Nghịch Thiên
Chương 371

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:45:53 | Lượt xem: 4

Lý Vân Tiêu bước chân vào khu rừng rậm, từng bước chân chìm trong thảm lá khô mục nát đã chất chồng qua vô số năm. Không khí nơi đây mang một mùi hương lạ lẫm, hòa quyện giữa sự ẩm ướt của đất đai, hương nồng của các loại thảo mộc cổ xưa và một thứ cảm giác tươi mới, tinh khiết mà hắn chưa từng cảm nhận được ở Phàm Trần.

Ngay lập tức, hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt nhất: linh khí. Nó không chỉ dày đặc hơn gấp trăm lần so với nơi hắn từng sống, mà còn mang một phẩm chất hoàn toàn khác. Linh khí ở Thượng Giới không chỉ là năng lượng thuần túy, mà dường như còn ẩn chứa một loại “Đạo vận” nào đó, sâu sắc và huyền ảo hơn. Nó thấm đẫm vào từng thớ gỗ của cây cổ thụ, từng phiến lá, thậm chí cả từng hạt bụi trong không trung, tạo nên một áp lực vô hình nhưng mạnh mẽ.

Lý Vân Tiêu hít sâu một hơi, cố gắng hấp thu một chút linh khí này. Nhưng ngay khi nó tràn vào cơ thể, hắn liền cảm thấy một sự kháng cự nhẹ. Dường như linh khí Thượng Giới quá thuần khiết, quá cao cấp, không tương thích hoàn toàn với kinh mạch và đan điền đã được tu luyện theo phương pháp của hạ giới. Cần có thời gian để chuyển hóa, để thích nghi, hoặc phải tìm kiếm một công pháp mới phù hợp với Thượng Giới.

Hắn khẽ nhíu mày. Điều này đồng nghĩa với việc hắn không thể ngay lập tức phát huy toàn bộ sức mạnh đỉnh cao của mình như ở hạ giới. Hắn là một kẻ ngoại lai, một dị số, và bây giờ hắn phải bắt đầu lại từ vạch xuất phát, ít nhất là về mặt tương thích với môi trường tu luyện mới. Nhưng ngọn lửa nghịch thiên trong lòng hắn không hề tắt, mà lại càng bùng cháy dữ dội hơn. Hắn đã từng là phế vật ở hạ giới, từng bị ruồng bỏ, từng bị coi thường. Giờ đây, ở Thượng Giới, hắn lại một lần nữa đứng trước thử thách tương tự. Điều này chỉ càng củng cố quyết tâm của hắn.

Khu rừng này không hề yên tĩnh. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim hót líu lo, và đôi khi là những tiếng gầm gừ trầm đục vọng lại từ sâu bên trong, báo hiệu sự hiện diện của những sinh vật không hề tầm thường. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức phải vài người ôm mới xuể, cành lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một tán cây xanh biếc che khuất cả bầu trời. Ánh sáng mặt trời chỉ có thể len lỏi qua những khe hở nhỏ hẹp, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm ướt.

Lý Vân Tiêu cẩn trọng bước đi, giác quan của hắn được đẩy lên mức cao nhất. Hắn không dám khinh suất. Kinh nghiệm sinh tử đã dạy cho hắn rằng, ở một môi trường mới, sự cẩn trọng là chìa khóa để tồn tại. Hắn vận dụng thần thức của mình, dò xét xung quanh. Thần thức của hắn ở hạ giới có thể bao trùm cả một ngọn núi, nhưng ở đây, nó bị áp chế đáng kể, chỉ có thể vươn ra được vài trăm trượng, và cảm giác cũng không còn rõ ràng như trước.

Bỗng, một luồng khí tức lạnh lẽo xẹt qua. Lý Vân Tiêu lập tức dừng lại, thân hình khẽ nghiêng sang một bên. Một mũi tên độc màu xanh biếc sượt qua vai hắn, găm phập vào thân cây phía sau, khiến vỏ cây lập tức biến màu đen sì, rồi bắt đầu khô héo và mục rữa với tốc độ kinh hoàng. Sức mạnh của mũi tên này không quá lớn, nhưng độc tính của nó thì cực kỳ đáng sợ. Nếu trúng phải, dù là cường giả ở hạ giới cũng khó lòng sống sót.

Hắn không nhìn lại, mà ánh mắt sắc bén đã quét nhanh qua bụi cây rậm rạp bên phải. Một con quái vật nhỏ bé, hình dáng giống như một con tắc kè hoa khổng lồ, toàn thân phủ đầy vảy màu xanh lục, đang ẩn mình trong tán lá. Đôi mắt đỏ ngầu của nó toát ra vẻ hung tàn. Đây là một con Thượng Giới Độc Tích, một loại yêu thú cấp thấp nhưng lại sở hữu nọc độc cực kỳ mạnh mẽ, thường xuyên rình rập những kẻ yếu hơn để làm mồi.

“Thượng Giới… quả nhiên là nơi nguy hiểm hơn nhiều,” Lý Vân Tiêu lẩm bẩm, khóe môi khẽ nhếch lên. Hắn không hề hoảng sợ, ngược lại còn có chút hưng phấn. Sự nguy hiểm luôn đi kèm với cơ hội, và hắn đã quen với việc chiến đấu để sinh tồn.

