Nghịch Thiên
Chương 358
La Chinh bước ra khỏi phòng trọ chật hẹp, để lại sau lưng mùi ẩm mốc và sự tĩnh lặng của một buổi sáng sớm Thượng Giới. Con phố nơi hắn ở vẫn còn vắng vẻ, những ánh đèn lồng làm từ Dạ Minh Châu treo trước cửa các quán hàng vẫn còn leo lét. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí Thượng Giới tràn vào phế phủ. Nó không chỉ nồng đậm hơn hạ giới gấp trăm lần, mà còn mang theo một sự tinh khiết, một sự điều hòa mà hắn chưa từng cảm nhận được. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, hắn biết linh khí này đã bị “Thiên” tinh luyện, bị “Thiên” định hình. Nó là một phần của cái trật tự mà hắn muốn phá vỡ.
Hắn không vội vã, bước chân chậm rãi nhưng kiên định. Dọc đường đi, những kiến trúc hùng vĩ dần hiện ra. Những tòa tháp cao vút chạm mây, được chạm khắc tinh xảo từ những loại ngọc thạch quý hiếm, phát ra ánh sáng huyền ảo. Những con đường lát đá Cửu Thiên Huyền Thạch lấp lánh như dát vàng. Thỉnh thoảng, một luồng sáng vụt qua trên không trung, đó là những cường giả Thượng Giới phi hành, hoặc điều khiển pháp bảo, khí tức mạnh mẽ tỏa ra khiến những phàm nhân đi bộ phải cúi đầu tránh né.
La Chinh không cúi đầu. Ánh mắt hắn bình thản quét qua những cảnh tượng xa hoa. Hắn biết, những thứ này đều là biểu tượng của quyền lực và sự thống trị của “Thiên”. Chúng được dựng nên để khắc sâu vào tâm trí mọi sinh linh cái ý niệm về sự vĩ đại và bất khả xâm phạm của Thượng Giới, của những kẻ được “Thiên” lựa chọn.
Cổ Tháp trong đan điền hắn khẽ rung động, truyền đến một luồng năng lượng nguyên thủy, vô cùng thuần khiết nhưng cũng vô cùng hỗn loạn, như đang cảnh báo, hay có lẽ là đang cổ vũ hắn. Hắn vuốt nhẹ chiếc nhẫn trên ngón tay, một pháp bảo chứa đựng thứ mà hắn sẽ giới thiệu tại Trình Bảo Hội hôm nay.
Mặt trời lên cao, thành phố thức giấc. Dòng người bắt đầu đông đúc hơn, đa phần đều là tu sĩ. La Chinh nhận ra những khí tức mạnh mẽ hơn hẳn những gì hắn từng thấy ở hạ giới. Một Hư Thần cảnh ở hạ giới đã là bá chủ một phương, nhưng ở đây, có lẽ chỉ là một kẻ tầm thường. Hắn thậm chí còn cảm nhận được những luồng khí tức vượt xa Hư Thần, đạt đến cảnh giới Chân Thần, thậm chí là những vị Chuẩn Tiên hoặc Tiên Nhân ẩn mình trong đám đông.
Cuối cùng, hắn cũng đến được Trình Bảo Hội. Đó không phải là một tòa nhà đơn độc, mà là một quần thể kiến trúc khổng lồ, sừng sững giữa trung tâm thành phố, được bao quanh bởi một tường thành cao ngất làm từ Huyền Kim Thạch, lấp lánh ánh kim loại. Cổng chính rộng mở, hàng trăm tu sĩ đang ra vào tấp nập. Khí tức hỗn loạn nhưng mạnh mẽ tỏa ra từ bên trong, như một cơn bão linh khí.
La Chinh bước vào. Bên trong là một đại sảnh rộng lớn, trần nhà cao vút, được chống đỡ bởi những cột đá khổng lồ chạm khắc hình rồng phượng. Hàng trăm quầy hàng bày bán đủ loại vật phẩm, từ linh dược, pháp bảo, công pháp đến các loại tài liệu hiếm có. Tiếng mặc cả, tiếng chào mời, tiếng pháp khí va chạm tạo nên một bản hòa tấu ồn ào nhưng đầy sức sống.
Hắn hướng về phía khu vực đăng ký đấu giá. Nơi đây ít người hơn, nhưng khí tức tỏa ra lại càng mạnh mẽ. Những người đứng xếp hàng đều là những tu sĩ có địa vị, mang theo vẻ kiêu ngạo đặc trưng của Thượng Giới. Khi La Chinh, với bộ y phục đơn giản và khí tức không quá nổi bật, bước đến, lập tức có vài ánh mắt dò xét, khinh thường liếc qua.
