Nghịch Thiên
Chương 372

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:46:17 | Lượt xem: 4

Lý Vân Tiêu bước nhanh hơn, xuyên qua màn sương mù dày đặc và những tầng linh khí hỗn loạn. Càng đến gần, bóng dáng kiến trúc cổ xưa kia càng trở nên rõ nét. Đó là một quần thể di tích khổng lồ, những cột đá cao vút chạm mây, những bức tường thành đổ nát khảm đầy phù văn cổ quái, và những mái vòm cong vút đã bị cây cối cổ thụ nuốt chửng một phần. Một thứ năng lượng hùng vĩ, cổ xưa và đầy áp lực tỏa ra từ nơi đó, khác biệt hoàn toàn với bất kỳ linh khí nào hắn từng cảm nhận ở hạ giới. Đây chính là Tiên Linh Khí, hay thậm chí là Thần Linh Khí, thứ mà chỉ những cường giả đỉnh cao của Thượng Giới mới có thể hấp thụ.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể đang run rẩy, vừa là sự hưng phấn tột độ, vừa là sự thích nghi vội vã. Linh khí nơi đây tinh thuần và mạnh mẽ đến mức, chỉ cần hít thở thôi cũng đủ để thanh lọc kinh mạch, nhưng đồng thời, áp lực từ nó cũng khiến một phàm nhân mới phi thăng như hắn cảm thấy khó chịu. Hắn lập tức vận chuyển công pháp, điều hòa khí tức, ép buộc cơ thể mình tiếp nhận luồng năng lượng mới mẻ này.

“Một kẻ từ hạ giới ư? Thật là hiếm thấy.”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau, kèm theo đó là hai luồng khí tức sắc bén bao trùm lấy Lý Vân Tiêu. Hắn không quay đầu lại, nhưng đã cảm nhận được sự hiện diện của hai cường giả. Chúng không quá mạnh, có lẽ chỉ ở cảnh giới Tiên Nhân Sơ Cấp, nhưng đối với Lý Vân Tiêu vừa đặt chân đến đây, đây là cuộc chạm trán đầu tiên với cư dân của Thượng Giới.

“Ngươi dám xâm nhập Cổ Thần Vực mà không được triệu kiến?” Một trong hai người lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt, như thể hắn là một con sâu cái kiến vừa bò lên từ bùn lầy.

Lý Vân Tiêu quay người, đối diện với hai nam tử trẻ tuổi, thân vận áo giáp bạc lấp lánh, tay cầm trường thương. Trên áo giáp của họ có khắc hình một con chim thần khổng lồ đang sải cánh, tượng trưng cho một thế lực nào đó. Ánh mắt họ nhìn hắn đầy vẻ dò xét và khinh bỉ, như thể hắn là một kẻ hạ đẳng không đáng để họ phải bận tâm.

“Cổ Thần Vực?” Lý Vân Tiêu lặp lại, ánh mắt sắc bén quét qua hai người. “Đây là nơi nào? Ta chỉ vô tình lạc bước đến đây.”

“Vô tình lạc bước?” Người nam tử tóc dài cười khẩy. “Hạ giới phế vật các ngươi không có tư cách đặt chân đến Thượng Giới, càng không có tư cách đến Cổ Thần Vực của Thần Triều Vân Vũ. Ngươi có biết, việc ngươi xuất hiện ở đây đã là một sự báng bổ?”

Thần Triều Vân Vũ. Lý Vân Tiêu ghi nhớ cái tên này. Có vẻ đây là một thế lực khá lớn ở Thượng Giới, và Cổ Thần Vực là một khu vực quan trọng của họ.

“Báng bổ hay không, ta nghĩ không phải do các ngươi định đoạt,” Lý Vân Tiêu nói, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo. Hắn không muốn gây sự ngay khi vừa đặt chân đến, nhưng hắn cũng không phải kẻ dễ bị bắt nạt.

