đôi mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách, từng dao động nhỏ nhất của linh khí xung quanh.
Khu rừng này, khác hẳn với những cánh rừng ở hạ giới. Linh khí ở đây nồng đậm hơn nhiều, ẩn chứa những dao động cổ xưa và mạnh mẽ. Thỉnh thoảng, hắn cảm nhận được những luồng khí tức hung hãn của yêu thú cấp cao ẩn mình sâu trong bóng tối, nhưng chúng cũng dường như tránh né con đường hắn đi, hoặc bị khí tức vô hình của hắn trấn áp. Hắn biết, bản thân mình giờ đây đã khác xưa, nhưng trong một thế giới rộng lớn và đầy rẫy cường giả như Thượng Giới, sự cẩn trọng không bao giờ là thừa.
Trong tâm trí, Lý Vân Tiêu không ngừng suy nghĩ về những gì đã xảy ra, và cả con đường chông gai phía trước. Hắn đã đạt đến một cảnh giới mà ở hạ giới có thể xưng bá, nhưng ở đây, hắn chỉ là một kẻ mới đặt chân đến, một “người ngoài cuộc” như la bàn cốt truyện đã định nghĩa. Cái tên “Thiên Kiêu”, “Thiên Mệnh Chi Tử” thường xuyên xuất hiện trong suy nghĩ hắn. Những kẻ đó được “Thiên Đạo” ưu ái, được ban cho tài năng và vận may. Còn hắn? Hắn là “dị số”, là kẻ mà “Thiên Đạo” muốn loại bỏ. Nhưng chính vì thế, ý chí “Nghịch Thiên” trong hắn càng thêm kiên định.
“Thiên Đạo sao? Ngươi muốn định đoạt ta, vậy ta sẽ phá nát ngươi!” Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng sự quyết tâm sắt đá. “Vô Ảnh Sơn… không biết nơi đó sẽ mang lại cho ta điều gì.”
Hắn cần thời gian để củng cố sức mạnh, để chuyển hóa hoàn toàn những gì đã hấp thu, và quan trọng nhất, để tìm hiểu thêm về Thượng Giới này. Những kỹ năng che giấu khí tức của hắn đã đạt đến mức thần hồ quỷ khiếp, nhưng hắn biết, trong Thượng Giới, có vô số thần thông kỳ dị, vô số bảo vật có thể xuyên thủng mọi lớp ngụy trang. Hắn không thể mạo hiểm lộ diện quá sớm.
Sau vài canh giờ di chuyển không ngừng nghỉ, Lý Vân Tiêu chợt dừng lại. Một cảm giác kỳ lạ ập đến, không phải nguy hiểm, mà là một sự dao động linh khí cực kỳ đặc biệt. Nồng độ linh khí ở khu vực này đột nhiên tăng vọt, không theo quy luật thông thường của rừng rậm. Mắt hắn nheo lại, nhìn về phía trước.
Ẩn sâu trong một khe núi hẹp, bị che khuất bởi vô số cây dây leo cổ thụ và đá tảng, có một luồng sáng xanh nhạt lờ mờ phát ra. Không phải ánh sáng tự nhiên, mà là sự phát quang của linh khí cô đặc đến mức hóa lỏng. Hắn cẩn thận tiếp cận, dùng thần thức quét qua. Không có dấu hiệu của yêu thú cấp cao hay bất kỳ sinh linh nào khác. Nơi đây dường như bị lãng quên, hoặc được bảo vệ bởi một loại trận pháp tự nhiên nào đó khiến sinh vật không thể đến gần.
Bước vào khe núi, Lý Vân Tiêu phát hiện ra một không gian nhỏ hẹp, tựa như một hang động lộ thiên. Ở trung tâm, một hồ nước nhỏ bốc hơi nghi ngút, không phải hơi nước bình thường mà là linh khí bão hòa. Nước trong hồ trong suốt như ngọc bích, và từ đáy hồ, một luồng năng lượng khổng lồ không ngừng tuôn trào, tạo thành một vòng xoáy linh khí nhỏ, tựa như một con mắt vũ trụ đang chậm rãi mở ra. Đây chính là một “linh tuyền” tự nhiên, một kỳ quan hiếm thấy ngay cả ở Thượng Giới, nơi hội tụ linh mạch của địa phương.
“Thật là một cơ duyên!” Lý Vân Tiêu không khỏi thốt lên. Hắn đã dự định tìm một nơi yên tĩnh để củng cố tu vi, không ngờ lại gặp được một linh tuyền thuần khiết đến vậy. Linh tuyền này không chỉ cung cấp linh khí dồi dào mà còn có tác dụng tẩy rửa tạp chất trong cơ thể, giúp hắn tịnh hóa kinh mạch và tăng cường căn cơ.
Hắn cẩn thận kiểm tra xung quanh một lần nữa, đảm bảo không có ẩn giấu nguy hiểm. Sau khi xác nhận an toàn, hắn ngồi xuống bên bờ linh tuyền, khoanh chân điều tức. Hắn không lập tức hấp thu linh khí, mà trước tiên điều chỉnh trạng thái tinh thần, đưa bản thân vào trạng thái thiền định sâu nhất. Hắn muốn tận dụng tối đa cơ hội này, không chỉ để tăng cường tu vi, mà còn để thấu hiểu sâu hơn về “Đạo” mà hắn đang theo đuổi.