“Kẻ hạ giới nào lại lạc vào đây vậy?” Một giọng nói the thé vang lên, kèm theo tiếng cười khẩy. Một nam tử trung niên mặc cẩm bào xanh lục, trên trán có ấn ký hình tia chớp, đang đứng phía trước La Chinh, quay lại nhìn hắn với ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. “Nhìn khí tức của ngươi, cũng chỉ vừa mới đặt chân đến Thượng Giới thôi phải không? Trình Bảo Hội không phải là nơi để mấy kẻ phàm nhân đến mở mang tầm mắt đâu. Cút về chỗ của ngươi đi.”
La Chinh không đáp lời, chỉ bình thản đối mặt với ánh mắt của đối phương. Ánh mắt hắn không có chút dao động, không sợ hãi, không tức giận, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Nam tử kia thấy La Chinh không phản ứng, còn tưởng hắn sợ hãi, càng đắc ý cười lớn.
“Này, tiểu tử, ngươi định mang cái gì ra đấu giá ở đây? Một viên linh thạch hạ phẩm hay một bộ công pháp phế liệu của hạ giới à?” Hắn giễu cợt.
Bàn tay La Chinh khẽ nắm chặt. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không dung thứ cho sự sỉ nhục. Hắn là La Chinh của Thượng Giới, không phải kẻ phế vật của hạ giới. Hắn đến đây không phải để khuất phục.
“Ta đến đây để giới thiệu một thứ, không phải để khoe khoang.” La Chinh lạnh nhạt đáp, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một lực lượng vô hình. “Thứ ta mang đến, có lẽ sẽ khiến ngươi phải thay đổi cách nhìn về ‘hạ giới nhân’ đấy.”
Nam tử cẩm bào sửng sốt. Hắn không ngờ một kẻ trông có vẻ yếu kém lại dám ngông cuồng như vậy. Hắn định nói thêm, nhưng đúng lúc đó, một thị nữ đứng sau quầy đăng ký lên tiếng.
“Vị công tử này, xin mời đến lượt ngài.” Giọng cô ta khá ôn hòa, nhưng ánh mắt lướt qua La Chinh cũng không giấu được vẻ nghi hoặc.
La Chinh bước đến quầy, gật đầu với thị nữ. “Ta muốn đăng ký đấu giá một vật phẩm.”
“Xin mời xuất ra vật phẩm và cho biết nguồn gốc, công dụng của nó.” Thị nữ lễ phép nói, nhưng nét mặt vẫn giữ một vẻ phòng bị.
La Chinh không nói nhiều, hắn từ trong không gian giới chỉ lấy ra một chiếc nhẫn đơn giản, không có vẻ gì là quý giá. Chiếc nhẫn được làm từ một loại kim loại màu xám tro, bề mặt nhẵn bóng, không có bất kỳ hoa văn hay chạm khắc nào đặc biệt. Nó trông giống như một món đồ trang sức bình thường, không hề có khí tức của pháp bảo cao cấp.
Thị nữ nhíu mày, cầm lấy chiếc nhẫn. “Đây là… một món đồ trang sức?” Cô ta cố gắng dò xét, nhưng không cảm nhận được chút linh lực nào từ nó.
“Không phải.” La Chinh bình thản nói. “Đây là Phàm Linh Giới Chỉ. Nó là một vật phẩm có thể tạm thời kích hoạt một loại năng lượng nguyên thủy, một loại sức mạnh không bị ảnh hưởng bởi ‘Thiên Đạo’ của Thượng Giới.”
Lời nói của La Chinh vừa dứt, không chỉ thị nữ mà cả những tu sĩ đang đứng chờ phía sau hắn đều xôn xao. “Năng lượng nguyên thủy? Không bị ảnh hưởng bởi Thiên Đạo?” Một số người bật cười, cho rằng La Chinh đang nói những lời hoang đường.
Nam tử cẩm bào vừa rồi lại cười khẩy: “Ha! Ta chưa từng nghe loại năng lượng nào không bị Thiên Đạo ảnh hưởng ở Thượng Giới này. Ngươi nghĩ ngươi đang ở hạ giới, muốn bịa chuyện gì cũng được sao?”
Thị nữ cũng lộ ra vẻ khó xử. “Thưa công tử, những lời này của ngài… có vẻ không phù hợp với quy tắc của Trình Bảo Hội. Xin ngài hãy nói rõ công dụng thực sự của vật phẩm.”