“Ồ? Xem ra ngươi vẫn còn cứng đầu lắm.” Người nam tử còn lại, với khuôn mặt dữ tợn hơn, nhếch mép. “Thông thường, những kẻ hạ giới như ngươi bị tống giam vào Thiên Lao, chịu đựng sự hành hạ của Vạn Hồn Tỏa cho đến khi linh hồn tan biến. Nhưng hôm nay, ta có hứng thú muốn xem, một kẻ phế vật như ngươi có thể chống cự được bao lâu.”

Hắn vung thương, một luồng Tiên Linh Khí mạnh mẽ hóa thành một con mãng xà bạc lao thẳng tới Lý Vân Tiêu. Chiêu thức đơn giản nhưng ẩn chứa uy lực của Thượng Giới, nếu là cường giả hạ giới bình thường, chắc chắn sẽ bị đánh tan xác.

Lý Vân Tiêu không hề né tránh. Hắn đứng yên, ánh mắt lóe lên vẻ khinh thường. Khi con mãng xà bạc cách hắn chỉ một tấc, một luồng Hỗn Độn Khí vô hình đột ngột bùng nổ từ cơ thể hắn. Hỗn Độn Khí, vốn là nguồn gốc của vạn vật, hoàn toàn khác biệt với Tiên Linh Khí, nó mang theo bản chất hủy diệt và tái tạo.

“Phập!”

Con mãng xà bạc chưa kịp chạm vào Lý Vân Tiêu đã bị Hỗn Độn Khí nuốt chửng, tan biến vào hư vô như chưa từng tồn tại. Hai tên Tiên Nhân Sơ Cấp giật mình, vẻ khinh bỉ trên mặt biến thành kinh ngạc.

“Ngươi… Ngươi dùng loại năng lượng gì?” Người nam tử dữ tợn lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ dè chừng. Hắn chưa bao giờ thấy loại năng lượng nào có thể dễ dàng hóa giải Tiên Linh Khí của Thượng Giới như vậy.

“Một loại năng lượng mà các ngươi không có tư cách biết,” Lý Vân Tiêu đáp, từng bước tiến lên. “Ta nhắc lại, ta không muốn gây sự. Nhưng nếu các ngươi muốn gây chiến, ta không ngại cho các ngươi biết, hạ giới phế vật này không phải là thứ các ngươi có thể tùy tiện khinh thường.”

Hai tên Tiên Nhân nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ hoài nghi và sợ hãi. Chúng không ngờ một kẻ mới phi thăng lại có thể sở hữu sức mạnh kỳ lạ đến vậy. Mặc dù chúng mạnh hơn Lý Vân Tiêu về cảnh giới, nhưng luồng Hỗn Độn Khí vừa rồi đã khiến chúng cảm thấy một mối đe dọa tiềm ẩn.

“Ngươi… đừng nghĩ có thể hù dọa được chúng ta!” Người nam tử tóc dài cố gắng lấy lại bình tĩnh, quát lớn. “Dù ngươi có chút quái lạ, nhưng ở Cổ Thần Vực này, dù là Thiên Kiêu của Thượng Giới cũng phải tuân thủ quy tắc. Ngươi là kẻ ngoại lai, nếu dám gây sự, sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt của Thần Triều!”

“Quy tắc?” Lý Vân Tiêu cười khẩy. “Quy tắc của Thượng Giới ư? Ta đến đây chính là để phá vỡ cái gọi là quy tắc đó. Ta hỏi lại lần nữa, nơi này là đâu? Và ta muốn biết thêm về Thượng Giới.”

Ánh mắt hắn sắc lạnh, mang theo một áp lực vô hình khiến hai tên Tiên Nhân cảm thấy khó thở. Chúng hiểu rằng, nếu không trả lời, có lẽ chúng sẽ phải chịu thiệt thòi.

“Đây là ngoại vi Cổ Thần Vực, nơi sinh sống của các Tiên Nhân cấp thấp và là nơi đào tạo các đệ tử của Thần Triều Vân Vũ,” người nam tử tóc dài miễn cưỡng nói, giọng điệu không còn vẻ khinh miệt như trước. “Bên trong là Thánh Địa, nơi cư ngụ của các trưởng lão và Cổ Thần Giả. Còn về Thượng Giới… ngươi nghĩ một kẻ hạ giới như ngươi có thể hiểu được sao?”

