Nghịch Thiên
Chương 370

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:45:30 | Lượt xem: 4

La Chinh bước đi, mỗi bước chân đều mang theo ý chí kiên định, chuẩn bị cho một hành trình lật đổ, một sự thách thức với toàn bộ trật tự cũ, một cuộc chiến chống lại “Thiên” mà chưa từng có kẻ phàm nhân nào dám nghĩ tới.

Dưới gót chân hắn, mặt đất Thượng Giới không giống như bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân qua ở hạ giới. Nền đất cứng như sắt thép, nhưng lại ẩn chứa một sinh khí dồi dào, mỗi hòn đá, mỗi cọng cỏ dường như đều mang theo một chút linh quang. Không khí đặc quánh linh khí, hít thở một hơi thôi cũng khiến đan điền chấn động, kinh mạch như được gột rửa. Đây là một loại linh khí thuần khiết, mạnh mẽ đến mức khiến linh khí hạ giới hóa thành những làn khói mờ ảo, yếu ớt.

Chân trời xa xăm, những quầng sáng bạc vẫn lấp lánh, nhưng giờ đây, La Chinh nhận ra đó không phải là những vì tinh tú đơn thuần. Chúng là những luồng năng lượng khổng lồ, những mảnh vỡ của các quy tắc Thượng Giới, hoặc có thể là những dấu tích của các cuộc chiến cổ xưa. Cả bầu trời không phải là một màu xanh lam quen thuộc, mà là sự pha trộn của vô số sắc thái, từ tím sẫm đến vàng kim, và đôi khi, những dải sáng ngũ sắc lại xé ngang không trung, tạo thành những con đường hư ảo dẫn tới những nơi không thể nào tưởng tượng được.

Hắn cảm thấy một áp lực vô hình, một sự đè nén đến từ chính không gian này. Đây không phải là áp lực của kẻ mạnh hơn, mà là áp lực của một thế giới cao cấp hơn, nơi mọi quy tắc đều được định hình bởi một ý chí vĩ đại hơn. Hắn biết, đây chính là “Thiên” mà hắn đang tìm kiếm, không phải là một thực thể, mà là một trật tự, một hệ thống đang vận hành mọi thứ.

La Chinh không vội vàng. Hắn chậm rãi di chuyển, đồng thời dùng thần thức quét rộng. Càng đi sâu vào, cảnh vật càng trở nên kỳ vĩ. Những ngọn núi sừng sững xuyên mây, đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa nhưng lại có dòng dung nham nóng chảy rực rỡ tuôn trào bên sườn. Những dòng sông rộng lớn, nước chảy xiết như dải ngân hà, bên trong lại có những sinh vật khổng lồ phát ra ánh sáng rực rỡ bơi lội.

Hắn cũng phát hiện ra một điều kỳ lạ. Các sinh vật ở Thượng Giới, dù là cây cối hay thú dữ, đều có một mức độ linh trí nhất định, và sức mạnh của chúng vượt xa bất kỳ quái vật nào hắn từng gặp ở hạ giới. Một con chim nhỏ màu xanh biếc đậu trên cành cây cũng mang theo một luồng uy áp mơ hồ, đôi mắt tinh quái như có thể nhìn thấu tâm can người.

Đột nhiên, một tiếng gầm vang vọng từ phía xa, chấn động cả không gian. Mặt đất rung chuyển, bụi bay mù mịt. La Chinh lập tức ẩn mình vào một khe núi đá, quan sát. Một con mãng xà khổng lồ, toàn thân phủ vảy vàng óng, đầu có hai sừng nhọn hoắt như dao, đang cuộn mình quanh một ngọn núi nhỏ. Nó đang giao chiến với một nhóm người. Nhóm người này có khoảng mười người, tất cả đều mặc giáp trụ sáng loáng, khí tức hùng hậu, hiển nhiên là những cường giả ở Thượng Giới.

La Chinh nheo mắt. Hắn có thể cảm nhận được cảnh giới tu luyện của những người này. Ít nhất cũng phải là Kim Tiên cấp độ, thậm chí có vài người đã đạt đến Đại La Kim Tiên. Với sức mạnh của hắn hiện tại, ở hạ giới có thể xưng bá, nhưng ở đây, hắn chỉ là một kẻ mới đặt chân đến, còn cần phải cẩn trọng.

