Nghịch Thiên
Chương 369

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:44:57 | Lượt xem: 4

La Chinh không chần chừ thêm nữa. Ba khối linh thạch từ đám dị nhân kia tuy có giá trị, nhưng chỉ là những mẩu bánh vụn trong bữa tiệc lớn của Thượng Giới. Hắn cần nhiều hơn thế, cần mạnh hơn thế. Cất chúng vào không gian chứa đồ, hắn phóng mình lên không trung, không bay quá cao để tránh thu hút sự chú ý không cần thiết, nhưng đủ nhanh để thoát khỏi bãi chiến trường vừa rồi.

Thượng Giới… Cái tên này đã vang vọng trong tâm trí hắn từ khi còn ở hạ giới, một vùng đất của truyền thuyết, của những cường giả siêu phàm. Giờ đây, hắn đã đặt chân đến. Không gian nơi đây không tĩnh lặng như hắn tưởng tượng. Linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù mờ ảo, nhưng lại không hề hiền hòa. Nó cuộn xoáy, va đập, mang theo một vẻ hỗn loạn cố hữu, như vô số dòng sông ngầm chảy xiết không ngừng dưới lòng đất.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh khí tràn vào cơ thể. Ngay lập tức, một cảm giác nóng rát chạy dọc kinh mạch. Linh khí Thượng Giới, dù dồi dào, lại mang theo một loại “tạp chất” kỳ lạ, một sự ngạo mạn và cường bạo không thể hòa hợp ngay lập tức với đan điền của hắn, vốn đã quen với linh khí thuần khiết của hạ giới. Các kinh mạch co rút, như thể cố gắng chống lại sự xâm nhập thô bạo này. Đây chính là “linh khí hỗn loạn” mà hắn đã nghe nói.

Thì ra, rào cản đầu tiên của kẻ phi thăng không phải là cường giả địa phương, mà là chính bản thân môi trường sống. Linh khí ở đây không phải là thứ có thể tùy tiện hấp thu. Nếu một tu sĩ hạ giới tùy tiện vận công luyện hóa, rất có thể sẽ bị linh khí hỗn loạn này phản phệ, nhẹ thì trọng thương, nặng thì tẩu hỏa nhập ma, phế bỏ tu vi.

Nhưng La Chinh không phải là một tu sĩ bình thường. Trong sâu thẳm đan điền của hắn, “hạt giống Nghịch Thiên” mà hắn đoạt được từ thuở phế vật lại bắt đầu rung động. Đó là một vật phẩm không tên, ẩn chứa một sức mạnh cổ xưa, có khả năng dung hợp và chuyển hóa vạn vật. Khi linh khí hỗn loạn tràn vào, thay vì đẩy lùi, hạt giống đó lại phát ra một luồng sáng mờ ảo, bắt đầu xoay chuyển, như một cối xay nghiền nát những tạp chất, lọc bỏ sự cường bạo, và chỉ giữ lại tinh hoa nhất.

Cơn nóng rát dần biến mất, thay vào đó là một luồng năng lượng ấm áp, thuần khiết và mạnh mẽ chưa từng có tràn ngập cơ thể hắn. Cảm giác như mỗi tế bào đều được gột rửa, được nuôi dưỡng bằng một loại cam lồ thượng phẩm. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng cảnh giới của mình đang có dấu hiệu được củng cố, thậm chí là tăng trưởng một cách chậm rãi, chỉ bằng cách hít thở.

“Thì ra là vậy,” La Chinh lẩm bẩm. “Linh khí hỗn loạn này, với kẻ khác là độc dược, với ta lại là kỳ trân. Thiên địa dường như muốn ngăn cản kẻ đến từ hạ giới, nhưng lại không ngờ rằng ta mang theo cả một sự nghịch chuyển.”

Hắn nhếch mép cười. Đây chính là bản chất của “Nghịch Thiên”: biến nguy thành cơ, phá vỡ quy tắc để tạo ra con đường của riêng mình. Ngọn lửa trong lòng hắn càng bùng cháy dữ dội hơn, không chỉ soi sáng con đường, mà còn thiêu đốt mọi nghi ngờ, mọi giới hạn.