“Công dụng thực sự chính là như vậy.” La Chinh kiên định, ánh mắt nhìn thẳng vào thị nữ. “Nó cho phép người sử dụng, dù là một phàm nhân hay một tu sĩ cấp thấp, tạm thời chạm vào sức mạnh của Hỗn Độn sơ khai, thoát ly sự ràng buộc của Thiên Đạo trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Nó là một hạt giống, một minh chứng cho thấy sự ‘Nghịch Thiên’ là có thể.”
Hắn đưa tay ra, lấy lại chiếc nhẫn từ tay thị nữ. Một luồng linh lực từ đan điền, được Cổ Tháp dẫn dắt, truyền vào Phàm Linh Giới Chỉ. Chiếc nhẫn xám tro lập tức phát ra một quầng sáng mờ nhạt, nhưng lạ lùng thay, quầng sáng đó không phải màu của linh khí thông thường, mà là một màu xám tro hỗn độn, sâu thẳm như vực thẳm vũ trụ.
Ngay lập tức, một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề và nguyên thủy tỏa ra từ chiếc nhẫn. Luồng khí tức này không hề mạnh mẽ về mặt công kích, nhưng nó mang theo một áp lực vô hình, một sự khác biệt hoàn toàn so với mọi loại năng lượng hiện hữu ở Thượng Giới. Nó như một vết rách nhỏ trong tấm màn Thiên Đạo, để lộ ra một góc của bản chất vũ trụ chưa bị thuần hóa.
Những tiếng cười nhạo lập tức im bặt. Các tu sĩ có mặt ở đó, đặc biệt là những cường giả cấp cao, đều cảm nhận được sự bất thường. Ánh mắt họ từ khinh thường chuyển sang nghi ngờ, rồi đến kinh ngạc.
“Đây là… loại năng lượng gì?” Một lão giả đứng cách đó không xa, râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén như chim ưng, đột nhiên lên tiếng. Ông ta bước lại gần, khí tức hùng hậu tỏa ra, rõ ràng là một vị cường giả cấp Tiên Nhân. Ánh mắt ông ta gắt gao nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay La Chinh, rồi lại nhìn vào La Chinh, như muốn xuyên thấu thân thể hắn.
“Nó là Hỗn Độn Nguyên Khí, là nguồn gốc của vạn vật trước khi Thiên Đạo hình thành.” La Chinh bình tĩnh trả lời, ánh mắt không hề né tránh. “Và chiếc nhẫn này, là Phàm Linh Giới Chỉ, là chìa khóa để một phàm nhân như ta, hay bất kỳ ai khác, có thể chạm tới nó.”
Lão giả hít một hơi lạnh. Hỗn Độn Nguyên Khí? Đây là một khái niệm chỉ tồn tại trong những điển tịch cổ xưa nhất, những truyền thuyết về thuở khai thiên lập địa. Không ai tin rằng một thứ như vậy còn tồn tại, chứ đừng nói là có thể bị một kẻ đến từ hạ giới khống chế, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Thị nữ đăng ký lúc này đã hoàn toàn bị sốc, quên mất cả việc phải làm gì. Những người xung quanh cũng đứng lặng. Khái niệm “Nghịch Thiên” mà La Chinh muốn giới thiệu, đã bắt đầu gieo mầm.
Lão giả trầm ngâm một lát, rồi đột nhiên nở một nụ cười kỳ lạ. “Thú vị! Rất thú vị! Trình Bảo Hội đã lâu lắm rồi không có một món đồ nào gây hứng thú cho lão phu đến vậy.” Ông ta quay sang thị nữ, giọng nói đầy uy quyền: “Hãy đăng ký cho vị công tử này. Vật phẩm của cậu ta, ta muốn được xem xét kỹ lưỡng.”
Thị nữ vội vàng cúi đầu: “Vâng, thưa trưởng lão!”
La Chinh thu lại Phàm Linh Giới Chỉ, quầng sáng xám tro biến mất, chiếc nhẫn lại trở về vẻ ngoài bình thường. Nhưng ánh mắt của những người xung quanh nhìn hắn đã hoàn toàn khác. Từ khinh miệt chuyển thành tò mò, từ nghi ngờ chuyển thành cảnh giác. Hắn đã thành công trong bước đầu tiên, gây ra một làn sóng chấn động nhỏ trong Trình Bảo Hội.
Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và đây chỉ là khởi đầu. Nhưng hắn đã đặt chân vào Thượng Giới, và hắn sẽ không chỉ là một kẻ ngoại lai bị khinh miệt. Hắn sẽ là một kẻ Nghịch Thiên, từng bước viết lại định mệnh của mình, bắt đầu từ Trình Bảo Hội này.