Cuộc chiến diễn ra vô cùng khốc liệt. Những thần thông, pháp bảo mà nhóm người kia sử dụng đều mang theo uy lực khủng khiếp, có thể dễ dàng san bằng một ngọn núi ở hạ giới. Con mãng xà vàng cũng không hề kém cạnh, mỗi cú quất đuôi đều xé rách không gian, tạo ra những vết nứt đen kịt. Linh khí xung quanh bị hút cạn, biến thành những luồng xoáy năng lượng hỗn loạn.

La Chinh không can thiệp. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, hấp thụ kinh nghiệm chiến đấu, đồng thời phân tích những đặc điểm của linh khí và quy tắc Thượng Giới. Hắn nhận ra, ở đây, sự vận dụng Đạo và Pháp Tắc sâu sắc hơn rất nhiều so với hạ giới. Mỗi chiêu thức đều ẩn chứa một phần của Thiên Đạo, khiến uy lực tăng lên bội phần.

Trận chiến kéo dài gần một canh giờ. Cuối cùng, nhóm cường giả kia, sau khi phải trả giá bằng vài người bị thương nặng, cũng đã thành công chém chết con mãng xà vàng. Thân thể khổng lồ của nó đổ sập, tạo ra một tiếng động vang trời, chấn động cả khu vực.

“Hừ, con Kim Giao này đúng là khó nhằn. Phải chi có thêm một hai vị Đại La nữa, đâu đến mức chật vật thế này!” một nam nhân râu quai nón, vẻ mặt mệt mỏi, oán thán. “Cũng may, nội đan của nó chắc chắn sẽ giúp ta đột phá cảnh giới.”

Những người khác cũng gật gù đồng tình. Họ bắt đầu thu dọn chiến lợi phẩm, mổ xẻ con Kim Giao. La Chinh thấy họ lấy đi nội đan, vảy, gân cốt và một số bộ phận quan trọng khác, sau đó dùng một loại phù chú để thu nhỏ thi thể khổng lồ, cất vào trong không gian trữ vật.

Khi họ chuẩn bị rời đi, một trong số đó, một nữ nhân với đôi mắt sắc sảo, đột nhiên khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn về phía khe núi nơi La Chinh đang ẩn nấp.

“Ai đó?” nàng lạnh giọng hỏi, thần thức như những lưỡi dao sắc bén quét tới.

La Chinh không ngờ mình lại bị phát hiện nhanh như vậy. Hắn không định gây sự, nhưng cũng không thể cứ thế mà trốn tránh. Hắn chậm rãi bước ra khỏi khe núi, thân hình thẳng tắp, ánh mắt bình thản.

Nhóm người kia lập tức cảnh giác cao độ, rút vũ khí ra, bao vây La Chinh. Họ thấy hắn chỉ là một thanh niên mặc y phục bình thường, không có bất kỳ dấu hiệu của tông môn hay thế gia lớn nào ở Thượng Giới. Khí tức của hắn cũng không hùng hậu như họ, thậm chí có vẻ hơi yếu ớt đối với một người dám xuất hiện ở vùng đất nguy hiểm này.

“Ngươi là ai? Tại sao lại lén lút ẩn nấp ở đây?” nam nhân râu quai nón hỏi, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt và nghi ngờ.

La Chinh khẽ nhếch mép. “Ta chỉ là một người qua đường, vô tình đi ngang qua đây, thấy có biến động nên nán lại xem một chút.”

“Người qua đường?” nữ nhân sắc sảo cười khẩy. “Vùng đất Vạn Thú này không phải là nơi người phàm có thể tùy tiện đi lại. Ngươi có vẻ lạ mặt. Từ hạ giới phi thăng lên sao?”

Ánh mắt của nàng lướt qua La Chinh, mang theo sự soi mói và khinh thường rõ rệt. Đối với những cường giả Thượng Giới, những kẻ từ hạ giới phi thăng lên thường bị coi là những kẻ thấp kém, không có bối cảnh, không có tài nguyên, chỉ dựa vào một chút cơ duyên mà miễn cưỡng đặt chân lên mảnh đất này.