Hắn tiếp tục bay, hướng về phía những quầng sáng bạc lơ lửng trên bầu trời xa xăm. Dưới chân hắn, địa hình Thượng Giới vô cùng hùng vĩ và hoang sơ. Những ngọn núi cao vút xuyên qua tầng mây, đỉnh núi phủ băng tuyết vĩnh cửu, những thung lũng sâu hun hút ẩn chứa dòng dung nham nóng chảy. Thực vật cũng khác biệt hoàn toàn: cây cối cao lớn như cột chống trời, lá cây phát ra ánh sáng kỳ ảo, hoa cỏ rực rỡ sắc màu, toát ra linh khí nồng đậm. Đây đó, những dòng suối linh tuyền chảy róc rách, tạo nên những hồ nước trong vắt, nơi linh khí ngưng tụ thành từng hạt sương lấp lánh.

La Chinh biết, những nơi như vậy thường ẩn chứa linh dược hoặc linh thú quý hiếm. Nhưng hắn không vội vàng. Mục tiêu của hắn lúc này là tìm hiểu về Thượng Giới, tìm một chỗ đứng, và quan trọng nhất, tìm ra con đường để mạnh hơn, đủ sức đối đầu với “Thiên” và những kẻ tự xưng là đại diện của nó.

Sau khoảng nửa canh giờ bay liên tục, một cảm giác nguy hiểm đột ngột ập đến. Không phải từ con người, mà là từ một sinh vật nào đó. La Chinh dừng lại, ánh mắt quét qua khu rừng rậm rạp phía dưới. Cảm giác đó rất mạnh, như một luồng gió lạnh thấu xương, mang theo sát ý nồng đậm.

Một tiếng gầm trầm đục vang lên, chấn động cả không gian. Cây cối xung quanh rung chuyển dữ dội. Từ trong bụi cây khổng lồ, một cái bóng khổng lồ lao ra. Đó là một con mãng xà khổng lồ, toàn thân phủ vảy đen tuyền như sắt thép, dài hơn trăm trượng, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn đèn lồng. Nó có hai chiếc sừng nhọn hoắt trên đầu, và một cái đuôi gai tua tủa, quất vào không khí tạo ra những tiếng xé gió chói tai.

“Hắc Lân Mãng!” La Chinh nhận ra. Đây là một loại linh thú cấp Thượng Giới, có sức mạnh tương đương với cường giả Thần Anh Cảnh đỉnh phong ở hạ giới, thậm chí còn mạnh hơn nhờ vào lớp vảy cứng rắn và nọc độc chết người. Nó đang trong giai đoạn trưởng thành, và linh khí hỗn loạn của Thượng Giới đã khiến nó trở nên hung hãn hơn bao giờ hết.

Hắc Lân Mãng không nói một lời, mở cái miệng rộng ngoác, lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn như đao kiếm, phun ra một luồng khí độc màu xanh lục nồng nặc. Khí độc này không chỉ ăn mòn đá tảng mà còn có khả năng làm tê liệt linh hồn.

La Chinh nhíu mày. Hắn không muốn gây sự, nhưng con mãng xà này rõ ràng đã coi hắn là con mồi. Hắn không thể lùi bước. Thượng Giới sẽ không cho hắn một phút giây yên bình. Hắn cần phải chứng minh sức mạnh của mình, ngay từ sinh vật đầu tiên hắn gặp.

Thân ảnh La Chinh chợt lóe lên, tránh thoát luồng khí độc. Hắn không sử dụng kiếm, mà tung ra một quyền. Quyền pháp của hắn giờ đây đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh của hàng ngàn cân, được gia cố bởi linh khí đã được “hạt giống Nghịch Thiên” tinh lọc. Một luồng linh lực màu vàng sẫm bùng nổ trên nắm đấm, không hoa lệ nhưng ẩn chứa sức mạnh hủy diệt.

“Cửu Chuyển Phá Thiên Quyền!”