Con Độc Tích thấy một đòn không thành công, lập tức gầm nhẹ, cái lưỡi dài thò ra thụt vào đầy vẻ đe dọa. Nó nhanh chóng lao tới, móng vuốt sắc nhọn mang theo phong độc khí xé toạc không khí. Lý Vân Tiêu không né tránh, hắn quyết định thử nghiệm sức mạnh của mình ở Thượng Giới. Hắn vận dụng một phần chân nguyên, kết hợp với kỹ năng chiến đấu cận chiến đã đạt đến cảnh giới tinh diệu. Bàn tay hắn hóa thành chưởng, ngưng tụ một luồng kình lực mạnh mẽ. Một chưởng vỗ ra, không có hoa mỹ, chỉ có sức mạnh tuyệt đối.

“Ầm!”

Kình lực va chạm với thân thể của Độc Tích. Con yêu thú kêu lên một tiếng thảm thiết, thân thể văng ngược ra sau, đập mạnh vào một thân cây. Lớp vảy xanh lục cứng rắn của nó nứt toác, máu xanh bắn tung tóe. Nó giãy giụa vài cái rồi bất động. Một chưởng này của Lý Vân Tiêu đã nghiền nát nội tạng của nó.

Hắn thu tay lại, khẽ thở ra. Sức mạnh của hắn vẫn đủ để đối phó với những yêu thú cấp thấp ở Thượng Giới, nhưng hắn cũng nhận ra sự tiêu hao chân nguyên lớn hơn nhiều. Để có thể sử dụng toàn bộ sức mạnh như ở hạ giới, hắn sẽ phải tiêu tốn gấp nhiều lần năng lượng, và điều đó không bền vững.

Hắn tiến lại gần xác con Độc Tích, cẩn thận quan sát. Máu xanh của nó bốc lên một làn khói nhẹ, ăn mòn cả thảm thực vật xung quanh. Hắn dùng ngón tay chạm nhẹ vào một chiếc vảy. Lớp vảy này cứng hơn thép tinh luyện ở hạ giới gấp mấy lần. Nếu không phải hắn đã tu luyện đến mức độ chân nguyên hóa hình, một chưởng vừa rồi e rằng khó có thể xuyên thủng.

“Cần phải tìm một công pháp tu luyện Thượng Giới càng sớm càng tốt,” Lý Vân Tiêu tự nhủ. “Và một nơi an toàn để chuyển hóa linh khí.”

Hắn không nán lại lâu, tiếp tục hành trình sâu vào rừng. Hắn biết, trong những khu rừng rậm như thế này, thường ẩn chứa những loại linh dược quý hiếm hoặc những di tích cổ xưa. Đó có thể là cơ hội đầu tiên của hắn ở Thượng Giới.

Một lúc sau, hắn phát hiện một điều kỳ lạ. Càng đi sâu, linh khí trong không khí càng trở nên hỗn loạn hơn, không còn thuần khiết như lúc ban đầu. Nó cuộn xoáy một cách bất thường, như thể có một luồng từ trường vô hình nào đó đang kéo và đẩy nó. Thậm chí, hắn còn cảm nhận được một vài luồng khí tức khác, không phải linh khí, mà là một loại năng lượng âm u, mang theo sự mục nát và lạnh lẽo.

Lý Vân Tiêu dừng bước. Hắn nhắm mắt lại, thả lỏng tâm trí, cố gắng cảm nhận sâu hơn. Ngọn tháp cổ xưa trong thức hải của hắn khẽ rung động, phát ra một luồng ánh sáng nhàn nhạt. Đó là vật phẩm nghịch thiên mà hắn đã đoạt được ở hạ giới, thứ đã giúp hắn nghịch chuyển số phận. Luồng rung động này chỉ xuất hiện khi hắn gặp phải những điều bất thường, những bí mật ẩn chứa sức mạnh khổng lồ.

Khi mở mắt ra, ánh mắt Lý Vân Tiêu trở nên sắc bén. Hắn nhìn về phía trước, nơi những cây cổ thụ trở nên cao lớn và già cỗi hơn nữa, thân cây phủ đầy rêu phong và những dây leo khổng lồ. Từ phía đó, một mùi hương mục nát đặc trưng của những di tích cổ xưa thoang thoảng bay tới, hòa cùng với sự hỗn loạn của linh khí.

“Một di tích?” Hắn thầm nghĩ. “Hay là một nơi bị nguyền rủa?”

Dù là gì đi nữa, sự tò mò và khao khát sức mạnh đã thúc đẩy Lý Vân Tiêu bước tiếp. Hắn không sợ nguy hiểm, bởi nguy hiểm luôn đi kèm với cơ hội. Hắn là kẻ nghịch thiên, kẻ không chịu khuất phục trước số phận. Thượng Giới có thể khinh miệt hắn, nhưng hắn sẽ dùng thực lực để chứng minh rằng một phàm nhân bị ruồng bỏ cũng có thể lật đổ mọi quy tắc, phá vỡ mọi xiềng xích, và cuối cùng, định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Hắn bước nhanh hơn, tiến về phía nguồn gốc của sự hỗn loạn. Một cánh cửa mới đang mở ra trước mắt hắn, đầy rẫy thử thách nhưng cũng hứa hẹn vô vàn cơ duyên. Đây mới chỉ là khởi đầu của hành trình Thượng Giới, nhưng Lý Vân Tiêu đã sẵn sàng cho mọi điều sắp đến.

Xa xa, xuyên qua những tán lá rậm rạp, hắn dường như nhìn thấy một bóng dáng lờ mờ, một kiến trúc cổ xưa nào đó đang ẩn mình trong sương mù và linh khí hỗn loạn. Trái tim hắn đập mạnh. Đó có thể là khởi điểm đầu tiên cho sự nghiệp “Nghịch Thiên” của hắn ở Thượng Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8