“Ồ? Vậy ra Thần Triều Vân Vũ là một thế lực lớn ở đây à?” Lý Vân Tiêu gật gù, thu thập thông tin. “Vậy còn cái gọi là ‘Thiên’ mà các ngươi thường nhắc đến, nó là gì?”

Hai tên Tiên Nhân nhìn nhau, dường như không ngờ Lý Vân Tiêu lại hỏi một câu ngây thơ đến vậy. Nhưng khi thấy ánh mắt kiên định của hắn, chúng vẫn trả lời.

“Thiên… là chân lý, là trật tự, là ý chí tối cao của vũ trụ này,” người nam tử dữ tợn nói, giọng điệu có phần sùng kính. “Thiên chi ý chí được cụ thể hóa bởi các Thần Tộc, đặc biệt là Thần Hoàng Thượng Giới. Mọi quy tắc, mọi định mệnh đều do Thiên thiết lập. Kẻ nào dám nghịch Thiên, kẻ đó sẽ bị Thiên Đạo trừng phạt, linh hồn vĩnh viễn không thể siêu thoát.”

Lý Vân Tiêu im lặng lắng nghe, trong lòng thầm cười khẩy. Thiên Đạo, Thần Tộc, Thần Hoàng… Chẳng qua cũng chỉ là một đám cường giả nắm giữ quyền lực, tự xưng là đại diện cho ý chí của vũ trụ, để áp đặt sự cai trị của mình lên vạn giới. Hắn đã quá quen thuộc với những trò lừa bịp này ở hạ giới rồi.

“Vậy ra, các ngươi tin rằng định mệnh đã an bài, và không ai có thể thay đổi nó?” Lý Vân Tiêu hỏi, ánh mắt đầy vẻ thách thức.

Hai tên Tiên Nhân nhìn hắn như nhìn một kẻ điên. “Đó là sự thật hiển nhiên! Kẻ nào dám nghi ngờ Thiên Đạo, kẻ đó là dị đoan!”

“Dị đoan ư?” Lý Vân Tiêu cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp khu rừng cổ. “Vậy thì ta chính là dị đoan lớn nhất của Thượng Giới này. Ta đến đây chính là để lật đổ cái gọi là Thiên Đạo của các ngươi, để chứng minh rằng ý chí cá nhân có thể thay đổi mọi thứ, rằng định mệnh không phải là thứ không thể thay đổi!”

Hắn nói xong, không thèm để ý đến vẻ mặt kinh hoàng của hai tên Tiên Nhân. Hắn quay người, tiếp tục bước sâu vào quần thể di tích cổ xưa. Mục tiêu của hắn đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ muốn đứng vững ở Thượng Giới, mà hắn muốn thách thức quyền uy của các vị thần linh, tìm kiếm chân tướng của “Thiên Đạo” mà chúng đang tôn thờ.

Hai tên Tiên Nhân đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng lưng Lý Vân Tiêu dần khuất vào màn sương. Chúng run rẩy, không phải vì sợ hãi sức mạnh của Lý Vân Tiêu, mà là vì những lời hắn vừa nói. Nghịch Thiên? Hắn dám nói ra hai từ cấm kỵ đó ngay tại Cổ Thần Vực? Kẻ này rốt cuộc là ai? Và hắn có thật sự có khả năng làm được điều đó?

“Mau… mau báo cáo lên trưởng lão! Có một kẻ dị đoan từ hạ giới vừa đến Cổ Thần Vực, hắn… hắn muốn Nghịch Thiên!” Người nam tử tóc dài hoảng loạn hét lên, gương mặt trắng bệch.

Trong khi đó, Lý Vân Tiêu đã đặt chân vào sâu hơn trong di tích. Những bức tường đổ nát, những tượng đá khổng lồ mang hình thù quái dị, tất cả đều kể về một quá khứ huy hoàng nhưng đầy bí ẩn. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn đang hội tụ ở trung tâm quần thể. Đây có thể là một cơ duyên, hoặc một cái bẫy. Nhưng dù là gì đi nữa, hắn cũng sẽ không lùi bước.

Hành trình Nghịch Thiên của hắn ở Thượng Giới, đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8