Dòng linh khí từ linh tuyền tự động tràn vào cơ thể hắn, nhẹ nhàng gột rửa từng kinh mạch, từng tế bào. Lý Vân Tiêu cảm nhận được sự tinh khiết của nó, hoàn toàn không có chút tạp chất nào. Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp “Nghịch Thiên Quyết” của mình. Khác với các công pháp thông thường hấp thu linh khí và chuyển hóa, “Nghịch Thiên Quyết” của hắn dường như có khả năng “thẩm thấu” bản chất của linh khí, không chỉ là năng lượng mà còn là “ý” của Đạo.
Trong tâm hải, những mảnh vỡ ký ức về các cảnh giới trước đây, về những trận chiến, những kẻ thù hắn đã đối mặt, luân phiên hiện lên. Hắn đã từng là phế vật, từng bị ruồng bỏ. Nhưng mỗi lần như vậy, hắn đều vùng lên, đều “nghịch” lại số phận. Hắn không chấp nhận sự sắp đặt, không chấp nhận những quy tắc được áp đặt. Và giờ đây, hắn đang đối mặt với “Thiên Đạo” tối thượng của vũ trụ.
Khi linh khí dồi dào từ linh tuyền liên tục được hấp thu, Lý Vân Tiêu cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế bên trong cơ thể. Những vết thương cũ, những sự mệt mỏi tiềm ẩn đều được chữa lành. Căn cơ của hắn vững chắc hơn, mỗi một luồng linh lực đều tinh khiết và mạnh mẽ hơn trước. Hắn không chỉ hấp thu linh khí, mà còn “thấu hiểu” được sự vận hành của nó, cách nó hình thành và tồn tại trong Thượng Giới.
Hắn nhắm mắt, cảm nhận từng sợi linh khí trôi chảy qua cơ thể, và qua đó, hắn dường như chạm tới một tầng ý niệm sâu xa hơn về “Thiên Địa Đại Đạo”. Ở hạ giới, “Thiên Đạo” là một khái niệm mơ hồ. Lên Thượng Giới, nó trở thành một trật tự, một thể chế. Nhưng càng đi sâu, hắn càng nhận ra, bản chất của “Thiên Đạo” không chỉ là một quy tắc chết, mà là một ý chí, một hệ thống vận hành phức tạp, có thể đã bị biến chất hoặc thao túng.
Trong lúc tu luyện, một tia sáng lóe lên trong đầu Lý Vân Tiêu. Hắn chợt nhận ra, “Nghịch Đạo” của hắn không phải là chống lại mọi thứ, mà là tìm ra “chân Đạo” bị che lấp, là phá vỡ những xiềng xích mà “Thiên Đạo” hiện tại đã đặt ra, để vũ trụ có thể trở về với sự tự do và cân bằng nguyên thủy. Hắn không muốn trở thành “Thiên” mới để cai trị, mà muốn phá vỡ khái niệm “Thiên” như một kẻ thống trị.
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Một ngày, rồi hai ngày. Lý Vân Tiêu duy trì trạng thái tu luyện sâu. Linh tuyền dưới thân hắn dần dần cạn kiệt, linh khí trong không gian cũng trở nên loãng hơn. Nhưng bù lại, toàn bộ cơ thể hắn tỏa ra một loại khí tức tinh thuần và mạnh mẽ. Hắn không đột phá cảnh giới lớn, nhưng căn cơ của hắn đã được củng cố vững chắc, giống như một cây cổ thụ đã bám rễ sâu hơn vào lòng đất, sẵn sàng vươn cao hơn nữa.
Khi màn đêm thứ ba buông xuống, Lý Vân Tiêu mở mắt. Đôi mắt hắn sáng rực như những vì sao, ẩn chứa trí tuệ và sự kiên định. Hắn đứng dậy, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong từng thớ thịt, từng kinh mạch. Hắn đã hoàn toàn làm chủ được những gì mình có, và còn đi xa hơn một bước trong việc thấu hiểu “Nghịch Đạo” của chính mình.
Vô Ảnh Sơn vẫn còn ở phía trước, một chặng đường dài và đầy thử thách. Nhưng Lý Vân Tiêu không hề nản lòng. Hắn biết, mỗi bước đi trên con đường này đều là một sự khẳng định, một sự thách thức với cái gọi là định mệnh. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn, Lý Vân Tiêu, sẽ tiếp tục hành trình “Nghịch Thiên” của mình, từng bước lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích, cho đến khi tự tay định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên” cho toàn bộ vũ trụ.
Hắn ngoảnh đầu nhìn lại linh tuyền đã cạn, khẽ gật đầu, rồi lại hòa mình vào bóng tối của khu rừng rậm, tiếp tục cuộc hành trình bí ẩn của mình về phía Vô Ảnh Sơn.