La Chinh không phủ nhận. “Đúng vậy.”

Lời thú nhận của hắn khiến nhóm người kia bật cười. Tiếng cười đầy vẻ chế giễu và miệt thị.

“Ha! Quả nhiên là một tên hạ giới. Ngươi có biết đây là đâu không? Vùng ngoài rìa của Đại Hoang giới, nơi ngay cả Kim Tiên cũng khó có thể sống sót, mà ngươi, một tên hạ giới vừa phi thăng, lại dám một mình lang thang ở đây?” một kẻ khác mỉa mai.

“Chắc là vừa thoát chết khỏi tay mấy con yêu thú cấp thấp nào đó, lại tưởng mình mạnh mẽ rồi.”

Nam nhân râu quai nón vung tay. “Đủ rồi. Tên hạ giới này không có gì đáng để bận tâm. Để hắn tự sinh tự diệt đi. Chúng ta còn phải nhanh chóng trở về báo cáo.”

Hắn không thèm nhìn La Chinh thêm một lần nào nữa, quay lưng định rời đi. Những người khác cũng theo sau, nhưng ánh mắt của nữ nhân sắc sảo lại lóe lên một tia sáng khác. Nàng nhìn chằm chằm vào La Chinh, như đang đánh giá điều gì đó. Nàng cảm thấy có điều gì đó không đúng. Khí tức của La Chinh tuy có vẻ yếu ớt, nhưng đôi mắt hắn lại quá mức bình tĩnh, không hề có chút sợ hãi hay bối rối nào. Một kẻ vừa đặt chân đến Thượng Giới, lại dám đối mặt với một nhóm cường giả như bọn họ mà không hề run sợ, điều này là bất thường.

Tuy nhiên, nàng không nói gì, chỉ liếc nhìn La Chinh lần cuối rồi cũng quay lưng bước đi cùng đồng đội. Họ nhanh chóng hóa thành những luồng sáng, biến mất hút vào chân trời.

La Chinh đứng tại chỗ, nhìn theo bóng dáng họ. Hắn không hề tức giận trước sự khinh miệt của họ. Hắn đã quá quen với điều đó. Từ khi còn là phế vật ở hạ giới, hắn đã phải chịu đựng vô số lời lẽ miệt thị. Nhưng chính những lời lẽ đó lại là động lực để hắn không ngừng vươn lên.

Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ. “Thượng Giới… Quả nhiên là nơi khắc nghiệt. Nhưng chính sự khắc nghiệt này mới tôi luyện ra những cường giả chân chính.”

Hắn cúi xuống, nhặt lấy một mảnh vảy vàng nhỏ của con Kim Giao mà nhóm người kia đã bỏ sót. Mảnh vảy này chỉ nhỏ bằng móng tay, nhưng lại cứng cáp vô cùng, lấp lánh ánh kim. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ ẩn chứa bên trong. Đây chính là tài nguyên mà ở hạ giới không thể nào có được.

La Chinh cất mảnh vảy vào trong không gian trữ vật, rồi tiếp tục hành trình. Hắn không còn đi theo hướng mà nhóm người kia đã rời đi, mà chọn một con đường khác, hướng về phía một khu rừng nguyên sinh cổ xưa, nơi những cây cổ thụ cao vút, cành lá rậm rạp che khuất cả ánh sáng mặt trời. Hắn biết, để đứng vững ở Thượng Giới, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh cũ. Hắn cần phải tìm hiểu sâu hơn về thế giới này, về các quy tắc tu luyện mới, và quan trọng nhất, tìm kiếm những cơ duyên có thể giúp hắn nhanh chóng thích nghi và trở nên mạnh mẽ hơn.

Con đường phía trước còn dài, nhưng ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn vẫn rực cháy, không hề suy suyển. Thượng Giới, hắn đã đến. Và hắn sẽ không chỉ sống sót, mà còn phải lật đổ mọi định kiến, mọi trật tự, để chứng minh rằng một phàm nhân bị ruồng bỏ cũng có thể nghịch chuyển Thiên Đạo, định đoạt số phận của chính mình.

Hắn bước vào khu rừng rậm, bóng tối nuốt chửng thân hình kiên nghị. Một hành trình mới, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8