Nắm đấm va chạm trực diện vào cái đầu cứng như thép của Hắc Lân Mãng, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Lớp vảy đen tuyền vốn nổi tiếng là cứng rắn nhất trong các linh thú Thượng Giới, nay lại nứt ra, máu tươi đen đặc bắn tung tóe. Con mãng xà rống lên một tiếng đau đớn, thân hình khổng lồ loạng choạng, suýt nữa đổ sập. Nó không ngờ một kẻ đến từ hạ giới lại có sức mạnh kinh khủng đến vậy.

Hắc Lân Mãng điên tiết, cái đuôi gai tua tủa như roi sắt quất mạnh về phía La Chinh, tạo ra một cơn lốc xoáy phá hủy mọi thứ trên đường đi. La Chinh không tránh né. Hắn biết, trong Thượng Giới này, sự sợ hãi hay yếu đuối sẽ chỉ dẫn đến cái chết. Hắn cần một chiến thắng tuyệt đối, một màn trình diễn sức mạnh để khẳng định vị thế.

Một luồng hắc khí cuồn cuộn từ trong cơ thể La Chinh bùng phát, bao phủ lấy hắn. Đó là sức mạnh của Ám Ma Chi Lực, một trong những năng lực cấm kỵ mà hắn đã hấp thụ. Hắn vươn tay ra, nắm chặt lấy cái đuôi đang lao tới. Lòng bàn tay hắn nóng rực, sức mạnh cuộn trào như núi lửa.

“Ngươi muốn đấu sức với ta ư?” La Chinh gầm lên, ánh mắt sắc như dao. Hắn xoay người, dùng sức mạnh kinh thiên kéo toàn bộ thân hình khổng lồ của Hắc Lân Mãng nhấc bổng lên không trung, rồi đập mạnh xuống đất.

RẦM! RẦM! RẦM!

Mặt đất rung chuyển dữ dội, tạo thành những vết nứt khổng lồ. Con Hắc Lân Mãng bị quăng quật như một con rắn vải, những tiếng xương cốt gãy vỡ vang lên thảm thiết. Nó rên rỉ, vùng vẫy trong vô vọng, lớp vảy đen tuyền đã bị nứt vỡ tan tác, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng đất.

La Chinh không dừng lại. Hắn lao tới, tung liên tiếp những cú đấm như mưa bão vào đầu con mãng xà, mỗi cú đấm đều mang theo ý chí “Nghịch Thiên” bất khuất của hắn. Hắc Lân Mãng giãy giụa một lúc rồi hoàn toàn bất động, đôi mắt đỏ rực dần tắt lịm.

La Chinh đứng thẳng người, hít thở sâu, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể. Hắn không hề bị thương, nhưng trận chiến này đã giúp hắn hiểu rõ hơn về mức độ cường hãn của linh thú Thượng Giới, và quan trọng hơn, khẳng định rằng sức mạnh của hắn đủ để đối phó với chúng, miễn là hắn sử dụng đúng cách.

Hắn thu hồi thi thể Hắc Lân Mãng vào không gian chứa đồ. Linh thú Thượng Giới, dù chỉ là cấp thấp, cũng là một kho báu di động. Nội đan, máu huyết, vảy, thịt… tất cả đều là tài nguyên quý giá.

Nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những quầng sáng bạc vẫn lơ lửng, La Chinh tiếp tục hành trình. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thượng Giới còn vô vàn hiểm nguy, vô số cường giả. Nhưng hắn không hề nao núng. Ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn không những không bị dập tắt, mà ngược lại, nó còn bùng cháy dữ dội hơn, thiêu đốt mọi xiềng xích vô hình, soi sáng con đường cô độc nhưng đầy kiên cường của hắn.

“Thượng Giới… Ta đã đến. Và ta sẽ không bao giờ cúi đầu. Định mệnh của ta, ta sẽ tự mình nắm giữ.”

Hắn bước đi, mỗi bước chân đều mang theo ý chí kiên định, chuẩn bị cho một hành trình lật đổ, một sự thách thức với toàn bộ trật tự cũ, một cuộc chiến chống lại “Thiên” mà chưa từng có kẻ phàm nhân nào dám nghĩ tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8